II. CHA PHÓ VỚI CHA SỞ
Cha phó là người được bài sai của giám mục đi làm phó xứ cho một cha sở, và để chia sẻ những lo âu đời mục vụ trong giáo xứ với cha sở, đồng tâm nhất trí và dưới quyền cha sở để thi hành nhiệm vụ mục vụ. (Gl 545, 1)
Dó đó mà khi nhận bài sai từ tay đức giám mục hoặc bề trên của mình, các linh mục trẻ cần phải mau mắn vâng lời và thi hành lệnh của các ngài với tinh thần yêu thương và phó thác cho Thiên Chúa quan phòng và Mẹ Maria, bởi vì kinh nghiệm cho thấy, một linh mục không muốn vâng lời giám mục hoặc bề trên, thì đồng thời cũng sẽ không biết nghe lời của cha sở khi nhận nhiệm vụ làm việc chung với ngài.
Trong hoàn cảnh khó khăn chung của giáo hội Việt Nam, việc tuyển sinh vào chủng viện khó khăn, cho nên những ai được chọn vào chủng viện học cách chính thức thì đã có sự đồng thuận của giáo hội và của nhà nước, cho nên -một cách khách quan- là điều vui mừng cho mọi người, nhưng cũng có những hạt sạn trong khi tuyển chọn, vì không hoàn toàn thuộc thẩm quyền của giáo hội, cho nên, thực tế mà nói, có những linh mục mới ra trường đã ra vẻ ta đây có bề thế, không muốn nhận bài sai của giám mục đi đến những họ đạo nhỏ, hoặc những họ đạo nghèo không có những tiện nghi như máy lạnh, điện thoại, phòng ốc chật hẹp.v.v...
Khi chọn cho mình đời sống tu trì làm linh mục, tức là người linh mục hy sinh từ bỏ con đường danh vọng tiền tài của thế gian, để đi theo làm môn đệ của Chúa Giêsu và theo Ngài đi rao giảng tin mừng của Nước Trời cho mọi người, đó chính là mục đích của linh mục và của người làm linh mục, tức là các linh mục dòng cũng như các linh mục triều, vậy thì việc đến một họ đạo nhỏ nghèo thì đâu có ảnh hưởng gì đến mục đích của đời linh mục, trái lại nó rất có ích cho đời mục vụ của các ngài, vì sống trong cảnh nghèo khó mới biết thông cảm với người nghèo khổ, mới thấy đời linh mục của mình cao quý và thánh thiện, và để tôi luyện con người và làm cho khả năng của mình ngày càng phát triển thêm.
Nhận bài sai đi làm cha phó (hay cha sở) của một họ đạo lớn hay nhỏ, thì cũng chính là nhận một hồng ân và phần thưởng từ nơi Thiên Chúa ban cho, để như người thợ được kêu mời vào làm trong vườn nho ông chủ, dù làm đầu giờ hay làm cuối giờ, thì ân huệ của Thiên Chúa ban cho -qua bí tích linh mục- cũng vẫn như nhau (Mt 20, 1-16a), có điều mỗi người -các linh mục- có biết tích cực làm việc theo bổn phận và trách nhiệm của mình hay không mà thôi.
Có một linh mục trẻ khi nhận bài sai đi làm cha phó cho một giáo xứ nọ, thì đòi cha sở phải lo chổ ở đầy đủ tiện nghi, tội nghiệp cha sở, giáo xứ đâu có tiền mà ngài thì sống cũng như những người khác với những tiện nghi bình thường, nhưng cũng vẫn sửa sang phòng ốc gắn máy lạnh cho cha phó sắp đến của mình, bởi vì ngài yêu mến ơn gọi, bởi vì ngài yêu mến và thông cảm cho cha phó còn trẻ của mình.
Khi đến một giáo xứ để nhận trách nhiệm làm cha phó của cha sở, thì cha phó với tinh thần trẻ trung và năng nổ hoạt động, nhất định sẽ đem lại cho giáo xứ một bộ mặt trẻ trung và làm cho cha sở hãnh diện về cha phó của mình.
1. Cha phó khiêm tốn
Đi làm cha phó thì giống như cô dâu về nhà chồng, tất cả công việc đều mới lạ và bỡ ngỡ, và đều phải cậy nhờ vào cha sở của mình để học hỏi và làm việc, muốn được gặt nhiều thành quả khi còn làm cha phó thì cần phải có sự khiêm tốn, khiêm tốn để phục vụ và học hỏi, chứ không phải khiêm tốn để rồi khoán trắng đùa cho cha sở và nói : con không biết làm.
Có một vài cha phó còn trẻ, biết vi tính, biết sinh hoạt thanh thiếu niên nhưng làm việc gì cũng không hỏi ý kiến của cha sở, muốn đi dạy vi tính cho các thanh thiếu niên trong giáo xứ nhưng không hỏi ý kiến của cha sở nên mang tiếng mang tăm, biết sinh hoạt với các thanh thiếu niên nhưng không hỏi qua ý kiến của cha sở, đến khi có sự việc ngoài ý muốn xảy ra cha sở không biết đâu mà gỡ rối cho.
Khiêm tốn bàn hỏi với cha sở dù việc đó ngài đã giao hẳn cho mình chịu trách nhiệm, bàn hỏi không có nghĩa là xin xỏ, nhưng là để xin ý kiến và kinh nghiệm của ngài, và đồng thời cũng gián tiếp báo cho ngài biết là mình đang làm việc mà ngài giao cho, để khi có gì xảy ra ngoài ý muốn thì ngài can thiệp kịp thời, đó chính là sự khôn ngoan của cha phó và là hoa quả của sự khiêm tốn ấy chính là được lòng tin của cha sở và giáo dân trong xứ đạo của mình.
Khiêm tốn là nền tảng của mọi nhân đức, nó cũng là cửa ngõ để cho người khác nhìn thấy tâm hồn phục vụ của mình trong khi làm việc. Có những linh mục trẻ khi làm được việc thì khoe khoang thành quả của mình, có khi chê cha sở già cả lù khù hết xí quách chỉ dựa vào mình mà thôi, đó là thái độ khoe khoang mà Thiên Chúa cũng như con người ta không ai thích cả, bởi vì cha sở có già yếu hết xí quách cũng là cha sở của mình, nếu không có ngài, hoặc ngài không tín nhiệm yêu thương mà giao công tác cho mình, thì thử hỏi mình có làm việc được không để mà khoe khoang và chê cha sở già yếu ! Khiêm tốn, bởi vì người biết học hỏi trong khiêm tốn là người mở rộng tâm hồn và trí óc để cho Chúa Thánh Thần làm việc trong con người của họ, và như thế họ cảm thấy việc học hỏi làm việc mục vụ nơi một linh mục lớn tuổi thì gặt hái nhiều thành công hơn về tu đức lẫn kinh nghiệm.
Một cha phó khiêm tốn thì luôn quy những thành công của mình về cho Thiên Chúa và cho cha sở, bởi vì không khách sáo, ngài biết rất rõ những việc làm thành công của mình ngày hôm nay cũng như ngày mai khi làm cha sở, đều bởi Thiên Chúa ban cho và sự ân cần chăm sóc của cha sở.
Hoa quả của nhân đức khiêm tốn thì như thế nào chắc cha phó hiểu rõ hơn bất cứ người giáo dân nào, chính nó (đức khiêm tốn) có một sức mạnh vô song kéo ân sủng xuống trên người biết sử dụng nó và chính ơn Thiên Chúa -qua đức khiêm nhường- sẽ làm cho những ai thực hành nó càng ngày càng lớn lên trong đức ái cùng với những hoa quả khác của Chúa Thánh Thần như : hiền lành, vui tươi, vâng phục, bao dung, phục vụ.v.v...
Sự khiêm tốn này nó trở nên đòi hỏi mạnh hơn khi cha phó chính thức nhận bài sai đi làm phó cho một họ đạo, mà cha sở ở đây có tiếng là khó tánh khó chịu, bởi vì có những cha sở không thích cha phó “nổi” hơn mình dù cha phó có tài thực sự. Khiêm tốn không có nghĩa là cứ cúi đầu nghe theo và làm còn miệng thì lẩm bẩm, khiêm tốn cũng không có nghĩa là nhu nhược ai nói gì nghe nấy rồi làm không được việc, nhưng khiêm tốn đối thoại khi thấy công việc được cha sở giao cho quá khả năng của mình, và khiêm tốn chỉ ra cái bất hợp lý của việc làm để cha sở thấy rõ được khả năng và những nhiệt thành của mình trong công tác mục vụ, khiêm tốn đối thoại là cánh cửa mở ra để cho yêu thương tràn vào tâm hồn của cha sở và cha phó.
(còn tiếp)
http://www.vietcatholic.net/nhantai
taibytw@hotmail.com
jmtaiby@yahoo.com
Cha phó là người được bài sai của giám mục đi làm phó xứ cho một cha sở, và để chia sẻ những lo âu đời mục vụ trong giáo xứ với cha sở, đồng tâm nhất trí và dưới quyền cha sở để thi hành nhiệm vụ mục vụ. (Gl 545, 1)
Dó đó mà khi nhận bài sai từ tay đức giám mục hoặc bề trên của mình, các linh mục trẻ cần phải mau mắn vâng lời và thi hành lệnh của các ngài với tinh thần yêu thương và phó thác cho Thiên Chúa quan phòng và Mẹ Maria, bởi vì kinh nghiệm cho thấy, một linh mục không muốn vâng lời giám mục hoặc bề trên, thì đồng thời cũng sẽ không biết nghe lời của cha sở khi nhận nhiệm vụ làm việc chung với ngài.
Trong hoàn cảnh khó khăn chung của giáo hội Việt Nam, việc tuyển sinh vào chủng viện khó khăn, cho nên những ai được chọn vào chủng viện học cách chính thức thì đã có sự đồng thuận của giáo hội và của nhà nước, cho nên -một cách khách quan- là điều vui mừng cho mọi người, nhưng cũng có những hạt sạn trong khi tuyển chọn, vì không hoàn toàn thuộc thẩm quyền của giáo hội, cho nên, thực tế mà nói, có những linh mục mới ra trường đã ra vẻ ta đây có bề thế, không muốn nhận bài sai của giám mục đi đến những họ đạo nhỏ, hoặc những họ đạo nghèo không có những tiện nghi như máy lạnh, điện thoại, phòng ốc chật hẹp.v.v...
Khi chọn cho mình đời sống tu trì làm linh mục, tức là người linh mục hy sinh từ bỏ con đường danh vọng tiền tài của thế gian, để đi theo làm môn đệ của Chúa Giêsu và theo Ngài đi rao giảng tin mừng của Nước Trời cho mọi người, đó chính là mục đích của linh mục và của người làm linh mục, tức là các linh mục dòng cũng như các linh mục triều, vậy thì việc đến một họ đạo nhỏ nghèo thì đâu có ảnh hưởng gì đến mục đích của đời linh mục, trái lại nó rất có ích cho đời mục vụ của các ngài, vì sống trong cảnh nghèo khó mới biết thông cảm với người nghèo khổ, mới thấy đời linh mục của mình cao quý và thánh thiện, và để tôi luyện con người và làm cho khả năng của mình ngày càng phát triển thêm.
Nhận bài sai đi làm cha phó (hay cha sở) của một họ đạo lớn hay nhỏ, thì cũng chính là nhận một hồng ân và phần thưởng từ nơi Thiên Chúa ban cho, để như người thợ được kêu mời vào làm trong vườn nho ông chủ, dù làm đầu giờ hay làm cuối giờ, thì ân huệ của Thiên Chúa ban cho -qua bí tích linh mục- cũng vẫn như nhau (Mt 20, 1-16a), có điều mỗi người -các linh mục- có biết tích cực làm việc theo bổn phận và trách nhiệm của mình hay không mà thôi.
Có một linh mục trẻ khi nhận bài sai đi làm cha phó cho một giáo xứ nọ, thì đòi cha sở phải lo chổ ở đầy đủ tiện nghi, tội nghiệp cha sở, giáo xứ đâu có tiền mà ngài thì sống cũng như những người khác với những tiện nghi bình thường, nhưng cũng vẫn sửa sang phòng ốc gắn máy lạnh cho cha phó sắp đến của mình, bởi vì ngài yêu mến ơn gọi, bởi vì ngài yêu mến và thông cảm cho cha phó còn trẻ của mình.
Khi đến một giáo xứ để nhận trách nhiệm làm cha phó của cha sở, thì cha phó với tinh thần trẻ trung và năng nổ hoạt động, nhất định sẽ đem lại cho giáo xứ một bộ mặt trẻ trung và làm cho cha sở hãnh diện về cha phó của mình.
1. Cha phó khiêm tốn
Đi làm cha phó thì giống như cô dâu về nhà chồng, tất cả công việc đều mới lạ và bỡ ngỡ, và đều phải cậy nhờ vào cha sở của mình để học hỏi và làm việc, muốn được gặt nhiều thành quả khi còn làm cha phó thì cần phải có sự khiêm tốn, khiêm tốn để phục vụ và học hỏi, chứ không phải khiêm tốn để rồi khoán trắng đùa cho cha sở và nói : con không biết làm.
Có một vài cha phó còn trẻ, biết vi tính, biết sinh hoạt thanh thiếu niên nhưng làm việc gì cũng không hỏi ý kiến của cha sở, muốn đi dạy vi tính cho các thanh thiếu niên trong giáo xứ nhưng không hỏi ý kiến của cha sở nên mang tiếng mang tăm, biết sinh hoạt với các thanh thiếu niên nhưng không hỏi qua ý kiến của cha sở, đến khi có sự việc ngoài ý muốn xảy ra cha sở không biết đâu mà gỡ rối cho.
Khiêm tốn bàn hỏi với cha sở dù việc đó ngài đã giao hẳn cho mình chịu trách nhiệm, bàn hỏi không có nghĩa là xin xỏ, nhưng là để xin ý kiến và kinh nghiệm của ngài, và đồng thời cũng gián tiếp báo cho ngài biết là mình đang làm việc mà ngài giao cho, để khi có gì xảy ra ngoài ý muốn thì ngài can thiệp kịp thời, đó chính là sự khôn ngoan của cha phó và là hoa quả của sự khiêm tốn ấy chính là được lòng tin của cha sở và giáo dân trong xứ đạo của mình.
Khiêm tốn là nền tảng của mọi nhân đức, nó cũng là cửa ngõ để cho người khác nhìn thấy tâm hồn phục vụ của mình trong khi làm việc. Có những linh mục trẻ khi làm được việc thì khoe khoang thành quả của mình, có khi chê cha sở già cả lù khù hết xí quách chỉ dựa vào mình mà thôi, đó là thái độ khoe khoang mà Thiên Chúa cũng như con người ta không ai thích cả, bởi vì cha sở có già yếu hết xí quách cũng là cha sở của mình, nếu không có ngài, hoặc ngài không tín nhiệm yêu thương mà giao công tác cho mình, thì thử hỏi mình có làm việc được không để mà khoe khoang và chê cha sở già yếu ! Khiêm tốn, bởi vì người biết học hỏi trong khiêm tốn là người mở rộng tâm hồn và trí óc để cho Chúa Thánh Thần làm việc trong con người của họ, và như thế họ cảm thấy việc học hỏi làm việc mục vụ nơi một linh mục lớn tuổi thì gặt hái nhiều thành công hơn về tu đức lẫn kinh nghiệm.
Một cha phó khiêm tốn thì luôn quy những thành công của mình về cho Thiên Chúa và cho cha sở, bởi vì không khách sáo, ngài biết rất rõ những việc làm thành công của mình ngày hôm nay cũng như ngày mai khi làm cha sở, đều bởi Thiên Chúa ban cho và sự ân cần chăm sóc của cha sở.
Hoa quả của nhân đức khiêm tốn thì như thế nào chắc cha phó hiểu rõ hơn bất cứ người giáo dân nào, chính nó (đức khiêm tốn) có một sức mạnh vô song kéo ân sủng xuống trên người biết sử dụng nó và chính ơn Thiên Chúa -qua đức khiêm nhường- sẽ làm cho những ai thực hành nó càng ngày càng lớn lên trong đức ái cùng với những hoa quả khác của Chúa Thánh Thần như : hiền lành, vui tươi, vâng phục, bao dung, phục vụ.v.v...
Sự khiêm tốn này nó trở nên đòi hỏi mạnh hơn khi cha phó chính thức nhận bài sai đi làm phó cho một họ đạo, mà cha sở ở đây có tiếng là khó tánh khó chịu, bởi vì có những cha sở không thích cha phó “nổi” hơn mình dù cha phó có tài thực sự. Khiêm tốn không có nghĩa là cứ cúi đầu nghe theo và làm còn miệng thì lẩm bẩm, khiêm tốn cũng không có nghĩa là nhu nhược ai nói gì nghe nấy rồi làm không được việc, nhưng khiêm tốn đối thoại khi thấy công việc được cha sở giao cho quá khả năng của mình, và khiêm tốn chỉ ra cái bất hợp lý của việc làm để cha sở thấy rõ được khả năng và những nhiệt thành của mình trong công tác mục vụ, khiêm tốn đối thoại là cánh cửa mở ra để cho yêu thương tràn vào tâm hồn của cha sở và cha phó.
(còn tiếp)
http://www.vietcatholic.net/nhantai
taibytw@hotmail.com
jmtaiby@yahoo.com