220. MAI NỞ ĐẦU THÁNG HAI
Hôm nay là ngày mồng một tháng hai năm Canh Thìn, thế mà lại nói tới hoa mai, cành đào! Tháng giêng cũng đã qua rồi, huống hồ là Tết. Tết đã qua từ khuya, thì nhắc đến hoa mai làm gì! Mai phải nở cho kịp Tết, chứ mai đâu nở đầu tháng hai!
Thế mà thiền sư Mẫn Giác trước khi viên tịch lại viết câu kệ sau đây:
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Tạm dịch:
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,
Trước sân đêm qua nở một mai.
Thương gởi đặc biệt đến các bạn đang tuổi xuân tàn, đang ngồi nhìn lại quãng đường xưa, rồi tưởng chừng hoa mình đang rụng hết.
Không đâu, bạn ơi,
Hoa vẫn nở trước sân thềm,
ngay đêm qua, ngay sáng nay, ngay chính ngày hôm nay.
Đôi khi nhìn lại năm tháng dĩ vãng, với khủng hoảng của nửa đời người - mid-life crisis, mình bực bội, bức rức, nửa hãnh diện nửa nuối tiếc, nửa muốn làm một cái gì nửa muốn buông trôi, vì tưởng chừng Tết đã qua rồi, cái tuổi xuân mình đã tàn phai.
Không đâu, bạn ơi,
sức sống trong bạn còn mãnh liệt lắm,
nhựa sống ấy dư sức cho hoa nở ngay ngày hôm nay,
vì TÌNH YÊU trong bạn hãy còn mãnh liệt
vì TÌNH YÊU trong bạn luôn mãnh liệt.
Chính TÌNH YÊU mới là nhựa sống cho hoa nở, chứ đâu phải mình.
Chính NGÀI, và chỉ mình NGÀI thôi, mới thấy công của đám thợ mới làm lúc 3 giờ chiều cũng bằng công của thợ làm từ lúc 9 giờ sáng (Mát-thêu 20: 1-16), vì thật ra công này, việc nọ, tác phẩm này, công cuộc kia đều sẽ qua đi, chỉ còn TÌNH YÊU mới tồn tại, mới là tiền công vô giá.
TÌNH YÊU mời gọi bạn và tôi nở hoa ngay hôm nay, nhào vào làm việc cho vườn NGÀI ngay cả lúc xế chiều, vì đối với Ngài, thời gian làm việc đâu quan trọng,
TIM MÌNH lúc này thuộc về NGÀI, đời mình từ nay dấn thân cho NGÀI, cho tha nhân mới đáng kể.
Xin đừng nghĩ quá về dĩ vãng, cũng đừng chờ đợi mãi cho tới ngày mai, mà yêu ngay bây giờ, đáp trả ngay lúc này.
Lạy Chúa Giê-su, những gì con đã làm trong quá khứ đều không đáng kể, xin cho con ơn sủng để bắt đầu (Sách Gương Phước).
- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân
Hôm nay là ngày mồng một tháng hai năm Canh Thìn, thế mà lại nói tới hoa mai, cành đào! Tháng giêng cũng đã qua rồi, huống hồ là Tết. Tết đã qua từ khuya, thì nhắc đến hoa mai làm gì! Mai phải nở cho kịp Tết, chứ mai đâu nở đầu tháng hai!
Thế mà thiền sư Mẫn Giác trước khi viên tịch lại viết câu kệ sau đây:
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Tạm dịch:
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,
Trước sân đêm qua nở một mai.
Thương gởi đặc biệt đến các bạn đang tuổi xuân tàn, đang ngồi nhìn lại quãng đường xưa, rồi tưởng chừng hoa mình đang rụng hết.
Không đâu, bạn ơi,
Hoa vẫn nở trước sân thềm,
ngay đêm qua, ngay sáng nay, ngay chính ngày hôm nay.
Đôi khi nhìn lại năm tháng dĩ vãng, với khủng hoảng của nửa đời người - mid-life crisis, mình bực bội, bức rức, nửa hãnh diện nửa nuối tiếc, nửa muốn làm một cái gì nửa muốn buông trôi, vì tưởng chừng Tết đã qua rồi, cái tuổi xuân mình đã tàn phai.
Không đâu, bạn ơi,
sức sống trong bạn còn mãnh liệt lắm,
nhựa sống ấy dư sức cho hoa nở ngay ngày hôm nay,
vì TÌNH YÊU trong bạn hãy còn mãnh liệt
vì TÌNH YÊU trong bạn luôn mãnh liệt.
Chính TÌNH YÊU mới là nhựa sống cho hoa nở, chứ đâu phải mình.
Chính NGÀI, và chỉ mình NGÀI thôi, mới thấy công của đám thợ mới làm lúc 3 giờ chiều cũng bằng công của thợ làm từ lúc 9 giờ sáng (Mát-thêu 20: 1-16), vì thật ra công này, việc nọ, tác phẩm này, công cuộc kia đều sẽ qua đi, chỉ còn TÌNH YÊU mới tồn tại, mới là tiền công vô giá.
TÌNH YÊU mời gọi bạn và tôi nở hoa ngay hôm nay, nhào vào làm việc cho vườn NGÀI ngay cả lúc xế chiều, vì đối với Ngài, thời gian làm việc đâu quan trọng,
TIM MÌNH lúc này thuộc về NGÀI, đời mình từ nay dấn thân cho NGÀI, cho tha nhân mới đáng kể.
Xin đừng nghĩ quá về dĩ vãng, cũng đừng chờ đợi mãi cho tới ngày mai, mà yêu ngay bây giờ, đáp trả ngay lúc này.
Lạy Chúa Giê-su, những gì con đã làm trong quá khứ đều không đáng kể, xin cho con ơn sủng để bắt đầu (Sách Gương Phước).
- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân