CHÚA NHẬT XXXII THƯỜNG NIÊN A: Có thể ngủ được khi trời giông bão
Dẫn nhập đầu lễ :
Anh chị em thân mến!
Không còn bao lâu nữa là kết thúc năm Phụng vụ 2005, và chúng ta lại bắt đầu bằng một chặng đường mới trong “cuộc hành hương tiến về vĩnh cửu”. Vì thế, các bài đọc kể từ Chúa Nhật hôm nay nhắc nhở chúng ta về việc trở lại của Chúa Giêsu trong ngày tận thế. Chúa Giêsu sẽ trở lại để gặp gỡ chúng ta, một cuộc viếng thăm “bất ngờ” của Đấng hằng yêu thương chúng ta; và vì thế, cuộc đời của mỗi người phải biến thành một cuộc đợi chờ trong tỉnh thức và đầy hy vọng, trong tư thế sắp sẵn và khôn ngoan.
Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi và thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.
Giảng Lời Chúa :
Chưa đi hết chặng đường 365 ngày của một năm mà thế giới chúng ta đang sống đã trãi qua không biết bao nhiêu tai ương hoạn nạn và đã mang đi về bên kia thế giới bao nhiêu triệu sinh linh. Với một hiện thực sờ sờ trước mắt như thế mà cũng còn không biết bao nhiêu người cứ mê man trong giấc ngủ lầm lạc khi cho rằng chỉ có cuộc sống tại thế nầy mà thôi, chỉ có hạnh phúc trên thế gian nầy mới dáng kể, nên “cứ ăn đi, uống đi, nhậu nhẹt say sưa đi, chơi bời trác táng đi, lo hưởng thụ đi, lo làm giàu đi…”, lo chi một thiên đàng ảo ảnh, một địa ngục hảo huyền…Và họ còn to miệng lớn tiếng : chỉ những kẻ dại khờ, mê tín mới mơ tuởng, mới hy vọng một thế giới mai sau; còn những kẻ khôn ngoan, trí thức, khoa học, không ai bám víu vào một niềm tin ấu trỉ như thế.
Vào thời Chúa Giêsu và hàng trăm năm trước đó cũng đã từng có những lập luận như thế. Và chính quan niệm nầy đã dẫn lối đưa đường để cho biết bao nhiêu con người sống thác loạn, sống vong thân, biến tôn giáo-tín ngưỡng trở thành một thứ bùa mê thuốc lú phĩnh gạt dân đen, biến việc thờ tự lễ nghi trở thành dịch vụ buôn thần bán thánh…
Chúa Giêsu đã đến để khai đường mở lối dẫn con người đi vào chính lộ, uốn nắn cái tâm của con người biết đón nhận chân lý và biến cuộc sống con người thành một “cuộc cử hành tôn thờ Thiên Chúa trong Thần Khí và sự thật”. Và nhất là chỉ cho con người biết cách vận dụng cuộc đời tại thế để “đắp đường tiến vào cõi sống ngàn thu”, chuẩn bị hành trang của cuộc sống hôm nay để hành hương tiến về vĩnh cửu.
1. Sự khôn ngoan của đức tin cựu ước : Khát khao đi tìm Thiên Chúa
Nếu cuộc hành trình của cựu ước đó là không ngừng lên đường tìm kiếm sự “khôn ngoan đích thực”, sự Khôn Ngoan được hiểu là chính Thiên Chúa và các ý định cứu độ của Ngài, sự Khôn Ngoan đã trở thành một “Ngôi Vị Thần Linh” sẵn sàng hiện diện và đồng hành với tất cả những ai khao khát kiếm tìm và mở cửa lòng đón đợi như BĐ 1 hôm nay đã khẳng quyết : “Ai khao khát Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết. Ai từ sáng sớm đã tìm Đức Khôn Ngoan, thì không phải nhọc nhằn vất vả…”. Và như thế, Lời Chúa đã minh định rằng : cuộc sống có ý nghĩa, lựa chọn khôn ngoan và sáng suốt chính là biết “hướng về Thiên Chúa, khát khao Thiên Chúa, tìm kiếm Thiên Chúa” theo như Thánh Vịnh 62 mà chúng ta vừa cùng nhau ca hát :
“Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ,
Ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa.
Linh hồn con đã khát khao Ngài,
Tấm thân nầy mòn mõi đợi trông,
Như mảnh đất hoang, khô cằn, không giọt nước…”
2. Khôn ngoan của Tin Mừng Đức Kitô :
Đức Kitô không nói khác những gì các sứ ngôn và các Tổ phụ đã dạy trong cựu ước cho dân ưu tuyển Ít-ra-en. Khác chăng là tính dứt khoát và uy thế của Tin Mừng mà Ngài nhất quyết phải giữ “độc quyền” như một “Người Con Thừa Tự” có trách nhiệm bảo tồn di sản của Chúa Cha. Thật vậy, sự Khôn ngoan đích thực theo Tin Mừng của Đức Kitô chính là :
- Bước đi trên lộ trình của Bát Phúc : Khó nghèo, hiền lành, trong sạch, xây dựng hòa bình, đón nhận hy sinh…
- Sẵn sàng bán tất cả để có được “Viên ngọc quí” là chính Thiên Chúa và sự công chính của Ngài.
- Biết cúi xuống rửa chân cho anh em, sẵn sàng yêu thương thù địch và có thể tha thứ bảy mươi lần bảy.
- Biến cuộc đời thành người Samari nhân hậu đới với hết mọi anh em, đặc biệt những anh em thương tật, nghèo hèn, rách nát…
-Thà như Maria Bêtania mất bình dầu thơm cam tùng nhưng đôi chân của Chúa tỏa mùi hương thơm ngát hơn là “lời lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn”.
-Là sẵn sàng bỏ bàn thu Thuế hái ra tiền như Matthêô để làm tông đồ và hoán cải như Giakê để trở nên một con người mới.
-Không ngừng trở nên như trẻ thơ và biết sống tin yêu phó thác trong tay quan phòng của Cha như chú chim sẻ trên cành và cây hoa huệ giữa đồng xanh.
-Can đảm đứng lên để trở về nhà Cha cho dù thân tàn ma dại như Phêrô, hơn là thất vọng với chiếc thòng lọng treo cổ trên cành như Giuđa Ít-ca-riốt.
- Là như người trộm lành đến giây phút cúi đời biết đặt niềm trông cậy vào lòng khoan dung tha thứ để được đón nhận vào Vương quốc vĩnh hằng.
-Và hôm nay, Khôn Ngoan là biết hướng về tương lai chung cuộc để đón gặp “Tân Lang” với đèn dầu nghiêm túc như 5 cô thiếu nữ phù dâu hân hoan vào dự tiệc cưới.
3. Một lời khuyên không bao giờ cũ : tỉnh thức đợi chờ :
Vâng, nếu sống đó là tìm kiếm, khao khát khôn ngoan, thì chết chính là trực diện, gặp gỡ Khôn Ngoan đích thực. Chính vì thế, cuộc hành trình đức tin của người Kitô hữu luôn là cuộc lên đường tiến về cùng đích cuộc đời, tiến về quê hương vĩnh cửu. Cuộc hành trình đó, trong ngôn ngữ của dụ ngôn Tin Mừng hôm nay, chính là “sự tỉnh thức đợi chờ của những người thiếu nữ cầm đèn đi đón tân lang”; và đợi chờ nào cũng bao hàm tình yêu trong đó, bởi vì con người chỉ hết lòng đợi chờ mong mỏi người nào hay điều gì mình hết lòng yêu thương hay quý chuộng. Người mẹ chờ đợi đứa con sắp ra đời bằng cách chuẩn bị tất cả những gì cần thiết để bao bọc săn sóc con mình; một người chờ đợi bạn đến thăm bằng cách chuẩn bị thật chu đáo để đón tiếp bạn.
Chúng ta mong đợi Chúa đến. Nhưng khi nào Ngài đến, chúng ta không biết. Có điều chắc chắn là Ngài sẽ đến trong một cuộc viếng thăm thân tình, bởi vì chỉ những người thân tình mới dành cho nhau những cuộc viếng thăm bất ngờ. ("Mỗi ngày một tin vui")
“Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào” (Mt 25,13)
“Bạn sẽ làm gì nếu bạn biết rõ bạn chỉ còn sống đúng một ngày nữa thôi ?” Đó là chính câu hỏi của một nhà giáo đã đặt cho 625 học sinh người Đức trong 12 trường và có kết quả :
20% được hỏi liền trả lời : “Chúng sẽ dùng thời gian còn lại để uống say sưa, hút ma túy và vui chơi cho thoả thích”.
Cuối cùng có một nữ sinh 18 tuổi trả lời : “Tôi sẽ dành thời gian còn lại để chuẩn bị cho giờ cuối cùng của tôi. Tôi sẽ dành buổi tối cuối cùng để đến gặp Chúa và cảm tạ Chúa đã ban cho tôi một đời sống hạnh phúc và đầy đủ”.
Nhưng không chỉ để đến giây phút cuối mới “dành thời gian còn lại để chuẩn bị” như cô nữ sinh nọ; mà phải chuẩn bị ngay từ đầu, phải “tỉnh thức” thường xuyên, phải sống trọn vẹn “giây phút hiện tại”. Đó mới là khôn ngoan đích thực mà Tin Mừng hôm nay nhắm tới.
Ý tưởng nầy gợi nhớ câu chuyện về một thanh niên tìm việc làm. Khi được phỏng vấn về các tài năng chuyên môn, anh ta chỉ trả lời vỏn vẹn : “Tôi có thể ngủ được khi trời giông bảo”. Ông giám đốc lấy làm lạ về cái “tài đặc biệt” nầy. Nhưng cũng nhận vào làm công tác bảo vệ để xem thử. Và rồi một đêm giông bảo nổi lên. Ngài giám đốc lo lắng cho cơ sở của công ty sẽ bị giông bảo tác hại, đã thức dậy giữa đêm và đi tuần tra. Ông ta rất ngạc nhiên, vì thấy mọi sự đã được chuẩn bị nghiêm túc, cửa nẻo, phòng ốc đã được sắp đặt, phòng bị an toàn. Và nơi ở của nhân viên, chàng thanh niên mới vào đang nằm ngủ ngáy o o. Ông giám đốc đập dậy và quở trách; “Sao lại ngủ đang khi trời giông bảo”. Chàng thanh niên trả lời. “Thức làm gì, vì tôi đã chuẩn bị tất cả từ chiều rồi. Tôi có thể ngủ thoải mái cho dù giông bảo”. Phaỉo chăng đó chính là thái độ “khôn ngoan của những cô trinh nữ dầu đèn đầy đủ” !
Trong viễn tượng cánh chung của mỗi cuộc đời cũng thế. Đối với những ai đã sẵn sàng, đèn cháy cầm tay, họ sẽ được sung sướng gặp Chúa. Thánh Nữ Tiến Sĩ Têrêsa Avila mấp máy nói lên với Chúa trước khi tắt thở: “Lạy Chúa Giêsu, này là giờ chúng ta gặp nhau”; trong khi chị Thánh Têrêsa Giêsu Hài đồng than thở: “Lạy Chúa, con… yêu mến Chúa”, đôi mắt xuất thần nhìn thẳng vào một điểm trên pho tượng Đức Mẹ, mặt tươi tắn, rồi nhắm mắt lại đi, đồng hồ chỉ 7 giờ 20 phút tối 30 tháng 9 năm 1897. Hai người Trinh nữ ấy đã cầm đèn sáng ra đón Chúa và gặp gỡ “người tình lang” muôn thuở.
Tóm lại, vào những ngày gần kết thúc năm phụng vụ, sứ điệp Lời Chúa mời gọi chúng ta sống đức “Trông cậy” một cách vững vàng, trông cậy sẽ được hưởng hạnh phúc bất diệt trong vương quốc của Thiên Chúa, vương quốc của sự phục sinh. Đó chính là bài giáo lý cơ bản mà Thánh Phaolô đã dạy cho các tín hữu Thessalônica ngày xưa mà chúng ta mới nghe công bố trong Bài đọc 2 hôm nay : “Chúng tôi không muốn để anh em chẳng hay biết gì, hầu anh em khỏi buồn phiền, như những người khác, là những người không có niềm hy vọng. Vì nếu chúng ta tin rằng Đức Giêsu đã chết và đã sống lại, thì chúng ta cũng tin rằng những người đã an giấc trong Đức Giêsu, sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Đức Giêsu”. Sứ điệp nầy lại được vang lên trong tháng “Các đẳng linh hồn” sẽ là một nhắc nhớ mỗi người chúng ta đừng quên số phận của những anh chị em đang được thanh luyện trong luyện ngục, và sốt sắng cầu nguyện cho họ để họ sớm được hưởng phúc thiên đàng.
Chút nữa đây, Tấm bánh là Thân mình Đức Kitô được bẻ ra để trao ban cho chúng ta như quà tặng tuyệt vời nhất, như lương thực trường sinh cao quí nhất để dẫn chúng ta tiến bước về quê hương bất diệt. Vì chính Ngài đã dạy : “Ai ăn và uống máu tôi, sẽ được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết” (Ga 6, 54)
Dẫn nhập đầu lễ :
Anh chị em thân mến!
Không còn bao lâu nữa là kết thúc năm Phụng vụ 2005, và chúng ta lại bắt đầu bằng một chặng đường mới trong “cuộc hành hương tiến về vĩnh cửu”. Vì thế, các bài đọc kể từ Chúa Nhật hôm nay nhắc nhở chúng ta về việc trở lại của Chúa Giêsu trong ngày tận thế. Chúa Giêsu sẽ trở lại để gặp gỡ chúng ta, một cuộc viếng thăm “bất ngờ” của Đấng hằng yêu thương chúng ta; và vì thế, cuộc đời của mỗi người phải biến thành một cuộc đợi chờ trong tỉnh thức và đầy hy vọng, trong tư thế sắp sẵn và khôn ngoan.
Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi và thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.
Giảng Lời Chúa :
Chưa đi hết chặng đường 365 ngày của một năm mà thế giới chúng ta đang sống đã trãi qua không biết bao nhiêu tai ương hoạn nạn và đã mang đi về bên kia thế giới bao nhiêu triệu sinh linh. Với một hiện thực sờ sờ trước mắt như thế mà cũng còn không biết bao nhiêu người cứ mê man trong giấc ngủ lầm lạc khi cho rằng chỉ có cuộc sống tại thế nầy mà thôi, chỉ có hạnh phúc trên thế gian nầy mới dáng kể, nên “cứ ăn đi, uống đi, nhậu nhẹt say sưa đi, chơi bời trác táng đi, lo hưởng thụ đi, lo làm giàu đi…”, lo chi một thiên đàng ảo ảnh, một địa ngục hảo huyền…Và họ còn to miệng lớn tiếng : chỉ những kẻ dại khờ, mê tín mới mơ tuởng, mới hy vọng một thế giới mai sau; còn những kẻ khôn ngoan, trí thức, khoa học, không ai bám víu vào một niềm tin ấu trỉ như thế.
Vào thời Chúa Giêsu và hàng trăm năm trước đó cũng đã từng có những lập luận như thế. Và chính quan niệm nầy đã dẫn lối đưa đường để cho biết bao nhiêu con người sống thác loạn, sống vong thân, biến tôn giáo-tín ngưỡng trở thành một thứ bùa mê thuốc lú phĩnh gạt dân đen, biến việc thờ tự lễ nghi trở thành dịch vụ buôn thần bán thánh…
Chúa Giêsu đã đến để khai đường mở lối dẫn con người đi vào chính lộ, uốn nắn cái tâm của con người biết đón nhận chân lý và biến cuộc sống con người thành một “cuộc cử hành tôn thờ Thiên Chúa trong Thần Khí và sự thật”. Và nhất là chỉ cho con người biết cách vận dụng cuộc đời tại thế để “đắp đường tiến vào cõi sống ngàn thu”, chuẩn bị hành trang của cuộc sống hôm nay để hành hương tiến về vĩnh cửu.
1. Sự khôn ngoan của đức tin cựu ước : Khát khao đi tìm Thiên Chúa
Nếu cuộc hành trình của cựu ước đó là không ngừng lên đường tìm kiếm sự “khôn ngoan đích thực”, sự Khôn Ngoan được hiểu là chính Thiên Chúa và các ý định cứu độ của Ngài, sự Khôn Ngoan đã trở thành một “Ngôi Vị Thần Linh” sẵn sàng hiện diện và đồng hành với tất cả những ai khao khát kiếm tìm và mở cửa lòng đón đợi như BĐ 1 hôm nay đã khẳng quyết : “Ai khao khát Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết. Ai từ sáng sớm đã tìm Đức Khôn Ngoan, thì không phải nhọc nhằn vất vả…”. Và như thế, Lời Chúa đã minh định rằng : cuộc sống có ý nghĩa, lựa chọn khôn ngoan và sáng suốt chính là biết “hướng về Thiên Chúa, khát khao Thiên Chúa, tìm kiếm Thiên Chúa” theo như Thánh Vịnh 62 mà chúng ta vừa cùng nhau ca hát :
“Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ,
Ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa.
Linh hồn con đã khát khao Ngài,
Tấm thân nầy mòn mõi đợi trông,
Như mảnh đất hoang, khô cằn, không giọt nước…”
2. Khôn ngoan của Tin Mừng Đức Kitô :
Đức Kitô không nói khác những gì các sứ ngôn và các Tổ phụ đã dạy trong cựu ước cho dân ưu tuyển Ít-ra-en. Khác chăng là tính dứt khoát và uy thế của Tin Mừng mà Ngài nhất quyết phải giữ “độc quyền” như một “Người Con Thừa Tự” có trách nhiệm bảo tồn di sản của Chúa Cha. Thật vậy, sự Khôn ngoan đích thực theo Tin Mừng của Đức Kitô chính là :
- Bước đi trên lộ trình của Bát Phúc : Khó nghèo, hiền lành, trong sạch, xây dựng hòa bình, đón nhận hy sinh…
- Sẵn sàng bán tất cả để có được “Viên ngọc quí” là chính Thiên Chúa và sự công chính của Ngài.
- Biết cúi xuống rửa chân cho anh em, sẵn sàng yêu thương thù địch và có thể tha thứ bảy mươi lần bảy.
- Biến cuộc đời thành người Samari nhân hậu đới với hết mọi anh em, đặc biệt những anh em thương tật, nghèo hèn, rách nát…
-Thà như Maria Bêtania mất bình dầu thơm cam tùng nhưng đôi chân của Chúa tỏa mùi hương thơm ngát hơn là “lời lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn”.
-Là sẵn sàng bỏ bàn thu Thuế hái ra tiền như Matthêô để làm tông đồ và hoán cải như Giakê để trở nên một con người mới.
-Không ngừng trở nên như trẻ thơ và biết sống tin yêu phó thác trong tay quan phòng của Cha như chú chim sẻ trên cành và cây hoa huệ giữa đồng xanh.
-Can đảm đứng lên để trở về nhà Cha cho dù thân tàn ma dại như Phêrô, hơn là thất vọng với chiếc thòng lọng treo cổ trên cành như Giuđa Ít-ca-riốt.
- Là như người trộm lành đến giây phút cúi đời biết đặt niềm trông cậy vào lòng khoan dung tha thứ để được đón nhận vào Vương quốc vĩnh hằng.
-Và hôm nay, Khôn Ngoan là biết hướng về tương lai chung cuộc để đón gặp “Tân Lang” với đèn dầu nghiêm túc như 5 cô thiếu nữ phù dâu hân hoan vào dự tiệc cưới.
3. Một lời khuyên không bao giờ cũ : tỉnh thức đợi chờ :
Vâng, nếu sống đó là tìm kiếm, khao khát khôn ngoan, thì chết chính là trực diện, gặp gỡ Khôn Ngoan đích thực. Chính vì thế, cuộc hành trình đức tin của người Kitô hữu luôn là cuộc lên đường tiến về cùng đích cuộc đời, tiến về quê hương vĩnh cửu. Cuộc hành trình đó, trong ngôn ngữ của dụ ngôn Tin Mừng hôm nay, chính là “sự tỉnh thức đợi chờ của những người thiếu nữ cầm đèn đi đón tân lang”; và đợi chờ nào cũng bao hàm tình yêu trong đó, bởi vì con người chỉ hết lòng đợi chờ mong mỏi người nào hay điều gì mình hết lòng yêu thương hay quý chuộng. Người mẹ chờ đợi đứa con sắp ra đời bằng cách chuẩn bị tất cả những gì cần thiết để bao bọc săn sóc con mình; một người chờ đợi bạn đến thăm bằng cách chuẩn bị thật chu đáo để đón tiếp bạn.
Chúng ta mong đợi Chúa đến. Nhưng khi nào Ngài đến, chúng ta không biết. Có điều chắc chắn là Ngài sẽ đến trong một cuộc viếng thăm thân tình, bởi vì chỉ những người thân tình mới dành cho nhau những cuộc viếng thăm bất ngờ. ("Mỗi ngày một tin vui")
“Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào” (Mt 25,13)
“Bạn sẽ làm gì nếu bạn biết rõ bạn chỉ còn sống đúng một ngày nữa thôi ?” Đó là chính câu hỏi của một nhà giáo đã đặt cho 625 học sinh người Đức trong 12 trường và có kết quả :
20% được hỏi liền trả lời : “Chúng sẽ dùng thời gian còn lại để uống say sưa, hút ma túy và vui chơi cho thoả thích”.
Cuối cùng có một nữ sinh 18 tuổi trả lời : “Tôi sẽ dành thời gian còn lại để chuẩn bị cho giờ cuối cùng của tôi. Tôi sẽ dành buổi tối cuối cùng để đến gặp Chúa và cảm tạ Chúa đã ban cho tôi một đời sống hạnh phúc và đầy đủ”.
Nhưng không chỉ để đến giây phút cuối mới “dành thời gian còn lại để chuẩn bị” như cô nữ sinh nọ; mà phải chuẩn bị ngay từ đầu, phải “tỉnh thức” thường xuyên, phải sống trọn vẹn “giây phút hiện tại”. Đó mới là khôn ngoan đích thực mà Tin Mừng hôm nay nhắm tới.
Ý tưởng nầy gợi nhớ câu chuyện về một thanh niên tìm việc làm. Khi được phỏng vấn về các tài năng chuyên môn, anh ta chỉ trả lời vỏn vẹn : “Tôi có thể ngủ được khi trời giông bảo”. Ông giám đốc lấy làm lạ về cái “tài đặc biệt” nầy. Nhưng cũng nhận vào làm công tác bảo vệ để xem thử. Và rồi một đêm giông bảo nổi lên. Ngài giám đốc lo lắng cho cơ sở của công ty sẽ bị giông bảo tác hại, đã thức dậy giữa đêm và đi tuần tra. Ông ta rất ngạc nhiên, vì thấy mọi sự đã được chuẩn bị nghiêm túc, cửa nẻo, phòng ốc đã được sắp đặt, phòng bị an toàn. Và nơi ở của nhân viên, chàng thanh niên mới vào đang nằm ngủ ngáy o o. Ông giám đốc đập dậy và quở trách; “Sao lại ngủ đang khi trời giông bảo”. Chàng thanh niên trả lời. “Thức làm gì, vì tôi đã chuẩn bị tất cả từ chiều rồi. Tôi có thể ngủ thoải mái cho dù giông bảo”. Phaỉo chăng đó chính là thái độ “khôn ngoan của những cô trinh nữ dầu đèn đầy đủ” !
Trong viễn tượng cánh chung của mỗi cuộc đời cũng thế. Đối với những ai đã sẵn sàng, đèn cháy cầm tay, họ sẽ được sung sướng gặp Chúa. Thánh Nữ Tiến Sĩ Têrêsa Avila mấp máy nói lên với Chúa trước khi tắt thở: “Lạy Chúa Giêsu, này là giờ chúng ta gặp nhau”; trong khi chị Thánh Têrêsa Giêsu Hài đồng than thở: “Lạy Chúa, con… yêu mến Chúa”, đôi mắt xuất thần nhìn thẳng vào một điểm trên pho tượng Đức Mẹ, mặt tươi tắn, rồi nhắm mắt lại đi, đồng hồ chỉ 7 giờ 20 phút tối 30 tháng 9 năm 1897. Hai người Trinh nữ ấy đã cầm đèn sáng ra đón Chúa và gặp gỡ “người tình lang” muôn thuở.
Tóm lại, vào những ngày gần kết thúc năm phụng vụ, sứ điệp Lời Chúa mời gọi chúng ta sống đức “Trông cậy” một cách vững vàng, trông cậy sẽ được hưởng hạnh phúc bất diệt trong vương quốc của Thiên Chúa, vương quốc của sự phục sinh. Đó chính là bài giáo lý cơ bản mà Thánh Phaolô đã dạy cho các tín hữu Thessalônica ngày xưa mà chúng ta mới nghe công bố trong Bài đọc 2 hôm nay : “Chúng tôi không muốn để anh em chẳng hay biết gì, hầu anh em khỏi buồn phiền, như những người khác, là những người không có niềm hy vọng. Vì nếu chúng ta tin rằng Đức Giêsu đã chết và đã sống lại, thì chúng ta cũng tin rằng những người đã an giấc trong Đức Giêsu, sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Đức Giêsu”. Sứ điệp nầy lại được vang lên trong tháng “Các đẳng linh hồn” sẽ là một nhắc nhớ mỗi người chúng ta đừng quên số phận của những anh chị em đang được thanh luyện trong luyện ngục, và sốt sắng cầu nguyện cho họ để họ sớm được hưởng phúc thiên đàng.
Chút nữa đây, Tấm bánh là Thân mình Đức Kitô được bẻ ra để trao ban cho chúng ta như quà tặng tuyệt vời nhất, như lương thực trường sinh cao quí nhất để dẫn chúng ta tiến bước về quê hương bất diệt. Vì chính Ngài đã dạy : “Ai ăn và uống máu tôi, sẽ được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết” (Ga 6, 54)