231. ĐI TÌM THIÊN CHÚA?

Ngay từ buổi học đầu tiên, khi Tommy nghênh ngang bước vào lớp Thần Học Đức Tin, với mái tóc bù xù, dài cả tấc, giảng sư John Powell của Đại Học Loyola ở Chicago đã ngỡ ngàng. Tuy dầu thầy vẫn biết mái tóc, dáng bộ bên ngoài không đáng kể, những gì trong đầu mới đáng quý, nhưng thầy vẫn thấy Tommy khác lạ sao sao đó. Thầy lại càng ngỡ ngàng khi biết Tommy là một người vô thần, vô thần hạng gộc. Tommy luôn phản đối, chống lại mọi tư tưởng đề cao tình yêu vô điều kiện của Thiên Chúa CHA.

Tommy thật là một cái gai trong lớp cho giảng sư Powell trong học trình ấy. Vào cuối khóa, Tommy đến hỏi thầy:

- Thầy có tin là một ngày nào đó con sẽ gặp Chúa không?
- Không, không bao giờ.
- Thế ư! Thế mà con vẫn tưởng đó là món hàng thầy muốn quảng cáo cho con bấy lâu nay!

Đợi khi Tommy đi được năm bước ra khỏi cửa lớp, giáo sư Powell mới nói thật to:

- Tommy, thầy nghĩ con sẽ không bao giờ tìm thấy Chúa đâu, nhưng thầy tin chắc thế nào Chúa cũng đi tìm con.

Tommy nhún vai, rồi bình thản tiếp bước.

Tommy đã tốt nghiệp ra trường, đi vào cuộc sống. Bỗng một hôm, Tommy trở lại mái trường xưa, đến gặp thầy cũ. Giờ đây, mái tóc dài thuở xưa đã rụng gần hết vì Tommy đang phải chữa trị bệnh ung thư đang đến thời cuối cùng.

- Tommy, thầy vẫn hằng nghĩ đến con. Thầy nghe con bệnh nặng lắm.

- Vâng, nặng lắm. Con bị ung thư cả hai lá phổi. Chắc chỉ còn sống được vài tuần.

- Con có thể nói cho thầy biết về chuyện ấy được không?

- Thầy muốn nghe chuyện gì?

- Một chàng trai trẻ 24 tuổi xuân xanh sắp chết có cảm nghĩ gì?

- Tệ lắm, đau lắm.

- Đau như thế nào ?

- Như một người 50 tuổi đời mà chẳng có lý tưởng. Như một người 50 tuổi mà chỉ biết xem uống rượu, gái đẹp, tiền bạc là những gì cần thiết, quan trọng cho đời.

Giáo sư Powell ngạc nhiên lắm, hình như Chúa đang gởi những đứa học trò ngỗ nghịch, dị hợm quay trở lại để dạy mình.

- Mà thầy ạ, con không đến đây để nói những chuyện này. Con đến đây để nói về câu cuối cùng thầy nói vọng cho con hôm con rời lớp thầy.

Thầy có nhớ hôm con hỏi thầy là thầy có tin con sẽ gặp Chúa một ngày nào đó không. Thầy khẳng định, Không! Không bao giờ. Nhưng rồi thầy lại bảo, Chúa sẽ gặp con.

Con suy nghĩ nhiều lắm, tuy dầu con cũng chẳng mấy chú tâm tìm Chúa. Nhưng từ khi bác sĩ mổ con và bảo con bệnh nặng, thì con mới bắt đầu cố gắng đi tìm Chúa. Rồi khi ung thư lan tràn sang những bộ phận chủ yếu, con mới bắt đầu kêu gào cùng Chúa, nhưng thiên đàng vẫn im thin thít.

Con gõ cửa trời đến chảy máu tay, nhưng Chúa vẫn chẳng chịu ra. Con đâm ra chán nản, ngã lòng, rồi buông xuôi. Thế rồi, con quyết định dẹp chuyện kêu cầu Chúa sang một bên, chẳng thèm nghĩ đến Chúa, đến đời sau gì nữa cả. Con quyết tâm dùng thời gian quý báu còn lại để làm chuyện gì có lợi hơn. Con nhớ đến thầy và lớp của thầy. Con nhớ lời thầy dạy Cái đau buồn nhất đời là sống mà không yêu. Cũng thật đau buồn nếu mình phải rời thế giới này mà chưa kịp nói cho những người mình yêu biết là mình yêu họ.

Thế là con đi tìm làm một chuyện khó nhất: Gặp ba con!

Con rón rén đến bên cạnh ba con khi ba con đang đọc báo:

- Ba.

- Ừ, có gì vậy?

Ba con buông lời một cách vu vơ mà chẳng thèm buông tờ báo xuống nữa.

- Ba. Con nói chuyện với ba được không?

- Ừ, thì nói đi.

- Mà... có chuyện rất quan trọng ba à.

Ba con khi ấy mới hạ tờ báo xuống thấp một tí và hỏi:

- Chuyện gì vậy?

- Ba. Con thương ba. Con chỉ muốn ba biết là con thương ba.

Ném tờ báo xuống, ba con ôm chầm lấy con và khóc. Cả đời con, chưa bao giờ con thấy ba con làm hai điều này: khóc và ôm con.

Rồi cha con chúng con nói chuyện suốt đêm, mặc dầu ngày mai ba con còn phải đi làm. Con sung sướng lắm. Con sung sướng nhìn giòng lệ tuôn rơi trên gò má ba con, cảm nhận vòng tay ấm áp của ba con, và nghe ba con bảo rằng ba thương con rất nhiều.

Đối với mẹ con, mấy chuyện này quá dễ. Mẹ vẫn thường ôm con, và nghe con chia sẻ, tâm sự. Với em con cũng thật dễ. Nhưng với ba con, quả thật là một chuyện phi thường.

Bây giờ con chỉ tiếc một điều: con đã chờ đợi quá lâu mới đến cùng ba con, mới tỏ bày nỗi lòng cho tất cả mọi người thân yêu.

Rồi, thầy biết không, một ngày nọ, con mở mắt ra và CHÚA đang ở ngay đó.

Chúa đã không đến khi con kêu gào Ngài. Hình như Ngài có cách cư xử của Ngài. Nhưng điều quan trọng nhất là Ngài ở đó. Ngài đã tìm gặp được con. Thầy nói đúng, Ngài tìm gặp con ngay cả khi con quyết tâm không tìm Ngài nữa.

- Tommy, theo như con nói, thì con đường chắc nhất để tìm thấy Chúa là đừng biến Ngài thành kẻ giải quyết khó khăn, biến Ngài thành lời an ủi, hay biến Ngài thành cái gì mình muốn chiếm đoạt, trái lại phải bỏ ngõ con tim cho yêu thương trào dâng. Thánh Gioan Tông Đồ đã dạy, Thiên Chúa là Tình yêu, ai sống trong tình yêu thì sống trong Chúa, và Chúa sống trong kẻ ấy.

Tommy, thầy nhờ con điều này được không? Xưa con là cái gai trong lớp thầy, nay con có chịu đền lại không? Con có thể trở lại lớp Thần Học Đức Tin của thầy và chia sẻ cho các sinh viên những gì con vừa kể cho thầy được không? Vì thầy có kể lại cũng không có hiệu nghiệm bằng chính con đích thân kể.

- Dạ, kể cho thầy thì được, nhưng con không chắc có sẵn sàng để kể cho lớp thầy đâu.

- Gắng đi con. Con về nghĩ lại đi, rồi khi nào sẵn sàng thì gọi điện thoại cho thầy.

Vài ngày sau, giáo sư Powell nhận được điện thoại của Tommy báo tin chàng sẽ đến chia sẻ cùng lớp học, để làm sáng danh Chúa cũng như vui lòng thầy. Thầy trò hẹn ngày.

Thế nhưng, Tommy chẳng bao giờ giữ hẹn. Tommy đã hẹn với Người khác mất rồi. Tommy đã nhảy vọt từ niềm tin đến chiêm ngưỡng Thiên Chúa nhãn tiền. Trước khi Tommy qua đời, chàng đã xin thầy kể lại cho mọi người nghe chuyện của chàng, và cha Powell đã kể lại chuyện này cho chúng ta, cho mọi người.

*****

Lắm khi chúng ta đặt hạnh phúc hay đức tin đằng trước và chạy đi tìm cho ra. Càng tìm, chúng ta càng không gặp, như con mèo nhỏ luẩn quẩn với cái đuôi của mình. Nhưng một khi mình bỏ ngõ con tim cho yêu thương trào ra cho mọi người, bắt đầu với những người trong gia đình, những kẻ khốn cùng, bên lề xã hội, những người bé mọn, thì hạnh phúc, niềm tin sẽ đến như bất ngờ.

Trong ngày phán xét, những người được mời gọi lên thiên đàng đã bỡ ngỡ hỏi Chúa: Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao giờ thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến thăm đâu? (Mát-thêu 25: 37-39).

Nhưng hạnh phúc thiên đàng, bước nhảy vọt từ đức tin đến chiêm ngưỡng Nhan Thánh Chúa đã ở sẵn đó chờ họ, những kẻ đã bỏ ngõ con tim cho yêu thương trào dâng.

Lạy Chúa, xin ban cho con một con tim bằng thịt, biết yêu thương, rung cảm với đồng loại.

- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân