“Các con hãy tỉnh thức, vì các con không biết lúc nào chủ nhà trở về” (Mc 13,35)
Bắt đầu vào ngày thứ nhất của mùa Vọng năm B, Tin Mừng muốn nhắc lại mục đích của con người sống ở đời này là “tỉnh thức” để đón chờ chủ trở về. Chủ nhà sẽ về bất cứ giờ nào: “lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng” (c.35) nên chúng ta phải tỉnh thức. Vậy chúng ta phải sống tỉnh thức với thái độ nào? Tỉnh thức có thể là thân xác lẫn tâm hồn phải sẵn sàng luôn. Tâm hồn phải tỉnh thức trong trạng thái thật trong sạch, lành thánh. Chu toàn phận sự của chúng ta là tỉnh thức! Năng lãnh nhận các bí tích đó là chúng ta tỉnh thức. Năng cầu nguyện, kết hợp với Chúa đó là sẵn sàng trông chừng đón chờ chủ nhân về! Nếu lỡ yếu đuối chúng ta phải cố gắng làm hòa với Chúa sớm bao nhiêu có thể đó là tỉnh thức đấy!
“Hãy tỉnh thức” ở đây như một mệnh lệnh làm kim chỉ nam cho chúng ta suốt mùa Vọng này! Bởi vì chúng ta “không biết lúc nào chủ nhà trở về” nên phải “tỉnh thức” tận trong tâm hồn. Chúng ta hãy dọn cho cá nhân mình “tỉnh thức” và cũng phải loan truyền sứ mệnh “tỉnh thức” cho mọi thành viên trong gia đình, cho giáo xứ, cho cộng đoàn nữa. Không phải bắt đầu vào mùa Vọng chỉ “tỉnh thức” để lo sắm sửa qùa cáp, trang trí bên ngoài bóng điện đủ màu, mở nhiều party; Nhưng phải hiểu tỉnh thức một cách thật đứng đắn mới hưởng trọn ý nghĩa đêm Giáng Sinh: “Bình an dưới thế cho người thiện tâm”.
Lời Nguyện:
Lạy Chúa Hài Nhi đang nằm gọn trong máng cỏ nhỏ hèn, xin hãy rộng tay ban phép lành cho tất cả chúng con. Chúng con muốn “tỉnh thức” qua việc năng cầu nguyện để đón chờ Chúa đến hàng ngày lúc rước lễ. Chúng con ước ao được kết hợp với Chúa qua tất cả những sửa soạn kỷ niệm mừng ngày Chúa Giáng sinh đến thế gian này cả hơn hai ngàn năm xưa! Xin Chúa thiên binh, xin thương trở lại, tự trời cao xin nhìn coi và thăm viếng vườn nho này. Xin bảo vệ vườn nho mà tay hữu Ngài đã cấy, bảo vệ ngành nho mà Ngài đã củng cố cho mình. (Tv 79,15-16).
Bắt đầu vào ngày thứ nhất của mùa Vọng năm B, Tin Mừng muốn nhắc lại mục đích của con người sống ở đời này là “tỉnh thức” để đón chờ chủ trở về. Chủ nhà sẽ về bất cứ giờ nào: “lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng” (c.35) nên chúng ta phải tỉnh thức. Vậy chúng ta phải sống tỉnh thức với thái độ nào? Tỉnh thức có thể là thân xác lẫn tâm hồn phải sẵn sàng luôn. Tâm hồn phải tỉnh thức trong trạng thái thật trong sạch, lành thánh. Chu toàn phận sự của chúng ta là tỉnh thức! Năng lãnh nhận các bí tích đó là chúng ta tỉnh thức. Năng cầu nguyện, kết hợp với Chúa đó là sẵn sàng trông chừng đón chờ chủ nhân về! Nếu lỡ yếu đuối chúng ta phải cố gắng làm hòa với Chúa sớm bao nhiêu có thể đó là tỉnh thức đấy!
“Hãy tỉnh thức” ở đây như một mệnh lệnh làm kim chỉ nam cho chúng ta suốt mùa Vọng này! Bởi vì chúng ta “không biết lúc nào chủ nhà trở về” nên phải “tỉnh thức” tận trong tâm hồn. Chúng ta hãy dọn cho cá nhân mình “tỉnh thức” và cũng phải loan truyền sứ mệnh “tỉnh thức” cho mọi thành viên trong gia đình, cho giáo xứ, cho cộng đoàn nữa. Không phải bắt đầu vào mùa Vọng chỉ “tỉnh thức” để lo sắm sửa qùa cáp, trang trí bên ngoài bóng điện đủ màu, mở nhiều party; Nhưng phải hiểu tỉnh thức một cách thật đứng đắn mới hưởng trọn ý nghĩa đêm Giáng Sinh: “Bình an dưới thế cho người thiện tâm”.
Lời Nguyện:
Lạy Chúa Hài Nhi đang nằm gọn trong máng cỏ nhỏ hèn, xin hãy rộng tay ban phép lành cho tất cả chúng con. Chúng con muốn “tỉnh thức” qua việc năng cầu nguyện để đón chờ Chúa đến hàng ngày lúc rước lễ. Chúng con ước ao được kết hợp với Chúa qua tất cả những sửa soạn kỷ niệm mừng ngày Chúa Giáng sinh đến thế gian này cả hơn hai ngàn năm xưa! Xin Chúa thiên binh, xin thương trở lại, tự trời cao xin nhìn coi và thăm viếng vườn nho này. Xin bảo vệ vườn nho mà tay hữu Ngài đã cấy, bảo vệ ngành nho mà Ngài đã củng cố cho mình. (Tv 79,15-16).