CÓ TIỀN THÌ LINH NGHIỆM



Có một người đi đến chùa để xin xăm coi việc kiết hung họa phúc của mình ra sao, nên yêu cầu đạo sĩ phán đoán cặn kẽ cho mình.

Đạo sĩ nói : “Trước hết nên cúng tiền nhang đèn thì lời của bồ tát mới linh; nếu không có tiền nhang đèn thì lời bồ tát nói cũng không linh nghiệm !”

(Tiếu Đắc Hảo)

Suy tư :

Lời của bồ tát không linh không phải vì bồ tát đòi tiền nhang đèn, nhưng vì đạo sĩ đã làm cho lời nói của bồ tát không linh bằng kiểu buôn thần bán thánh của mình.

Lời cầu nguyện của các giáo hữu không phải là không được Thiên Chúa nhậm lời, nhưng chính vì các giáo hữu đem tiền đi xin lễ bằng an, cầu hồn, tạ ơn, mà giống như đi mua thánh lễ vậy. Tất cả mọi thứ trên trần gian đều có thể -cách này hay cách khác- dùng tiền mua được, nhưng tuyệt đối không thể dùng tiền để mua thánh lễ, bởi vì thánh lễ là vô giá, là sự hy sinh vĩ đại của Chúa Giêsu trên thánh giá để chuộc tội cho nhân loại.

- Lời cầu nguyện không linh không phải vì Thiên Chúa đòi tiền nhang đèn, nhưng là vì chúng ta không thành tâm thiện chí.

- Lời cầu nguyện không linh không phải là Thiên Chúa không nhậm lời, nhưng là vì chúng ta so sánh giá trị thánh lễ bằng vật chất.

- Lời cầu nguyện không linh không phải là chúng ta ít đọc kinh, nhưng là vì chúng ta đọc kinh quá nhiều mà không suy tư, không thực hành kinh mình đọc.

- Lời cầu nguyện không linh không phải là chúng ta xin lễ ít tiền, nhưng là vì chúng ta xin lễ quá nhiều tiền với một tâm hồn đầy kiêu ngạo…

Tiền nhang đèn thì luôn phải có vì đó là sự công bằng, nhưng lấy “tiền nhang đèn” ra để gán cho lời phán của bồ tát thì tội nặng hơn, vì đó là tội buôn thần bán thánh vậy.