Cầu xin với Đức Mẹ hay là xin Đức Mẹ cầu bầu

Chúng ta cần giải toả cho nhau một vấn nạn trước, nhiên hậu mới có thể chia xẻ cảm thông dễ dàng được. Vấn nạn “tại sao người công giáo cầu xin với Đức Mẹ trong khi Thánh kinh nói Chúa Giêsu là Đấng ‘trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người’ (Timotê 2: 5) ?” Xin thưa: mọi lời cầu nguyện đều có một đối tượng để nhắm tới là Chúa. Khi chúng ta cầu nguyện với Đức Mẹ, thực sự là chúng ta cầu cùng Chúa qua Đức Mẹ. Chúng ta xin Đức Mẹ cầu thay nguyện giúp và trình bày những thỉnh nguyện của chúng ta lên Chúa. Chúng ta hãy nhớ vua Salomon đã hứa chẳng từ chối bất cứ yêu cầu nào của hoàng thái hậu Bethshêba, mẹ của vua. Cũng vậy, vua các vua chẳng từ chối bất cứ điều gì mà Đức Maria, bà Chúa quyền thế tuyệt trần, Mẹ của Ngài thỉnh cầu, ngay cả trong tình huống khó khăn tế nhị nhất như tại tiệc cưới Cana. Như vậy, cầu nguyện với Đức Mẹ thực ra là xin Đức Mẹ chuyển cầu, điều này hoàn toàn chính đáng dựa vào những lý do sau đây:

1- Dựa vào ý nghĩa: Lời chuyển cầu của Đức Mẹ hoàn toàn phụ thuộc và tùy vào trung gian chuyển cầu của Chúa Giêsu. Chúng ta nên biết Thánh Phaolô, trong thư gửi cho Timothê (Tim 2: 1-8) lệnh cho các Kitô hữu cầu thay nguyện giúp cho nhau. Điều này không có nghĩa là chạy vòng ngoài nhưng là xuyên qua sự trung gian của Chúa Giêsu. Bởi vì Chúa Giêsu là trung gian giữa đất với trời, thì chúng ta, những phần tử của thân mình mầu nhiệm Chúa Kitô, chúng ta cũng đủ năng lực liên kết với Ngài như là những trung gian cộng sự. Nhưng tại sao chúng ta lại đặt trọng tâm vào sự chuyển cầu của Đức Mẹ? Vì chúng ta biết lời bầu cử của Đấng thánh có trọng lượng thế giá vô song (Giacôbê 5:16). Đức Mẹ là Đấng Thánh siêu phàm nhất của Thiên Chúa: Mẹ là Đấng đầy ân sủng, Mẹ giữ vị trí giữa Thiên Chúa và các thụ sinh của Ngài; Mẹ là Đấng Đồng công với Chúa Giêsu trong việc giao hoà giữa Thiên Chúa và nhân loại; nhờ Mẹ, Thiên Chúa đã ban cho nhân loại kho tàng ơn cứu độ là Chúa Giêsu. Mẹ nắm giữ kho tàng ấy, nên Mẹ là Đấng phân phát những ân sủng của Thiên Chúa ban xuống con cái của Ngài. Tất nhiên khi nói đến kho tàng ân sủng hay là máng thông ơn Thiên Chúa, chúng ta không hiểu “kho” hay “máng” theo nghĩa đen, vì Mẹ là Từ mẫu của chúng ta trên bình diện siêu nhiên. Mẹ biết rõ những nhu cầu và ước vọng của chúng ta, nên khi cầu xin, chúng ta không cần phải minh nhiên phân trần: “con cầu xin Mẹ đây là con có ý xin Mẹ bầu cử”. Bởi vì, dù chúng ta có phân biệt như thế hay không, thì bất cứ ơn gì chúng ta nhận được cũng đều qua Mẹ, như chúng ta sẽ thấy sau đây.

2- Dựa vào huấn quyền của Giáo Hội: Đáng kể nhất là lời tuyên bố của Đức GH Leô XIII: “Có thể xác quyết một cách chân thực rằng, do Thánh ý Thiên Chúa, tuyệt đối không một phần nào trong kho tàng ân sủng mà Chúa Giêsu đã sắm, được ban cho chúng ta mà không qua Đức Maria. (Tông thư Octobri mense ngày 22-9-1891). Tất cả các Đức Giáo hoàng kế vị đều nhắc lại điệp khúc ấy bằng cách này hay cách khác. Trong công đồng Vaticanô II, vai trò trung gian của Đức Mẹ đã trở thành một đề tài được thảo luận sôi nổi. Nhiều Giám Mục ủng hộ việc tuyên bố giáo lý này thành một tín điều đức tin. Ngược lại, một số vị không đồng ý. Các vị này trích dẫn lời Thánh Phaolô: “Chỉ có một Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và con người, đó là Đức Giêsu Kitô”. Nhưng các vị đã quên rằng cũng chính thánh Phaolô, trong một nơi khác đã gọi Môsê cũng là một người trung gian. (Gl 3:19). Cuối cùng, để dung hoà giữa phe bênh và phe chống, công đồng đã đưa ra những lời này: “Vì thế, trong Giáo Hội, Đức Maria được kêu cầu qua các tước hiệu: Trạng sư, Vị bảo trợ, Đấng phù hộ, và Đấng Trung gian. (LG 62). Công đồng nhấn mạnh rằng: “Phải hiểu các tước hiệu ấy thế nào để không thêm bớt gì vào vinh dự và quyền năng của Đấng trung gian duy nhất.” Liền sau đó, chúng ta lại có lời tuyên bố rất ý nghĩa này: “Sự trung gian duy nhất của Đấng Cứu Thế không những không loại bỏ mà còn khuyến khích các thụ sinh cộng tác, trong sự tuỳ thuộc vào nguồn mạch duy nhất.” (LG 62). Thực sự, các thiên thần, các thánh và các tư tế thời Tân ước được coi như những vị trung gian theo ý nghĩa xác thực nhưng mang tính cách tuỳ tòng.

Kết luận : Mỗi khi chạy đến cầu nguyện nấp bóng Đức Mẹ, chúng ta có quyền hy vọng, cậy trông, vì Mẹ là Đấng trung gian mọi ơn. Hơn nữa, Mẹ là Mẹ hay thương xót, chắc chắn Mẹ chẳng bỏ lời cầu xin của chúng ta. Thực ra, Mẹ chỉ thi hành nhiệm vụ của Mẹ, nói cho cụ thể, Mẹ sẽ cầu bầu cùng Chúa cho ta. Vì Mẹ là người bầu chủ hay là người đứng nhận trách nhiệm can thiệp, tức là bảo lãnh xin dùm. Vậy lạy Mẹ: “đến sau cõi đầy, xin Mẹ cho con được thấy Đức Chúa Giêsu con lòng Mẹ gồm phúc lạ. Ôi nhân thay! khoan thay! dịu thay, Thánh Maria trọn đời đồng trinh. Amen”