215. TIẾNG TRONG THINH LẶNG

Cả sư đoàn lính Mỹ trong Camp Robert đang chuẩn bị cuộc diễn binh đón chào bộ trưởng quốc phòng. Nào xe tăng chuyển bánh ầm ầm, nào trọng pháo được xe kéo đến, rồi tiếng dày nện lên đường nhựa của đoàn quân đi theo nhạc quân hành... Cả một bầu trời vang động, thế mà đàn chiên vẫn thản nhiên lấn từ thảm cỏ này sang thảm cỏ khác, từ từ tiến gần đến con đường duyệt binh.

Tiểu đội quân cảnh được phái đến để lùa đàn chiên đi nới khác. Họ bóp còi, hụ xe, la lối tùm lum, nhưng đàn chiên vẫn nhởn nhơ gặm cỏ.

Rồi cả trung đội quân cảnh được phái đến tăng viện. Cũng hò hét, cũng hụ xe inh ỏi. Nhưng đàn chiên vẫn bình thản thưởng thức cỏ xanh.

Đoàn xe tiền phong của phái đoàn bộ trưởng đã vào tới cổng trại, thế mà đàn chiên vẫn cứ từ từ tiến. Cả trung đội quân cảnh cũng chẳng làm gì được, không ai dám lấy đá chọi chiên, hay đánh đập đuổi chúng đi vì sợ hội bảo vệ súc vật, báo chí la làng. Họ hầu như thúc thủ trước đám quân thù hiền lành này. Bỗng đâu, xe của thiếu tướng chỉ huy trưởng phóng đến, và từ trên xe, linh mục tuyên úy Mitchell nhảy xuống, nói nhỏ vào tai vị sĩ quan quân cảnh.

Cả trung đội đứng vào vị thế nghiêm, và thinh lặng bao trùm cả trại quân. Lúc đó toàn quân mới nghe được tiếng còi tu huýt từ ngọn đồi vọng xuống. Thế là, cả đàn chiên ngoan ngoãn quay gót chạy lên đồi, giữa tiếng thở phào nhẹ nhỏm của đoàn quân cảnh.

*****

Chỉ cần một tiếng còi tu huýt của mục tử, chỉ cần một tiếng nhẹ ấy thôi cũng đủ để kêu gọi cả đàn chiên đi lạc quay trở về, trả lại khung cảnh trang nghiêm cho buổi lễ.

Bao tiếng hò la, bao tiếng còi hụ, cả một bầu trời âm thanh huyên náo... cũng đã chẳng đưa được đàn chiên đi lạc trở về. Càng nhiều tiếng động, càng làm cho đàn chiên không nghe được tiếng gọi của mục tử.

Sống trong thế giới ngày nay, chúng ta cũng bị bao vây bởi quá nhiều tiếng động, quá nhiều đến độ chúng ta không tài nào nghe được tiếng gọi của Mục Tử.

Chỉ cần chút im lặng, một chút thôi, cũng đủ cho đàn chiên nghe được tiếng gọi của người chăn.

Phải chi, đời mình cũng hưởng được những phút giây im lặng quý giá ấy nhỉ, để mình nghe được the sound of silence, để mình nghe được tiếng kêu của Mục Tử và nhận ra Ngài.

Phải chi mình cũng tặng cho mình mỗi ngày vài phút trầm lặng, một chút thôi, để đọc Lời Chúa, để nghe và nhận ra Lời Ngài.

Tôi chính là Mục Tử nhân lành,
Tôi biết chiên của Tôi
và chiên của Tôi biết Tôi
Chúng sẽ nghe tiếng Tôi
Và sẽ chỉ có một đoàn chiên
và một mục tử (Gio-an 10: 14, 16).

Lạy Chúa Giê-su, Đấng Chăn Chiên nhân lành, xin cho con biết trầm lặng để nghe và nhận ra Lời Chúa.

- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân