QUAN SUY ĐỒI



Giữa năm Gia Tỉnh, có một tiến sĩ mới nhậm chức quan cử, ông quan này tính cách rất gàn dở, quật cường, ông ta đọc hai chữ “cân nhắc (推敲)” trong câu thơ Giả Đảo thành chữ “xuy xao (吹敲)”. Có người nói với ông ta : “Chữ “đẩy (推) ” đọc là chữ “đồi (頹)”.

Ông tiến sĩ mới nhậm chức quan cử giận dữ nói : “Nói vậy thì tao làm tên quan suy đồi à ?”

(Tiếu Tán)

Suy tư :

Làm quan nếu không biết chữ thì cũng khổ, rất dễ bị người khác lừa, thời nay có những ông quan biết chữ nhưng cũng vẫn bị cấp dưới lừa, bị lừa là vì ông quan quá dễ “ăn” của cấp dưới, nên để cho cấp dưới tự tung tự tác đến khi biết được thì cả thầy lẫn tớ ngồi trong nhà đá mà bóc lịch.

Sửa một chữ là sửa luôn cả ý nghĩa của nó thì quả không nên, bởi vì như thế có nghĩa là mình chê người viết.

Thời nay có những người Kitô hữu thích dùng chữ nghĩa để “chơi” nhau, để bôi mặt nhau, để làm trò cười cho người khác và gây gương xấu cho những người yếu kém đức tin, bởi vì họ vẫn còn coi cái tôi của mình lớn hơn sự khiêm tốn. Chữ tự nó là nghĩa, nên mới gọi là chữ nghĩa, cho nên đọc mà không hiểu nghĩa thì như đứng trước tấm gương soi bị hơi nước làm mờ, mo mo hủ hủ không rõ ràng minh bạch thì tội nghiệp thật...

Ông tiến sĩ giận là phải vì đổi chữ là bôi nhọ ông vậy, đúng là tiến sĩ có khác.