Bài Giảng LỄ GIỚI TRẺ 5 tháng 11 năm 2005 : CN XXXII A (Mátthêu 25,1 - 13)
Các bạn trẻ thân mến,
Hôm nay cha nói với các con một điều rất cao, nhưng cha tin chắc các con hiểu được, vì những người trẻ hôm nay rất thông minh và sâu sắc, đó là chủ đề mục đích cuối cùng của đời người. Không phải tự ý cha muốn nói về điều đó, nhưng vì Chúa muốn cha phải nói. Lời Chúa trong các bài đọc kinh thánh hôm nay muốn cha nói. Dụ ngôn 10 người trinh nữ trong bài Phúc âm là một dụ ngôn cánh chung, nói về thực tại cuối cùng, mục đích cuối cùng, tương lai cuối cùng của đời người. Mục đích cuối cùng của cuộc đời chúng ta không phải là đời này.
Ở đời này chúng ta chỉ có những mục đích trước mắt là: thi đậu, làm giàu, có việc làm, lấy vợ, lấy chồng, hay những mục tiêu có tính chất tôn giáo, như làm linh mục, làm nữ tu…Tất cả những điều đó là những mục đích thực tế ở trần gian, chúng ta vui mừng khi đạt được những mục tiêu đó; nhưng chúng không phải là mục tiêu cuối cùng của cuộc đời ta. Khi đã đạt được một mục tiêu cụ thể rồi, chúng ta lại nhằm một mục tiêu cụ thể khác. Không bao giờ hết những mục tiêu cụ thể trong cuộc đời, bởi vì hết mục tiêu cụ thể là chấm dứt cuộc đời trần thế.
Bao lâu chúng ta còn ở trần gian, Chúa không cấm chúng ta đạt những tiêu cụ thể, trái lại Chúa còn muốn cho chúng ta thành công. Thành công ở đời làm cho chúng ta vui, thì cũng làm cho Chúa vui, vì Chúa yêu ta. Nhưng vì những thành công ở đời không là mục tiêu cuối cùng của đời người, nên chúng không là tuyệt đối. Nếu có thất bại, cuộc đời của chúng ta không chấm dứt ở đó. Trong thực tế, nhiều lần ta đã thất bại, đã không đạt được mục tiêu, nhưng cuộc đời chúng ta đâu có chấm dứt, ta vẫn có thể làm lại cuộc đời, nhằm những mục tiêu khác.
Chỉ có Chúa mới là mục tiêu cuối cùng của đời ta, là tương lai cuối cùng, là hạnh phúc vĩnh cữu mà chúng ta phải đạt tới. Hướng tới Chúa là hướng tới mục đích cuối cùng của đời người. Vị Tân Lang trong bài phúc âm là hình ảnh của Chúa Giêsu Phục Sinh, Đấng sẽ trở lại ngày sau hết, hình ảnh Tương Lai cuối cùng của nhân loại. Mười cô trinh nữ là hình ảnh của loài người, phân nữa dại, phân nữa khôn. Sự chờ đợi là hình ảnh của lịch sử kéo dài, nhưng chấm dứt bất ngờ, có thể đó là lịch sử của nhân loại, nhưng cũng có thể là lịch sử của đời người.
Con người ở trần gian có lúc ngủ, có lúc thức; không thể thức mãi, cũng không thể ngủ hoài. Chúa không phiền trách khi chúng ta ngủ, nhưng Chúa chỉ muốn chúng ta thức tĩnh khi có người gọi dậy. Và khi thức dậy phải có ánh sáng, mà hình ảnh là cây đèn dầu, để thấy đường đi đón Chúa. Những cô khờ dại mang đèn không có dầu, nên không có ánh sáng, không thấy đường đi và không gặp được Chúa, không đạt được mục đích cuối cùng của đời người. Cuộc đời của họ coi như không thành công vì không đạt được mục đích cuối cùng, tuy có thể đã đạt được một số mục tiêu cụ thể, như tiền bạc, danh vọng, địa vị.
Theo kinh thánh, những người khờ dại là những người chạy theo những mục đích trước mắt, mà không thấy được mục tiêu lâu dài, không thấy được cứu cánh của đờùi người, không nhận biết Thiên Chúa là mục tiêu cuối cùng của đời mình, không thức tỉnh chờ đợi Chúa Kitô quang lâm. Những người khôn là những người vẫn có những mục tiêu trước mắt, nhưng luôn hướng tới mục đích cuối cùng. Mọi mục tiêu trước mắt chỉ là những phương tiện để đạt tới mục đích cuối cùng. Càng khôn ngoan bao nhiêu, thì mục đích cuối cùng càng sáng tỏ và càng thu hút bấy nhiêu. Đó là sự khôn ngoan của các Đấng thánh luôn được ánh sáng của Chúa chiếu soi và tình yêu của Chúa thu hút. Lời của thánh Phaolô nói về sự thánh thiện rất cụ thể và dễ hiểu : dù ăn, dù uống, hay dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm vì vinh danh Chúa.
Tất cả chúng ta là những con người mỏng dòn, hay ngủ quên, hay sa đà xuống dốc. Muốn luôn hướng tới Chúa để đạt mục đích cuối cùng của đời ta, phải có sức, có năng lượng bồi bổ, có lương thực thần linh là bí tích Thánh Thể làm của ăn đi đường, có Lời Chúa là đèn rọi bước chân, là ánh sáng chỉ đường. Cả hai bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể đều cần thiết cho đời sống đạo của chúng ta. Chúng ta đừng để thiếu lương thực, cũng đừng để thiếu ánh sáng.
Các bạn trẻ thân mến,
Hôm nay cha nói với các con một điều rất cao, nhưng cha tin chắc các con hiểu được, vì những người trẻ hôm nay rất thông minh và sâu sắc, đó là chủ đề mục đích cuối cùng của đời người. Không phải tự ý cha muốn nói về điều đó, nhưng vì Chúa muốn cha phải nói. Lời Chúa trong các bài đọc kinh thánh hôm nay muốn cha nói. Dụ ngôn 10 người trinh nữ trong bài Phúc âm là một dụ ngôn cánh chung, nói về thực tại cuối cùng, mục đích cuối cùng, tương lai cuối cùng của đời người. Mục đích cuối cùng của cuộc đời chúng ta không phải là đời này.
Ở đời này chúng ta chỉ có những mục đích trước mắt là: thi đậu, làm giàu, có việc làm, lấy vợ, lấy chồng, hay những mục tiêu có tính chất tôn giáo, như làm linh mục, làm nữ tu…Tất cả những điều đó là những mục đích thực tế ở trần gian, chúng ta vui mừng khi đạt được những mục tiêu đó; nhưng chúng không phải là mục tiêu cuối cùng của cuộc đời ta. Khi đã đạt được một mục tiêu cụ thể rồi, chúng ta lại nhằm một mục tiêu cụ thể khác. Không bao giờ hết những mục tiêu cụ thể trong cuộc đời, bởi vì hết mục tiêu cụ thể là chấm dứt cuộc đời trần thế.
Bao lâu chúng ta còn ở trần gian, Chúa không cấm chúng ta đạt những tiêu cụ thể, trái lại Chúa còn muốn cho chúng ta thành công. Thành công ở đời làm cho chúng ta vui, thì cũng làm cho Chúa vui, vì Chúa yêu ta. Nhưng vì những thành công ở đời không là mục tiêu cuối cùng của đời người, nên chúng không là tuyệt đối. Nếu có thất bại, cuộc đời của chúng ta không chấm dứt ở đó. Trong thực tế, nhiều lần ta đã thất bại, đã không đạt được mục tiêu, nhưng cuộc đời chúng ta đâu có chấm dứt, ta vẫn có thể làm lại cuộc đời, nhằm những mục tiêu khác.
Chỉ có Chúa mới là mục tiêu cuối cùng của đời ta, là tương lai cuối cùng, là hạnh phúc vĩnh cữu mà chúng ta phải đạt tới. Hướng tới Chúa là hướng tới mục đích cuối cùng của đời người. Vị Tân Lang trong bài phúc âm là hình ảnh của Chúa Giêsu Phục Sinh, Đấng sẽ trở lại ngày sau hết, hình ảnh Tương Lai cuối cùng của nhân loại. Mười cô trinh nữ là hình ảnh của loài người, phân nữa dại, phân nữa khôn. Sự chờ đợi là hình ảnh của lịch sử kéo dài, nhưng chấm dứt bất ngờ, có thể đó là lịch sử của nhân loại, nhưng cũng có thể là lịch sử của đời người.
Con người ở trần gian có lúc ngủ, có lúc thức; không thể thức mãi, cũng không thể ngủ hoài. Chúa không phiền trách khi chúng ta ngủ, nhưng Chúa chỉ muốn chúng ta thức tĩnh khi có người gọi dậy. Và khi thức dậy phải có ánh sáng, mà hình ảnh là cây đèn dầu, để thấy đường đi đón Chúa. Những cô khờ dại mang đèn không có dầu, nên không có ánh sáng, không thấy đường đi và không gặp được Chúa, không đạt được mục đích cuối cùng của đời người. Cuộc đời của họ coi như không thành công vì không đạt được mục đích cuối cùng, tuy có thể đã đạt được một số mục tiêu cụ thể, như tiền bạc, danh vọng, địa vị.
Theo kinh thánh, những người khờ dại là những người chạy theo những mục đích trước mắt, mà không thấy được mục tiêu lâu dài, không thấy được cứu cánh của đờùi người, không nhận biết Thiên Chúa là mục tiêu cuối cùng của đời mình, không thức tỉnh chờ đợi Chúa Kitô quang lâm. Những người khôn là những người vẫn có những mục tiêu trước mắt, nhưng luôn hướng tới mục đích cuối cùng. Mọi mục tiêu trước mắt chỉ là những phương tiện để đạt tới mục đích cuối cùng. Càng khôn ngoan bao nhiêu, thì mục đích cuối cùng càng sáng tỏ và càng thu hút bấy nhiêu. Đó là sự khôn ngoan của các Đấng thánh luôn được ánh sáng của Chúa chiếu soi và tình yêu của Chúa thu hút. Lời của thánh Phaolô nói về sự thánh thiện rất cụ thể và dễ hiểu : dù ăn, dù uống, hay dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm vì vinh danh Chúa.
Tất cả chúng ta là những con người mỏng dòn, hay ngủ quên, hay sa đà xuống dốc. Muốn luôn hướng tới Chúa để đạt mục đích cuối cùng của đời ta, phải có sức, có năng lượng bồi bổ, có lương thực thần linh là bí tích Thánh Thể làm của ăn đi đường, có Lời Chúa là đèn rọi bước chân, là ánh sáng chỉ đường. Cả hai bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể đều cần thiết cho đời sống đạo của chúng ta. Chúng ta đừng để thiếu lương thực, cũng đừng để thiếu ánh sáng.