Từ bé đến lớn, tôi thường có một ý nghĩ dại dột là ước gì tôi không phải là người Công Giáo. Tôi trộm nghĩ, nếu tôi không phải là người Công Giáo, chắc là tôi hạnh phúc lắm. Tôi không hoàn toàn hiểu rõ tại sao tôi nghĩ như vậy. Nhưng có điều này thì tôi chắc chắn: tôi luôn phải sống trong một xã hội thù nghịch trực tiếp với niềm tin Công Giáo của tôi.
Khi còn bé ở Việt Nam, trong khi mẹ tôi bảo tôi là có Chúa đấy và nếu tôi làm ác thì tôi sẽ sa hỏa ngục đời đời, thày cô giáo tôi lại bảo chỉ có những đứa ngu, chỉ có những gia đình "thiếu văn hóa" mới đi tin vào những chuyện mê tín dị đoan đó. Trong sách giáo khoa, đôi khi người ta nói xiên sỏ văn hoa nhẹ nhàng như "tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân". Cũng có khi họ bảo thẳng không úp mở như hỏa ngục chỉ là sản phẩm tưởng tượng của bọn "cha cố" để hù dọa người ta mà thôi.
Tôi hoang mang lắm. Tôi không biết mẹ tôi đúng hay nhà trường đúng. Nhưng tôi nghĩ mẹ tôi thương tôi ngần ấy không lẽ mẹ tôi lại đặt điều làm khổ tôi. Nỗi khổ tôi không phải chỉ gói gọn trong chuyện phải đi nhà thờ vào lúc sáng sớm, phải đọc kinh chung với mẹ tôi trong khi tôi đã buồn ngủ lắm rồi, phải giữ chay các ngày thứ sáu vân vân và vân vân. Những chuyện ấy tôi chịu được. Tuy nhiên, cái tôi khó chịu nhất là sự chế diễu của bạn bè đồng trang lứa. Chúng nhìn tôi dè bỉu với một thái độ kẻ cả làm tôi rất khó chịu. Tôi ghét chúng lắm nhưng thẳm sâu trong lòng tôi, tôi nghĩ là something wrong với niềm tin của tôi.
Rồi chúng tôi quyết định bỏ đi khỏi nước. Sau khi ba mẹ tôi đã dẫn tôi đi không biết bao nhiêu nhà thờ để cầu xin Chúa cho chúng tôi đi được. Một ngày kia, chúng tôi cũng ngồi được trên máy bay. Tôi không hiểu hoàn toàn tại sao chúng tôi lại phải ra đi để lại đám bạn bè của tôi, có đứa đáng ghét nhưng cũng có nhiều đứa dễ thương lắm. Tuy nhiên, mẹ tôi bảo tôi "Chúa thương gia đình mình lắm mới nhận lời mình xin.". Còn ba tôi thì hớn hở ra mặt làm tôi cũng vui lây cái niềm vui của ba tôi.
Rủi thay, niềm vui chúng tôi cũng không trọn 3 bẩy 21 ngày. Xã hội Mỹ này cũng không như chúng tôi tưởng tượng ra khi còn bên nhà. Thất vọng của chúng tôi tăng dần theo những cái thở dài ngao ngán của ba mẹ tôi. Lần nữa, tôi lại nghĩ something wrong với niềm tin của tôi. Tuy nhiên, rồi chúng tôi cũng vượt qua được nhờ cộng đoàn nhỏ bé những người đồng hương Công Giáo.
Chuyến hành hương sang Rôma này là một hồng ân lớn lao cho tôi. Lần đầu tiên tôi gặp gỡ những bạn bè đồng trang lứa như tôi ở bao nhiêu là quốc gia trên thế giới. Họ sốt sắng lắm mà họ chẳng ngại ngùng gì khi tuyên xưng đức tin Công Giáo của họ. Họ hồn nhiên nhảy múa ca hát trong niềm vui được làm con cái Chúa. Họ làm chứng về Chúa, về những điều kỳ diệu Ngài đã thực hiện cho họ, cho gia đình và đất nước họ. Những lời nói việc làm của họ khích lệ tôi rất nhiều đến nỗi lần đầu tiên tôi đã khóc vì tôi biết tôi có phước lắm mới được là người Công Giáo. Tôi cám ơn ba mẹ tôi là những người đã dạy tôi biết Chúa. Tôi cám ơn cộng đoàn nhỏ bé đã nâng đỡ đức tin của tôi.
Tôi cám ơn Ðức Thánh Cha thật nhiều. Ngài đã chỉ cho tôi thấy, chả có gì wrong với niềm tin của tôi. Tôi đang đi ngược lại thế gian với những trào lưu tục hóa. Tôi không có quyền mơ mộng một môi trường dành sẵn cho tôi. Cũng như ba mẹ tôi đã làm, tôi phải chiến đấu để có được môi trường đó trong mái ấm gia đình mà tôi sẽ xây dựng, trong xứ đạo tôi và trong xã hội mà tôi đang sống. Trong cuộc chiến đấu gian nan đó, tôi không cơ đơn vì có Chúa ở cùng tôi và hàng tỷ những người trên khắp thế giới cùng chung một chí hướng với tôi.
Khi còn bé ở Việt Nam, trong khi mẹ tôi bảo tôi là có Chúa đấy và nếu tôi làm ác thì tôi sẽ sa hỏa ngục đời đời, thày cô giáo tôi lại bảo chỉ có những đứa ngu, chỉ có những gia đình "thiếu văn hóa" mới đi tin vào những chuyện mê tín dị đoan đó. Trong sách giáo khoa, đôi khi người ta nói xiên sỏ văn hoa nhẹ nhàng như "tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân". Cũng có khi họ bảo thẳng không úp mở như hỏa ngục chỉ là sản phẩm tưởng tượng của bọn "cha cố" để hù dọa người ta mà thôi.
Tôi hoang mang lắm. Tôi không biết mẹ tôi đúng hay nhà trường đúng. Nhưng tôi nghĩ mẹ tôi thương tôi ngần ấy không lẽ mẹ tôi lại đặt điều làm khổ tôi. Nỗi khổ tôi không phải chỉ gói gọn trong chuyện phải đi nhà thờ vào lúc sáng sớm, phải đọc kinh chung với mẹ tôi trong khi tôi đã buồn ngủ lắm rồi, phải giữ chay các ngày thứ sáu vân vân và vân vân. Những chuyện ấy tôi chịu được. Tuy nhiên, cái tôi khó chịu nhất là sự chế diễu của bạn bè đồng trang lứa. Chúng nhìn tôi dè bỉu với một thái độ kẻ cả làm tôi rất khó chịu. Tôi ghét chúng lắm nhưng thẳm sâu trong lòng tôi, tôi nghĩ là something wrong với niềm tin của tôi.
Rồi chúng tôi quyết định bỏ đi khỏi nước. Sau khi ba mẹ tôi đã dẫn tôi đi không biết bao nhiêu nhà thờ để cầu xin Chúa cho chúng tôi đi được. Một ngày kia, chúng tôi cũng ngồi được trên máy bay. Tôi không hiểu hoàn toàn tại sao chúng tôi lại phải ra đi để lại đám bạn bè của tôi, có đứa đáng ghét nhưng cũng có nhiều đứa dễ thương lắm. Tuy nhiên, mẹ tôi bảo tôi "Chúa thương gia đình mình lắm mới nhận lời mình xin.". Còn ba tôi thì hớn hở ra mặt làm tôi cũng vui lây cái niềm vui của ba tôi.
Rủi thay, niềm vui chúng tôi cũng không trọn 3 bẩy 21 ngày. Xã hội Mỹ này cũng không như chúng tôi tưởng tượng ra khi còn bên nhà. Thất vọng của chúng tôi tăng dần theo những cái thở dài ngao ngán của ba mẹ tôi. Lần nữa, tôi lại nghĩ something wrong với niềm tin của tôi. Tuy nhiên, rồi chúng tôi cũng vượt qua được nhờ cộng đoàn nhỏ bé những người đồng hương Công Giáo.
Chuyến hành hương sang Rôma này là một hồng ân lớn lao cho tôi. Lần đầu tiên tôi gặp gỡ những bạn bè đồng trang lứa như tôi ở bao nhiêu là quốc gia trên thế giới. Họ sốt sắng lắm mà họ chẳng ngại ngùng gì khi tuyên xưng đức tin Công Giáo của họ. Họ hồn nhiên nhảy múa ca hát trong niềm vui được làm con cái Chúa. Họ làm chứng về Chúa, về những điều kỳ diệu Ngài đã thực hiện cho họ, cho gia đình và đất nước họ. Những lời nói việc làm của họ khích lệ tôi rất nhiều đến nỗi lần đầu tiên tôi đã khóc vì tôi biết tôi có phước lắm mới được là người Công Giáo. Tôi cám ơn ba mẹ tôi là những người đã dạy tôi biết Chúa. Tôi cám ơn cộng đoàn nhỏ bé đã nâng đỡ đức tin của tôi.
Tôi cám ơn Ðức Thánh Cha thật nhiều. Ngài đã chỉ cho tôi thấy, chả có gì wrong với niềm tin của tôi. Tôi đang đi ngược lại thế gian với những trào lưu tục hóa. Tôi không có quyền mơ mộng một môi trường dành sẵn cho tôi. Cũng như ba mẹ tôi đã làm, tôi phải chiến đấu để có được môi trường đó trong mái ấm gia đình mà tôi sẽ xây dựng, trong xứ đạo tôi và trong xã hội mà tôi đang sống. Trong cuộc chiến đấu gian nan đó, tôi không cơ đơn vì có Chúa ở cùng tôi và hàng tỷ những người trên khắp thế giới cùng chung một chí hướng với tôi.