CHÚA NHẬT KITÔ VUA (NĂM A )
Vua Kitô và Vương quốc của Ngài đang vươn dậy
Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa cộng đoàn,
Hôm nay, toàn thể Hội Thánh hân hoan cử hành lễ Chúa Giê-su Ki-tô Vua vũ trụ. Thánh lễ nầy được ĐGH Piô XI thiết lập qua thông điệp QUAS PRIMAS ngày 11.12.1925, với chủ đích qui hướng toàn nhân loại trong Vương quốc tình yêu của Đức Kitô, một nhân loại đang rạn nứt, phân rẽ, hận thù sau thế chiến thứ nhất. Thánh lễ nầy lại được cử hành vào Chúa nhật cuối cùng của Năm Phụng vụ với chủ ý : Chúa Giê-su Ki-tô làm Vua chính là đĩnh cao, là điểm đến của một chặng đường sống đức tin vào Chúa Kitô của Dân Chúa. Trong Thánh lễ nầy, chúng ta tôn thờ Chúa Giê-su là Vua trên hết các vua, là Chúa trên hết các Chúa, Đấng là Alpha và Ômêga, là nguyên khởi và là cùng đích. Đấng sẽ qui tụ toàn nhân loại trong Vương quốc duy nhất, Vương quốc của tình yêu và ân sủng, của chân lý và tự do. Đồng thời cũng là dịp để chúng ta điều chỉnh lại tư cách thần dân của mình trong vương quốc của Đức Kitô, một Vương quốc chỉ dành riêng cho những ai biết nhìn thấy và phục vụ Chúa nơi những người bé nhỏ khiêm hèn.
Giờ đây, để xứng đáng cử hành Mầu nhiệm Thánh, chúng ta cùng thú nhận tội lỗi.
Giảng Lời Chúa :
80 năm trước, vào những năm sau đệ nhất thế chiến, thế giới đang ngầm chứa những mâu thuẩn và hận thù giữa nhiều quốc gia chiến bại, lại được tăng cường thêm những mối bất đồng và không khoan nhượng của những quốc gia chiến thắng; trong khi đó, những giấc mơ tiến bộ khoa học kỷ thuật đã đẩy nhiều quốc gia tới não trạng “cần phải thay đổi bản đồ thế giới” hầu thỏa mãn ý đồ “trả thù dân tộc” hay bành trướng bá quyền. Chính trong bối cảnh xã hội phức tạp và đen tối ấy, Giáo Hội thấy cần phải một lần nữa giới thiệu cho nhân loại một giải pháp tối hậu, một con đường duy nhất để đem nhân loại về một mối, để thế giới có thể liên đới với nhau trong nghĩa tình huynh đệ và cùng hiệp nhất hòa thuận xây dựng cộng đồng nhân loại dựa trên công bình và chân lý, bác ái và yêu thương. Giải pháp duy nhất, con đường độc đạo ấy chính là Đức Kitô, một Đức Kitô không chỉ là Vua của toàn thể nhân loại mà là Vua của cả vũ hoàn, một Đức Kitô không chỉ thiết lập một Vương Quốc Nước Trời ở tận cuối chân trời thời gian, nhưng là một Vương Quốc của tình yêu và chân lý đang dần hiện thực ở đây và lúc nầy trong đời thường cuộc sống, một Đức Kitô không chỉ giúp nhân loại phương cách vượt qua bệnh tật, đói nghèo, lầm than, thất vọng, mà còn dẫn nhân loại đi vào cuộc chiến thắng dứt khoát trên tội lỗi và sự chết. Trong ngôn ngữ của sứ điệp Lời Chúa hôm nay, con đường đó, giải pháp đó chính là mở lòng tin nhận một “Thiên Chúa mục tử đang chăn dắt bầy chiên và đang đi tìm con chiên lạc” (BĐ 1), là suy phục một Vị Thẩm phán Tối Cao lại sẵn sàng đồng hóa mình với những người khố rách áo ôm, những kẻ nhỏ nhất trong đáy cùng xã hội (TM), và nhất là, đón nhận một Đức Kitô chiến thẳng tử thần để khai đường mở lối dẫn dắt nhân loại tiến vào vương quốc phục sinh (BĐ 2).
Và hôm nay, sau 80 năm ngày thiết lập Đại Lễ Chúa Kitô làm Vua, xem ra thế giới vẫn ngầm chứa “những thùng nuốc nỗ”. Quả thật thế giới hôm nay là thế giới với bao năng động của sáng tạo và tiến bộ khoa học kỷ thuật, nhưng cũng là một thế giới chất chứa bao nguy cơ và hiểm họa của bệnh tật (siđa, sax, ung thư, tai biến… và nhất là cơn đại dịch đang đe dọa khắp thế giới : cúm gia cầm với siêu virus H5N1…); đó là thế giới mà cứ mỗi buổi sáng bừng mắt dậy đã nghe và thấy những cuộc đánh bom khủng bố tự sát, những cuộc buôn bán xác thịt và lạm dụng tính dục, những cuộc bạo hành và hận thù sắc tộc, tôn giáo như biến cố 3 cô nữ sinh chân yếu tay mềm của một trường trung học Công Giáo Inđônêsia mới vừa bị cắt đầu trên đường đi học…Vâng, đó là “một thế giới, nói theo ngôn từ của Hiến chế “Vui mừng và hy vọng”, pha lẫn giữa ánh sáng và bóng tối”. Ở giữa cái thế giới đông vui, náo nhiệt và cũng nhầy nhụa phức tạp nầy, liệu cái Vương Quốc và vương Quyền mà Phụng vụ hôm nay cao rao có thật sự đang hiện hữu và tác dụng hay chỉ là một đánh lừa trơ trẻn ?
1. Đang có một “Vương quốc không thuộc thế gian nầy” :
Dưới ánh áng của đức tin và được dẫn lối đưa đường của mạc khải, chúng ta tái tuyên xưng rằng : Có một Vương Quốc Thần Linh đang hiện hữu và cũng đang từng ngày phát triển. Đó chính là Vương Quốc của Thiên Chúa, của Vua Kitô, một Vương Quốc mà kinh Tiền Tụng hôm nay đã phần nào minh định :
“Vương quốc của sự thật và sự sống, của thánh thiện và ân sủng, Vương quốc công chính, yêu thương và công bình”.
Và dĩ nhiên, đó là một Vương quốc “không thuộc thế gian nầy”, như lời khẳng định của chính Đức Kitô khi trả lời cuộc thẩm vấn của tổng trấn Phi-la-tô :
“Nước tôi không thuộc về thế gian nầy…Chính Ngài nói rằng tôi là vua. Tôi sinh ra và đã đến thế gian nầy vì điều nầy : đó là để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía của sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 19,36-37).
Nhưng tâm thức của nhân loại muôn nơi muôn thuở vẫn là muốn cái “tà tà mặt đất”, vẫn là chỉ chấp nhận một thực tại “trong tầm tay”. Chính vì thế, cách đây 2000 năm, khi thấy Đức Kitô đã từng dùng mấy chiếc bánh và vài con cá nhỏ nuôi cả đám dân mấy ngàn người, khi thấy Ngài cho kẻ điếc nghe, kẻ què đi, kẻ phung cùi được sạch, khi thấy Ngài làm cho cuồng phong bảo táp lặng yên, người chết sống lại, đi vèo trên mặt nước…có nhiều kẻ đã muốn tôn Ngài làm Vua, theo Ngài để may ra kiếm chác một chức tước chốn cung đình (như kiểu hai tông đồ Gioan và Giacôbê con của Giêbêđê), hoặc để ít ra được no cơm ấm áo, khỏi thuế má ngục tù, khỏi bị bóc lột đọa đầy của thân phận một dân mất nước…
Thế nhưng oái ăm thay, càng tiến gần về Giêrusalem, Vị Tiên tri đến từ Nadarét càng tung ra những lời rao giảng sao mà khó nghe, sao mà lạ đời : Nào “ai ăn thịt và uống máu tôi sẽ được sống đời đời”, nào “Con Người sẽ bị nộp vào tay kẻ dữ, bị kết án chết và ngày thứ ba sẽ sống lại…”, nào “Ta là mục tử tốt lành sẽ chết cho đoàn chiên…”, nào “hạt lúa mì có chết thối đi mới sinh hoa kết trái…”. Và trong khi bàn dân thiên hạ đang nô nức đợi chờ ngày chấp chánh đăng quang của Ngài với vương trượng và ngai vàng, với quyền uy choáng ngợp thì Ngài lại trình bày một Vị Vua thẩm phán ẩn mình trong những kẻ bé nhỏ khiêm hèn :
“Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (TM)
Và nhất là sau đó : BIẾN CỐ “Chiều Thứ Sáu Tử nạn đã lật nhào tất cả ! Cho dù “bản án trên thập giá có được viêt bằng 3 thứ tiếng Hy lạp, Do Thái, La Tinh với hàng chữ lớn “GIÊ-SU NA-DA-RÉT, VUA DÂN DO THÁI”, thì cũng chẳng thuyết phục được đám đông dám đặt hy vọng và tin tưởng vào một ông Vua Giêsu đang bị đóng đinh vào thập giá. Quả thật, không ai có đủ tầm nhìn xa hơn nữa để thấy và hiểu chính lời của Đức Kitô vừa nói trước tòa Philatô : “Nước Tôi không thuộc thế gian nầy”. Nhưng đó lại là Tin Mừng, là sự thật, một sự thật tuyệt đối của niềm tin kitô giáo mà nếu loại trừ hay không đón nhận thì chẳng còn gì là niềm tin như lời xác quyết của thánh phaolô :
“Trong khi Do Thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy Lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan, thì chúng tôi lại rao giảng một Đức Kitô bị đóng đinh, điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ.” (1 Cr 2, 22-23)
Vâng, chính “Đức Kitô bị đóng đinh” đó với cuộc phục sinh của Ngài đã khai mở một vương quốc của sự thật và sự sống vĩnh hằng như trong thư gởi giáo đoàn Cô-rinh-tô mà chúng ta vừa nghe trong BĐ2 hôm nay : “Đức Kitô đã trỗi dậy từ cõi chết mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu…”
2/. Con đường tiến vào vương quốc của Đức Kitô
Tin Đức Kitô-Tử nạn-phục sinh là Vua và chấp nhận “tiến vào vương quốc của Ngài” trên những nẻo đường của Tin Mừng muôn đời và muôn nơi vẫn là chuyện của tình yêu và ân sủng. Và chuyện đó lại khởi đi ngay từ buổi chiều thứ Sáu trên đồi Canvê. Vâng, giữa một buổi chiều lênh láng máu, ồn ào bụi bặm của xúc phạm và sĩ nhục, người kẻ trộm bị đóng đinh bên hữu Chúa đã nhận ra một “hình hài tan nát, một “Ecce Homo” dở sống dở chết kia lại là một Vị Vua với một vương Quốc đang mở ra tràn trề hy vọng : “Ông Giêsu ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi”. Và anh đã không thất vọng khi Đức Kitô đã hồi đáp : “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng”.
Động lực nào, nhân tố nào đã mở mắt tâm hồn của người kẻ trộm để có được niềm tin như thế ? Chúng ta chỉ có thể trả lời được rằng : ngoài lý do ân sủng là yếu tố quyết định, phải nói rằng, sự sám hối, trở về trong khiêm hạ đã làm cho đôi mắt tâm hồn của tên trộm mở ra. Bởi vì đó cũng chính là cách thế mà Thiên Chúa, Đức Kitô đã dùng để trao gởi đức tin, để ban niềm hy vọng cho bao con người như Maria Mađalêna, Giakê, Matthêô, như Augustinô, như Charles de Foucauld…để trao thân gởi phận cho Vị Mục Tử Nhân Lành sẵn sàng đi tìm con chiên lạc, sẵn sàng cúi xuống để rửa chân, sẵn sàng chết để yêu thương và tha thứ, sẵn sàng chấp nhận đồng hình đồng dạng với những kẻ bé mọn khiêm hèn, khổ đau bệnh tật.
Nếu Đức Kitô đã lựa chọn những khoảnh khắc đặc biệt không ai ngờ để “đăng quang”, để tự xác nhận Vương quyền : khoảnh khắc của một “hang Bê lem” với hình hài một bé thơ nhỏ hèn mỏng manh yếu đuối để nhận lãnh thái độ tôn thờ phủ phục của Ba Vua phương đông với vàng nhủ hương và mộc dược, hay khoảnh khắc của một tội nhân chen chúc giữa đô hội anh em bước xuống dòng sông Giođan để được Gioan làm phép rửa mà sau đó là lời tuyên bố chính thức của Chúa Cha để ấn chứng vương quyền : “Đây là Con yêu dấu của Ta. Các ngươi hãy nghe lời Người”; hay đặc biệt nhất, khoảnh khắc của môt tên tử tội bị kết án trươc tòa án nhân loại đã long trọng tuyên cáo “Ông nói đúng. Tôi là Vua”, và khoảnh khắc bị đóng đinh trên cây khổ giá mà chính con người phong tặng vương quyền với những dòng chữ “khinh mạn dể duôi” : “Giêsu Na-da-rét, Vua dân Do Thái”…thì phải chăng Ngài muốn xác định cái vóc dáng, cái hình hài, cái biên giới, cái nội dung của “Vua Kitô và Vương Quốc Nước trời” hoàn toàn khác biệt với cái “vương quốc trần tục”, vương quốc của chính trị và kinh tế, vương quốc của chiến tranh và bạo lực, vương quốc của tiền bạc và hưởng thụ.
Và vì thế, để dấn thân vào Vương quốc đó, để thuộc về thần dân của Vua Kitô, chúng ta lại phải mang một “căn cước khác”, một hộ chiếu khác, không dựa trên tiền tài hay sắc đẹp, quyền lực hay ma mánh, dối trá hay thủ đoạn…Phải có con mắt mới tinh trong sáng, phải có cõi lòng thanh thản bao dung, phải có con tim hiền lành và khiêm hạ, phải có cả hy sinh và sám hối…mới có thể nhìn ra Đức Kitô, Vị Vua quyền năng đang hiện diện ở đó trong những người nghèo, trong những người anh em chung quanh, trong một xã hội nhầy nhụa và phức tạp, trong mọi cơ chế tưởng chừng như đã vắng bóng Thiên Chúa tự thuở nào. Vì đã không có “con mắt như thế, cái nhìn như thế, niềm tin như thế” nên những kẻ dữ trong dụ ngôn “Ngày Phán xử” đã ngạc nhiên : “Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu ?”. Vâng Vua Kitô đang ở đó, trong những con người nhỏ bé, bất hạnh đó. Cho dù có một đôi lúc, chúng ta tưởng rằng Thiên Chúa đã vắng bóng, Thiên chúa đã chết, như khi hai tòa tháp đôi ở New York bị sụp đỗ trong biến cố dữ dằn hôm 11.09.2001, như khi cơn động đất sóng thần tàn khốc hôm 26.12 năm rồi tàn phá khủng khiếp vùng Nam Á, rồi cơn bảo Katrina, cơn động đất ở Pakistan mới đây…Không đâu. Như một câu ngạn ngữ Trung Hoa : “Một cây đỗ thì ồn ào hơn cả cánh rừng đang mọc”. Vâng cũng chính trong những thời khắc điêu linh khủng khiếp ập xuống đó, ở ngoài kia nơi thảo nguyên xanh ngát, có hàng vạn bông hoa đang rực rỡ khoe sắc, ngoài khung trời xanh bao la kia, có từng vạn cánh chim đang nhảy múa hát ca, và trên bao nhiêu dãy trường sơn bát ngát, hàng triệu triệu mầm cây đang âm thầm vở đất đâm chồi vươn lên sức sống, và trong hàng vạn mái nhà ấm cúng thân thương đã vang lên bao tiếng khóc oa oa chào đời của bao nhiêu em bé… Vâng, vương quốc của tình yêu và sự sống, của ân sủng và bình an vẫn đang từng ngày lớn lên như “hạt cải”, như mầm non giữa lòng đất để chờ ngày kết trái đâm bông…
Tóm lại, lễ Chúa Ki-tô Vua hôm nay, vừa mời gọi chúng ta tái khẳng định niềm tin vào Chúa Ki-tô, Vua vũ trụ, là Đấng qui tụ chúng ta và đang dẫn chúng ta vào Vương quốc tình yêu và sự sống của Ngài. Đồng thời cũng gọi mời chúng ta kiểm tra cuộc sống theo Chúa Ki-tô mỗi ngày, nhất là biết nhìn thấy Chúa Kitô nơi những người khổ đau bất hạnh để yêu thương và phục vụ hầu khi kết thúc thời gian, chúng ta được tiến vào quê hương hằng sống, nơi Đức Ki-tô Vua chiến thắng đang đợi chờ chúng ta trong Vương quốc của Ngài.
Vua Kitô và Vương quốc của Ngài đang vươn dậy
Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa cộng đoàn,
Hôm nay, toàn thể Hội Thánh hân hoan cử hành lễ Chúa Giê-su Ki-tô Vua vũ trụ. Thánh lễ nầy được ĐGH Piô XI thiết lập qua thông điệp QUAS PRIMAS ngày 11.12.1925, với chủ đích qui hướng toàn nhân loại trong Vương quốc tình yêu của Đức Kitô, một nhân loại đang rạn nứt, phân rẽ, hận thù sau thế chiến thứ nhất. Thánh lễ nầy lại được cử hành vào Chúa nhật cuối cùng của Năm Phụng vụ với chủ ý : Chúa Giê-su Ki-tô làm Vua chính là đĩnh cao, là điểm đến của một chặng đường sống đức tin vào Chúa Kitô của Dân Chúa. Trong Thánh lễ nầy, chúng ta tôn thờ Chúa Giê-su là Vua trên hết các vua, là Chúa trên hết các Chúa, Đấng là Alpha và Ômêga, là nguyên khởi và là cùng đích. Đấng sẽ qui tụ toàn nhân loại trong Vương quốc duy nhất, Vương quốc của tình yêu và ân sủng, của chân lý và tự do. Đồng thời cũng là dịp để chúng ta điều chỉnh lại tư cách thần dân của mình trong vương quốc của Đức Kitô, một Vương quốc chỉ dành riêng cho những ai biết nhìn thấy và phục vụ Chúa nơi những người bé nhỏ khiêm hèn.
Giờ đây, để xứng đáng cử hành Mầu nhiệm Thánh, chúng ta cùng thú nhận tội lỗi.
Giảng Lời Chúa :
80 năm trước, vào những năm sau đệ nhất thế chiến, thế giới đang ngầm chứa những mâu thuẩn và hận thù giữa nhiều quốc gia chiến bại, lại được tăng cường thêm những mối bất đồng và không khoan nhượng của những quốc gia chiến thắng; trong khi đó, những giấc mơ tiến bộ khoa học kỷ thuật đã đẩy nhiều quốc gia tới não trạng “cần phải thay đổi bản đồ thế giới” hầu thỏa mãn ý đồ “trả thù dân tộc” hay bành trướng bá quyền. Chính trong bối cảnh xã hội phức tạp và đen tối ấy, Giáo Hội thấy cần phải một lần nữa giới thiệu cho nhân loại một giải pháp tối hậu, một con đường duy nhất để đem nhân loại về một mối, để thế giới có thể liên đới với nhau trong nghĩa tình huynh đệ và cùng hiệp nhất hòa thuận xây dựng cộng đồng nhân loại dựa trên công bình và chân lý, bác ái và yêu thương. Giải pháp duy nhất, con đường độc đạo ấy chính là Đức Kitô, một Đức Kitô không chỉ là Vua của toàn thể nhân loại mà là Vua của cả vũ hoàn, một Đức Kitô không chỉ thiết lập một Vương Quốc Nước Trời ở tận cuối chân trời thời gian, nhưng là một Vương Quốc của tình yêu và chân lý đang dần hiện thực ở đây và lúc nầy trong đời thường cuộc sống, một Đức Kitô không chỉ giúp nhân loại phương cách vượt qua bệnh tật, đói nghèo, lầm than, thất vọng, mà còn dẫn nhân loại đi vào cuộc chiến thắng dứt khoát trên tội lỗi và sự chết. Trong ngôn ngữ của sứ điệp Lời Chúa hôm nay, con đường đó, giải pháp đó chính là mở lòng tin nhận một “Thiên Chúa mục tử đang chăn dắt bầy chiên và đang đi tìm con chiên lạc” (BĐ 1), là suy phục một Vị Thẩm phán Tối Cao lại sẵn sàng đồng hóa mình với những người khố rách áo ôm, những kẻ nhỏ nhất trong đáy cùng xã hội (TM), và nhất là, đón nhận một Đức Kitô chiến thẳng tử thần để khai đường mở lối dẫn dắt nhân loại tiến vào vương quốc phục sinh (BĐ 2).
Và hôm nay, sau 80 năm ngày thiết lập Đại Lễ Chúa Kitô làm Vua, xem ra thế giới vẫn ngầm chứa “những thùng nuốc nỗ”. Quả thật thế giới hôm nay là thế giới với bao năng động của sáng tạo và tiến bộ khoa học kỷ thuật, nhưng cũng là một thế giới chất chứa bao nguy cơ và hiểm họa của bệnh tật (siđa, sax, ung thư, tai biến… và nhất là cơn đại dịch đang đe dọa khắp thế giới : cúm gia cầm với siêu virus H5N1…); đó là thế giới mà cứ mỗi buổi sáng bừng mắt dậy đã nghe và thấy những cuộc đánh bom khủng bố tự sát, những cuộc buôn bán xác thịt và lạm dụng tính dục, những cuộc bạo hành và hận thù sắc tộc, tôn giáo như biến cố 3 cô nữ sinh chân yếu tay mềm của một trường trung học Công Giáo Inđônêsia mới vừa bị cắt đầu trên đường đi học…Vâng, đó là “một thế giới, nói theo ngôn từ của Hiến chế “Vui mừng và hy vọng”, pha lẫn giữa ánh sáng và bóng tối”. Ở giữa cái thế giới đông vui, náo nhiệt và cũng nhầy nhụa phức tạp nầy, liệu cái Vương Quốc và vương Quyền mà Phụng vụ hôm nay cao rao có thật sự đang hiện hữu và tác dụng hay chỉ là một đánh lừa trơ trẻn ?
1. Đang có một “Vương quốc không thuộc thế gian nầy” :
Dưới ánh áng của đức tin và được dẫn lối đưa đường của mạc khải, chúng ta tái tuyên xưng rằng : Có một Vương Quốc Thần Linh đang hiện hữu và cũng đang từng ngày phát triển. Đó chính là Vương Quốc của Thiên Chúa, của Vua Kitô, một Vương Quốc mà kinh Tiền Tụng hôm nay đã phần nào minh định :
“Vương quốc của sự thật và sự sống, của thánh thiện và ân sủng, Vương quốc công chính, yêu thương và công bình”.
Và dĩ nhiên, đó là một Vương quốc “không thuộc thế gian nầy”, như lời khẳng định của chính Đức Kitô khi trả lời cuộc thẩm vấn của tổng trấn Phi-la-tô :
“Nước tôi không thuộc về thế gian nầy…Chính Ngài nói rằng tôi là vua. Tôi sinh ra và đã đến thế gian nầy vì điều nầy : đó là để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía của sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 19,36-37).
Nhưng tâm thức của nhân loại muôn nơi muôn thuở vẫn là muốn cái “tà tà mặt đất”, vẫn là chỉ chấp nhận một thực tại “trong tầm tay”. Chính vì thế, cách đây 2000 năm, khi thấy Đức Kitô đã từng dùng mấy chiếc bánh và vài con cá nhỏ nuôi cả đám dân mấy ngàn người, khi thấy Ngài cho kẻ điếc nghe, kẻ què đi, kẻ phung cùi được sạch, khi thấy Ngài làm cho cuồng phong bảo táp lặng yên, người chết sống lại, đi vèo trên mặt nước…có nhiều kẻ đã muốn tôn Ngài làm Vua, theo Ngài để may ra kiếm chác một chức tước chốn cung đình (như kiểu hai tông đồ Gioan và Giacôbê con của Giêbêđê), hoặc để ít ra được no cơm ấm áo, khỏi thuế má ngục tù, khỏi bị bóc lột đọa đầy của thân phận một dân mất nước…
Thế nhưng oái ăm thay, càng tiến gần về Giêrusalem, Vị Tiên tri đến từ Nadarét càng tung ra những lời rao giảng sao mà khó nghe, sao mà lạ đời : Nào “ai ăn thịt và uống máu tôi sẽ được sống đời đời”, nào “Con Người sẽ bị nộp vào tay kẻ dữ, bị kết án chết và ngày thứ ba sẽ sống lại…”, nào “Ta là mục tử tốt lành sẽ chết cho đoàn chiên…”, nào “hạt lúa mì có chết thối đi mới sinh hoa kết trái…”. Và trong khi bàn dân thiên hạ đang nô nức đợi chờ ngày chấp chánh đăng quang của Ngài với vương trượng và ngai vàng, với quyền uy choáng ngợp thì Ngài lại trình bày một Vị Vua thẩm phán ẩn mình trong những kẻ bé nhỏ khiêm hèn :
“Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (TM)
Và nhất là sau đó : BIẾN CỐ “Chiều Thứ Sáu Tử nạn đã lật nhào tất cả ! Cho dù “bản án trên thập giá có được viêt bằng 3 thứ tiếng Hy lạp, Do Thái, La Tinh với hàng chữ lớn “GIÊ-SU NA-DA-RÉT, VUA DÂN DO THÁI”, thì cũng chẳng thuyết phục được đám đông dám đặt hy vọng và tin tưởng vào một ông Vua Giêsu đang bị đóng đinh vào thập giá. Quả thật, không ai có đủ tầm nhìn xa hơn nữa để thấy và hiểu chính lời của Đức Kitô vừa nói trước tòa Philatô : “Nước Tôi không thuộc thế gian nầy”. Nhưng đó lại là Tin Mừng, là sự thật, một sự thật tuyệt đối của niềm tin kitô giáo mà nếu loại trừ hay không đón nhận thì chẳng còn gì là niềm tin như lời xác quyết của thánh phaolô :
“Trong khi Do Thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy Lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan, thì chúng tôi lại rao giảng một Đức Kitô bị đóng đinh, điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ.” (1 Cr 2, 22-23)
Vâng, chính “Đức Kitô bị đóng đinh” đó với cuộc phục sinh của Ngài đã khai mở một vương quốc của sự thật và sự sống vĩnh hằng như trong thư gởi giáo đoàn Cô-rinh-tô mà chúng ta vừa nghe trong BĐ2 hôm nay : “Đức Kitô đã trỗi dậy từ cõi chết mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu…”
2/. Con đường tiến vào vương quốc của Đức Kitô
Tin Đức Kitô-Tử nạn-phục sinh là Vua và chấp nhận “tiến vào vương quốc của Ngài” trên những nẻo đường của Tin Mừng muôn đời và muôn nơi vẫn là chuyện của tình yêu và ân sủng. Và chuyện đó lại khởi đi ngay từ buổi chiều thứ Sáu trên đồi Canvê. Vâng, giữa một buổi chiều lênh láng máu, ồn ào bụi bặm của xúc phạm và sĩ nhục, người kẻ trộm bị đóng đinh bên hữu Chúa đã nhận ra một “hình hài tan nát, một “Ecce Homo” dở sống dở chết kia lại là một Vị Vua với một vương Quốc đang mở ra tràn trề hy vọng : “Ông Giêsu ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi”. Và anh đã không thất vọng khi Đức Kitô đã hồi đáp : “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng”.
Động lực nào, nhân tố nào đã mở mắt tâm hồn của người kẻ trộm để có được niềm tin như thế ? Chúng ta chỉ có thể trả lời được rằng : ngoài lý do ân sủng là yếu tố quyết định, phải nói rằng, sự sám hối, trở về trong khiêm hạ đã làm cho đôi mắt tâm hồn của tên trộm mở ra. Bởi vì đó cũng chính là cách thế mà Thiên Chúa, Đức Kitô đã dùng để trao gởi đức tin, để ban niềm hy vọng cho bao con người như Maria Mađalêna, Giakê, Matthêô, như Augustinô, như Charles de Foucauld…để trao thân gởi phận cho Vị Mục Tử Nhân Lành sẵn sàng đi tìm con chiên lạc, sẵn sàng cúi xuống để rửa chân, sẵn sàng chết để yêu thương và tha thứ, sẵn sàng chấp nhận đồng hình đồng dạng với những kẻ bé mọn khiêm hèn, khổ đau bệnh tật.
Nếu Đức Kitô đã lựa chọn những khoảnh khắc đặc biệt không ai ngờ để “đăng quang”, để tự xác nhận Vương quyền : khoảnh khắc của một “hang Bê lem” với hình hài một bé thơ nhỏ hèn mỏng manh yếu đuối để nhận lãnh thái độ tôn thờ phủ phục của Ba Vua phương đông với vàng nhủ hương và mộc dược, hay khoảnh khắc của một tội nhân chen chúc giữa đô hội anh em bước xuống dòng sông Giođan để được Gioan làm phép rửa mà sau đó là lời tuyên bố chính thức của Chúa Cha để ấn chứng vương quyền : “Đây là Con yêu dấu của Ta. Các ngươi hãy nghe lời Người”; hay đặc biệt nhất, khoảnh khắc của môt tên tử tội bị kết án trươc tòa án nhân loại đã long trọng tuyên cáo “Ông nói đúng. Tôi là Vua”, và khoảnh khắc bị đóng đinh trên cây khổ giá mà chính con người phong tặng vương quyền với những dòng chữ “khinh mạn dể duôi” : “Giêsu Na-da-rét, Vua dân Do Thái”…thì phải chăng Ngài muốn xác định cái vóc dáng, cái hình hài, cái biên giới, cái nội dung của “Vua Kitô và Vương Quốc Nước trời” hoàn toàn khác biệt với cái “vương quốc trần tục”, vương quốc của chính trị và kinh tế, vương quốc của chiến tranh và bạo lực, vương quốc của tiền bạc và hưởng thụ.
Và vì thế, để dấn thân vào Vương quốc đó, để thuộc về thần dân của Vua Kitô, chúng ta lại phải mang một “căn cước khác”, một hộ chiếu khác, không dựa trên tiền tài hay sắc đẹp, quyền lực hay ma mánh, dối trá hay thủ đoạn…Phải có con mắt mới tinh trong sáng, phải có cõi lòng thanh thản bao dung, phải có con tim hiền lành và khiêm hạ, phải có cả hy sinh và sám hối…mới có thể nhìn ra Đức Kitô, Vị Vua quyền năng đang hiện diện ở đó trong những người nghèo, trong những người anh em chung quanh, trong một xã hội nhầy nhụa và phức tạp, trong mọi cơ chế tưởng chừng như đã vắng bóng Thiên Chúa tự thuở nào. Vì đã không có “con mắt như thế, cái nhìn như thế, niềm tin như thế” nên những kẻ dữ trong dụ ngôn “Ngày Phán xử” đã ngạc nhiên : “Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu ?”. Vâng Vua Kitô đang ở đó, trong những con người nhỏ bé, bất hạnh đó. Cho dù có một đôi lúc, chúng ta tưởng rằng Thiên Chúa đã vắng bóng, Thiên chúa đã chết, như khi hai tòa tháp đôi ở New York bị sụp đỗ trong biến cố dữ dằn hôm 11.09.2001, như khi cơn động đất sóng thần tàn khốc hôm 26.12 năm rồi tàn phá khủng khiếp vùng Nam Á, rồi cơn bảo Katrina, cơn động đất ở Pakistan mới đây…Không đâu. Như một câu ngạn ngữ Trung Hoa : “Một cây đỗ thì ồn ào hơn cả cánh rừng đang mọc”. Vâng cũng chính trong những thời khắc điêu linh khủng khiếp ập xuống đó, ở ngoài kia nơi thảo nguyên xanh ngát, có hàng vạn bông hoa đang rực rỡ khoe sắc, ngoài khung trời xanh bao la kia, có từng vạn cánh chim đang nhảy múa hát ca, và trên bao nhiêu dãy trường sơn bát ngát, hàng triệu triệu mầm cây đang âm thầm vở đất đâm chồi vươn lên sức sống, và trong hàng vạn mái nhà ấm cúng thân thương đã vang lên bao tiếng khóc oa oa chào đời của bao nhiêu em bé… Vâng, vương quốc của tình yêu và sự sống, của ân sủng và bình an vẫn đang từng ngày lớn lên như “hạt cải”, như mầm non giữa lòng đất để chờ ngày kết trái đâm bông…
Tóm lại, lễ Chúa Ki-tô Vua hôm nay, vừa mời gọi chúng ta tái khẳng định niềm tin vào Chúa Ki-tô, Vua vũ trụ, là Đấng qui tụ chúng ta và đang dẫn chúng ta vào Vương quốc tình yêu và sự sống của Ngài. Đồng thời cũng gọi mời chúng ta kiểm tra cuộc sống theo Chúa Ki-tô mỗi ngày, nhất là biết nhìn thấy Chúa Kitô nơi những người khổ đau bất hạnh để yêu thương và phục vụ hầu khi kết thúc thời gian, chúng ta được tiến vào quê hương hằng sống, nơi Đức Ki-tô Vua chiến thắng đang đợi chờ chúng ta trong Vương quốc của Ngài.