205. TÔI ĐẾN THĂM EM (2)

Tôi đến thăm em vùng Ven Đô, khi em đang ngồi thoải mái giữa khung nhà nho nhỏ trên ao. Thấy chúng tôi đến, em vội làm mau thủ tục giấy tờ, khiến bầy cá tra ngơ ngác nhìn.. .

Em dẫn tôi về qua lối xóm ngoằn ngoèo, thum thủm. Nước cống, nước ao, nước giặt... tất cả trộn thành một dòng nước đen ngòm, đặc quánh lờ lững trườn trôi trên mãnh đất vàng khè. Em tôi sống thế đó. Không một chút lo âu về vệ sinh thường thức, không một thoáng băn khoăn về vệ sinh công cộng. Hay có chăng nữa, cũng đành bó tay!

Em mời tôi lom khom vào cửa nhà, để tôi nhìn vào trong căn chòi tạm trú, nơi khói củi mẹ em đang còn vương vấn mái lá lợp nhà. Mỗi sáng mẹ em và cả nhà thức dậy thật sớm để cùng nhau chặt bắp, lột bắp, luộc bắp, cho kịp mẹ em quẩy đi bán rong kiếm tiền lời. Đây là một trong mấy gia đình mà ANH EM chúng tôi đang cố gắng giúp cho mượn vốn một triệu đồng VN mà không lấy tiền lời, để họ có vốn làm ăn. Họ phấn đấu, họ cố gắng lắm, để mau chuyển lại tiền vốn xoay này.

Tiền vốn xoay là một loại vốn nay cho người này mượn một thời gian để tạo cơ hội kiếm sống, rồi sau đó lại xoay chuyển cho người khác vay, cứ thế xoay vòng, mà không bao giờ trở lại với người cho vay!!!

Giã từ em, tôi còn ôm ấp hình ảnh hàm răng chiếc còn chiếc mất, những chiếc răng vàng khè như bắp luộc vừa chín tới. Không biết ngày nao, em sẽ mất hết răng đây? Nước uống thế này, môi trường sống thế này, thì biết được ngày nao?

*****

Lao mình vào sống giữa anh chị em nghèo, đồng bào ruột thịt, ANH EM chúng tôi mới cảm nhận được nhu cầu thúc bách của dân mình, mới cảm nghiệm được kinh tế kết chặt với kinh nguyện, và mệnh lệnh của LỜI CHÚA về công bằng xã hội sau đây:

Một nhân quyền căn bản: Quyền được sống bên ngươi!

- Cầu nguyện

- Quyết tâm