2. Đời sống tinh thần và vật chất
Cha sở, nói theo cách quản lý hành chánh thì ngài là chủ nhà, nói theo tình huynh đệ tu đức thì ngài là người anh của cha phó và là mục tử của giáo dân, cho nên ngài cũng có bổn phận lo lắng chăm sóc đời sống tinh thần và vật chất cho cha phó của mình. Đây là việc làm hết sức quan trọng mà -theo kinh nghiệm cho thấy- nó là yếu tố dễ dàng gây đổ vỡ tình cảm giữa cha sở và cha phó, cũng như gây sự hiểu lầm cho giáo dân trong giáo xứ của các ngài.
a. Chăm lo đời sống tinh thần
Linh mục, công việc quan trọng trước tiên của ngài là cầu nguyện, nguyện ngắm và suy tư, sau đó mới đến những việc khác như giải trí vui chơi mà chúng ta gọi đó là của ăn tinh thần.
Đôi lúc vì công việc của giáo xứ bề bộn mà cả cha sở lẫn cha phó đều không có thời gian để nguyện ngắm, do đó mà các ngài cần phải có sự quan tâm ưu tiên cho đời sống tâm linh của mình, nhất là khi cha sở và cha phó nếu biết tìm thời giờ để nguyện ngắm, đọc kinh cầu nguyện thì chắc chắn giáo xứ ấy ngày càng tốt đep hơn. Cha sở thích nguyện ngắm thì cha phó nhứt định sẽ thích cầu nguyện, và giáo dân sẽ trở thành những người con ngoan ngoãn, biết sống đạo theo cung cách giảng dạy của cha sở và cha phó là biết yêu thương nhau, sự thánh thiện của cha sở sẽ ảnh hưởng rất nhiều trên cha phó qua tính cách khiêm tốn và làm việc cần cù của mình, bởi vì không một cha phó nào ngồi nhìn cha sở của mình làm việc mà không kiếm việc làm.
Nguyện ngắm là việc trước tiên mà cha sở phải làm, dù cha phó là người đã trưởng thành, dù cha phó là người thích sống độc lập, thì việc nguyện ngắm của cha sở theo đúng thời khắc quy định của mình cũng làm cho cha phó cảm thấy cha sở của mình là người nên noi theo. Dù cha sở và cha phó không cùng đọc kinh nhật tụng sáng chiều với nhau, nhưng tinh thần nguyện ngắm của cha sở phải luôn là mẫu mực để cha phó có thể an tâm tin tưởng và yêu mến cha sở, bởi vì không một cha sở nào thích nguyện ngắm mà lại hay giận dữ, không một cha sở nào thích nguyện ngắm mà lại không có lòng thương yêu và không có đời sống bác ái, cho nên cha sở phải tạo mọi điều kiện để cha phó cũng có thời giờ suy tư nguyện ngắm như mình.
Cha phó, nhất định là người trẻ trung nên cũng cần có những nhu cầu giải trí tinh thần như đọc sách, coi phim, du lịch và thỉnh thoảng tham gia các buổi hội hè cùng lớp cùng các bạn, cho nên cha sở cần phải khuyến khích cha phó nên sắp xếp công việc để đi tham gia những dịp như thế, không những rất bổ ích cho trí óc, mở rộng tầm nhìn và kết giao tình bằng hữu với những người khác, bởi vì cha phó là người đã trưởng thành -ít nữa là trong tư cách linh mục- nên cha sở đừng sợ ngài bị nhiễm những thói xấu của bạn bè.
Nếu được thì một hai tuần hoặc một tháng một lần, cha sở và cha phó hoặc thêm một vài linh mục bạn nữa cùng nhau đi chơi, đi đến thăm một khu di tích nào đó để vừa mở mang kiến thức vừa được thấy cuộc sống của người địa phương như thế nào, đây là kinh nghiệm nho nhỏ của tôi : Ở nước ngoài mỗi tuần các linh mục được nghỉ một ngày, tùy theo giáo phận, ở Taiwan thì các linh mục ở giáo xứ được nghỉ ngày thứ hai trong tuần, tôi thường cùng với cha phó và thêm một linh mục phó ở họ đạo kề bên cùng nhau lái xe đi chổ này chổ nọ trong vùng, trước là để biết danh lam thắng cảnh của địa phương, sau nữa là để anh em có dịp giải trí cách thoải mái mà không nghỉ ngợi về việc giáo xứ, và trong những dịp như vậy cha sở đem những kinh nghiệm cá nhân nói lại cho cha phó nghe về các vấn đề mục vụ cũng như cách xử thế với các tình huống trong giáo xứ mà cha sở thấy nhưng chưa nói cho cha phó biết, những lần cùng đi như thế thì chúng tôi cảm thấy tình anh em thêm gắn bó...
Khi gặp được những quyển sách hay có giá trị thì cha sở nên mua tặng cho cha phó đọc, hoặc giới thiệu cho ngài, bởi vì nhu cầu đọc sách trong xã hội ngày nay rất cần thiết, các linh mục cũng phải cần cập nhật hóa kiến thức của mình, nhất là các cha phó là những linh mục trẻ càng cần phải đọc sách nhiều hơn cha sở, viết lách nhiều hơn cha sở, để sau này khi ra làm cha sở thì có đủ vốn liếng căn bản để làm công tác mục vụ, bởi vì khi gởi một cha phó đến cho cha sở, thì đồng thời đức giám mục hoặc bề trên cũng gián tiếp nhắn nhủ cha sở tiếp tục huấn luyện cho các cha phó trở thành cha sở tốt sau này.
b. Chăm lo đời sống vật chất.
Khi đón cha phó về trong giáo xứ của mình, thì cha sở đương nhiên có bổn phận lo chổ ăn chổ ở cho cha phó của mình tùy theo hoàn cảnh của giáo xứ. Chuyện phòng ốc cho cha phó thì nên tùy theo hoàn cảnh của giáo xứ, nhưng thường thì cha sở luôn dành cho cha phó những tiện nghi xứng hợp để cha phó khỏi lo lắng trong vấn để ăn ở, mà chuyên tâm làm công tác mục vụ.
Có một vài cha sở mà tôi biết được, các ngài để phòng ngủ của cha phó tốt hơn phòng ngủ của mình, các ngài sắm sửa những vật dụng cần thiết như truyền hình, máy quạt, và có khi gắn cả máy lạnh cho phòng ngủ cha phó, còn mình thì sao cũng được, việc làm này bày tỏ cho thấy cha sở rất quý cha phó của mình. Ở nước ngoài chuyện máy lạnh là chuyện bình thường, nhà của cha sở cha phó ở phần nhiều là do ban công trình của giáo phận thiết kế, nên thường thì cũng như nhau không có vấn đề gì, nhưng ở Việt Nam thì mọi việc đều do cha sở làm, nên vấn đề chổ ở của cha phó là vấn đề tế nhị để giáo dân khỏi nói phòng cha sở thì to lớn còn phòng của cha phó thì nhỏ như chuồng cu...
Cha phó cũng là một linh mục nên đáng được cha sở tôn trọng, không những trong sinh hoạt mà thôi, nhưng còn biểu hiện ngay trong cách bố trí phòng ốc cho xứng với chức vị linh mục của ngài.
Các cha sở và cha phó ở nước ngoài đều lãnh lương từ tòa giám mục, nên vấn đề tiền bạc không có gì phải nói. Nhưng ở Việt Nam thì tất cả mọi sinh hoạt phí của cha sở và cha phó đều dựa vào tiền xin lễ (bỗng lễ) của giáo dân, cho nên thường xảy ra chuyện lễ béo (lễ nhiều tiền) thì của cha sở, lễ ốm (lễ ít tiền) thì của cha phó !
Cha phó là người giúp đỡ và cộng tác với cha sở để điều hành giáo xứ, mọi quyền hạn đều ở cha sở, cho nên cha sở nên khôn khéo tế nhị với cha phó trong việc nhận bỗng lễ của giáo dân.
Có một vài cha sở khôn khéo tổ chức việc xin lễ của giáo dân, tất cả những ai xin lễ đều phải đến văn phòng giáo xứ mà xin, ở đây có thư ký, thư ký nhận tiền ghi vào sổ và chia lịch làm lễ, sau đó trình lại cho cha sở, cha sở phân chia cho mình và cha phó làm lễ trong tuần, việc này vừa công bằng vừa nói lên tính khoa học trong cách làm việc của cha sở, và giáo dân muốn xin lễ thì cứ việc đến văn phòng giáo xứ, vừa tiện vừa khỏi phải chạy tìm cha sở cha phó để xin lễ. Ở Việt Nam, đa phần các cha sở làm không hết lễ đương nhiên cuộc sống sẽ dễ chịu hơn nhiều, nếu không vì cuộc sống sang trọng quá mức với nhiều tiện nghi, thì như vậy là quá đủ.
Cũng có một vài cha sở “thật tốt bụng”, tất cả các tiền xin lễ đều xin ở văn phòng giáo xứ, ngài ấn định mỗi tháng dù tiền giáo dân xin lễ ít hay nhiều, thì ngài cũng đều cấp cho cha phó của mình một số tiền lớn gấp đôi tiền lễ mỗi ngày (1), và tiền ăn thì ngài hoàn toàn chu cấp rất đầy đủ mà cha phó không đóng góp khoảng nào. Đây là cách cư xử rất tình cảm và rất tâm lý của cha sở đối với cha phó, cha phó khỏi lo tiền xin lễ nhiều hay ít, nhưng chỉ lo là mình có đem hết tài năng ra để phục vụ giáo xứ của mình không mà thôi.
Ngoài ra, thông thường các lễ hôn phối và lễ an táng giáo dân của mình thì cha sở chủ lễ, và giáo dân đều muốn như vậy, đó là điều chính đáng vì cha sở là gia trưởng trong họ đạo ngài chủ lễ hôn phối và lễ an táng là hợp tình hợp lý. Giáo dân Việt Nam rất tình cảm và kính trọng các cha sở của mình, nên vào những dịp cưới hỏi cho con cái, họ đều xin lễ với một số tiền lớn hơn gấp ba gấp bốn lễ Misa bình thường lại còn quà cáp nữa, tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi thì tuy là cha sở chủ tế nhưng tiền bỗng lễ thì đừng lấy, lý do mà tôi thường chia sẻ với các anh em linh mục trẻ của tôi rằng, giáo dân của mình một đời chỉ có hai lần quan trọng là hôn phối và an táng, mình nên dâng lễ cầu nguyện cho họ trong hai dịp này, nếu là hôn phối thì chia vui với họ và nếu là lễ an táng thì chia buồn với họ (2) , cho nên dù cha sở hay cha phó chủ tế trong hai dịp này thì cũng như nhau mà thôi, mọi người đều vui vẻ và không còn chuyện “lễ béo” “lễ ốm” giữa cha sở và cha phó nữa.
Tiền bạc vật chất, nó không phải là cứu cánh của các linh mục, và các linh mục cũng không phải đi tu để được làm giàu, nhưng không phải vì thế mà coi thường vấn đề tiền bạc, bởi vì nó là một trong các nguyên nhân lớn gây bất hòa giữa cha sở và cha phó, làm cho giáo dân hiểu lầm là hai cha sở cha phó của mình vì chuyện tiền bạc mà mếch lòng nhau.
Thiên Chúa là Đấng làm chủ mọi loài và Ngài luôn gìn giữ những gì mà Ngài đã tạo dựng, từ chim bay trên bầu trời, từ sợi tóc trên đầu rơi xuống thì Ngài cũng không nằm trong ý của Ngài, huống chi là con người được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa, mà linh mục thì lại càng giống Thiên Chúa hơn nhờ đồng hình đồng dạng với Chúa Giêsu trong chức vụ tư tế linh mục của Tân Ước, do đó, việc “cầu xin Cha cho lương thực hằng ngày dùng đủ...” nơi linh mục phải trở nên mẫu mực và gương sáng cho giáo dân của mình, bởi vì từ trước đến nay chưa ai từng nghe linh mục bị đói ăn, chỉ nghe linh mục sống nghèo và sống đơn sơ đạm bạc mà thôi. Cuộc sống của các cha phó của thời đại hôm nay khác với cuộc sống của cha phó vào các thể kỷ trước, theo nhịp sống của thời đại, các ngài có những nhu cầu riêng tư cho mình trong lãnh vực sinh hoạt cá nhân như nhu cầu có computer, nhu cầu lên mạng, và cả nhu cầu được hưởng thụ các tiện nghi, cho nên cha sở cần phải tế nhị và sống yêu thương hơn nữa, để như là một người cha ân cần lo lắng cho con cái trong từng cái nhỏ nhặt, để từ đó dạy bảo con cái sống hết mình vì Thiên Chúa và vì bổn phận hơn.
(còn tiếp)
------------------------------------------
(1) Mỗi linh mục chỉ nhận một bỗng lễ một ngày, nếu ở Việt Nam mỗi lễ là 50 ngàn đồng, thì mỗi tháng trên dưới 1.500.000$.
(2) Xin đọc : “Chia sẻ công tác mục vụ trong thời đại ngày nay” cùng một tác giả., đã xuất bản và có bán tại các nhà sách công giáo Saigon. Trang web : http://www.vietcatholic.net/nhantai
taibytw@hotmail.com
jmtaiby@yahoo.com
Cha sở, nói theo cách quản lý hành chánh thì ngài là chủ nhà, nói theo tình huynh đệ tu đức thì ngài là người anh của cha phó và là mục tử của giáo dân, cho nên ngài cũng có bổn phận lo lắng chăm sóc đời sống tinh thần và vật chất cho cha phó của mình. Đây là việc làm hết sức quan trọng mà -theo kinh nghiệm cho thấy- nó là yếu tố dễ dàng gây đổ vỡ tình cảm giữa cha sở và cha phó, cũng như gây sự hiểu lầm cho giáo dân trong giáo xứ của các ngài.
a. Chăm lo đời sống tinh thần
Linh mục, công việc quan trọng trước tiên của ngài là cầu nguyện, nguyện ngắm và suy tư, sau đó mới đến những việc khác như giải trí vui chơi mà chúng ta gọi đó là của ăn tinh thần.
Đôi lúc vì công việc của giáo xứ bề bộn mà cả cha sở lẫn cha phó đều không có thời gian để nguyện ngắm, do đó mà các ngài cần phải có sự quan tâm ưu tiên cho đời sống tâm linh của mình, nhất là khi cha sở và cha phó nếu biết tìm thời giờ để nguyện ngắm, đọc kinh cầu nguyện thì chắc chắn giáo xứ ấy ngày càng tốt đep hơn. Cha sở thích nguyện ngắm thì cha phó nhứt định sẽ thích cầu nguyện, và giáo dân sẽ trở thành những người con ngoan ngoãn, biết sống đạo theo cung cách giảng dạy của cha sở và cha phó là biết yêu thương nhau, sự thánh thiện của cha sở sẽ ảnh hưởng rất nhiều trên cha phó qua tính cách khiêm tốn và làm việc cần cù của mình, bởi vì không một cha phó nào ngồi nhìn cha sở của mình làm việc mà không kiếm việc làm.
Nguyện ngắm là việc trước tiên mà cha sở phải làm, dù cha phó là người đã trưởng thành, dù cha phó là người thích sống độc lập, thì việc nguyện ngắm của cha sở theo đúng thời khắc quy định của mình cũng làm cho cha phó cảm thấy cha sở của mình là người nên noi theo. Dù cha sở và cha phó không cùng đọc kinh nhật tụng sáng chiều với nhau, nhưng tinh thần nguyện ngắm của cha sở phải luôn là mẫu mực để cha phó có thể an tâm tin tưởng và yêu mến cha sở, bởi vì không một cha sở nào thích nguyện ngắm mà lại hay giận dữ, không một cha sở nào thích nguyện ngắm mà lại không có lòng thương yêu và không có đời sống bác ái, cho nên cha sở phải tạo mọi điều kiện để cha phó cũng có thời giờ suy tư nguyện ngắm như mình.
Cha phó, nhất định là người trẻ trung nên cũng cần có những nhu cầu giải trí tinh thần như đọc sách, coi phim, du lịch và thỉnh thoảng tham gia các buổi hội hè cùng lớp cùng các bạn, cho nên cha sở cần phải khuyến khích cha phó nên sắp xếp công việc để đi tham gia những dịp như thế, không những rất bổ ích cho trí óc, mở rộng tầm nhìn và kết giao tình bằng hữu với những người khác, bởi vì cha phó là người đã trưởng thành -ít nữa là trong tư cách linh mục- nên cha sở đừng sợ ngài bị nhiễm những thói xấu của bạn bè.
Nếu được thì một hai tuần hoặc một tháng một lần, cha sở và cha phó hoặc thêm một vài linh mục bạn nữa cùng nhau đi chơi, đi đến thăm một khu di tích nào đó để vừa mở mang kiến thức vừa được thấy cuộc sống của người địa phương như thế nào, đây là kinh nghiệm nho nhỏ của tôi : Ở nước ngoài mỗi tuần các linh mục được nghỉ một ngày, tùy theo giáo phận, ở Taiwan thì các linh mục ở giáo xứ được nghỉ ngày thứ hai trong tuần, tôi thường cùng với cha phó và thêm một linh mục phó ở họ đạo kề bên cùng nhau lái xe đi chổ này chổ nọ trong vùng, trước là để biết danh lam thắng cảnh của địa phương, sau nữa là để anh em có dịp giải trí cách thoải mái mà không nghỉ ngợi về việc giáo xứ, và trong những dịp như vậy cha sở đem những kinh nghiệm cá nhân nói lại cho cha phó nghe về các vấn đề mục vụ cũng như cách xử thế với các tình huống trong giáo xứ mà cha sở thấy nhưng chưa nói cho cha phó biết, những lần cùng đi như thế thì chúng tôi cảm thấy tình anh em thêm gắn bó...
Khi gặp được những quyển sách hay có giá trị thì cha sở nên mua tặng cho cha phó đọc, hoặc giới thiệu cho ngài, bởi vì nhu cầu đọc sách trong xã hội ngày nay rất cần thiết, các linh mục cũng phải cần cập nhật hóa kiến thức của mình, nhất là các cha phó là những linh mục trẻ càng cần phải đọc sách nhiều hơn cha sở, viết lách nhiều hơn cha sở, để sau này khi ra làm cha sở thì có đủ vốn liếng căn bản để làm công tác mục vụ, bởi vì khi gởi một cha phó đến cho cha sở, thì đồng thời đức giám mục hoặc bề trên cũng gián tiếp nhắn nhủ cha sở tiếp tục huấn luyện cho các cha phó trở thành cha sở tốt sau này.
b. Chăm lo đời sống vật chất.
Khi đón cha phó về trong giáo xứ của mình, thì cha sở đương nhiên có bổn phận lo chổ ăn chổ ở cho cha phó của mình tùy theo hoàn cảnh của giáo xứ. Chuyện phòng ốc cho cha phó thì nên tùy theo hoàn cảnh của giáo xứ, nhưng thường thì cha sở luôn dành cho cha phó những tiện nghi xứng hợp để cha phó khỏi lo lắng trong vấn để ăn ở, mà chuyên tâm làm công tác mục vụ.
Có một vài cha sở mà tôi biết được, các ngài để phòng ngủ của cha phó tốt hơn phòng ngủ của mình, các ngài sắm sửa những vật dụng cần thiết như truyền hình, máy quạt, và có khi gắn cả máy lạnh cho phòng ngủ cha phó, còn mình thì sao cũng được, việc làm này bày tỏ cho thấy cha sở rất quý cha phó của mình. Ở nước ngoài chuyện máy lạnh là chuyện bình thường, nhà của cha sở cha phó ở phần nhiều là do ban công trình của giáo phận thiết kế, nên thường thì cũng như nhau không có vấn đề gì, nhưng ở Việt Nam thì mọi việc đều do cha sở làm, nên vấn đề chổ ở của cha phó là vấn đề tế nhị để giáo dân khỏi nói phòng cha sở thì to lớn còn phòng của cha phó thì nhỏ như chuồng cu...
Cha phó cũng là một linh mục nên đáng được cha sở tôn trọng, không những trong sinh hoạt mà thôi, nhưng còn biểu hiện ngay trong cách bố trí phòng ốc cho xứng với chức vị linh mục của ngài.
Các cha sở và cha phó ở nước ngoài đều lãnh lương từ tòa giám mục, nên vấn đề tiền bạc không có gì phải nói. Nhưng ở Việt Nam thì tất cả mọi sinh hoạt phí của cha sở và cha phó đều dựa vào tiền xin lễ (bỗng lễ) của giáo dân, cho nên thường xảy ra chuyện lễ béo (lễ nhiều tiền) thì của cha sở, lễ ốm (lễ ít tiền) thì của cha phó !
Cha phó là người giúp đỡ và cộng tác với cha sở để điều hành giáo xứ, mọi quyền hạn đều ở cha sở, cho nên cha sở nên khôn khéo tế nhị với cha phó trong việc nhận bỗng lễ của giáo dân.
Có một vài cha sở khôn khéo tổ chức việc xin lễ của giáo dân, tất cả những ai xin lễ đều phải đến văn phòng giáo xứ mà xin, ở đây có thư ký, thư ký nhận tiền ghi vào sổ và chia lịch làm lễ, sau đó trình lại cho cha sở, cha sở phân chia cho mình và cha phó làm lễ trong tuần, việc này vừa công bằng vừa nói lên tính khoa học trong cách làm việc của cha sở, và giáo dân muốn xin lễ thì cứ việc đến văn phòng giáo xứ, vừa tiện vừa khỏi phải chạy tìm cha sở cha phó để xin lễ. Ở Việt Nam, đa phần các cha sở làm không hết lễ đương nhiên cuộc sống sẽ dễ chịu hơn nhiều, nếu không vì cuộc sống sang trọng quá mức với nhiều tiện nghi, thì như vậy là quá đủ.
Cũng có một vài cha sở “thật tốt bụng”, tất cả các tiền xin lễ đều xin ở văn phòng giáo xứ, ngài ấn định mỗi tháng dù tiền giáo dân xin lễ ít hay nhiều, thì ngài cũng đều cấp cho cha phó của mình một số tiền lớn gấp đôi tiền lễ mỗi ngày (1), và tiền ăn thì ngài hoàn toàn chu cấp rất đầy đủ mà cha phó không đóng góp khoảng nào. Đây là cách cư xử rất tình cảm và rất tâm lý của cha sở đối với cha phó, cha phó khỏi lo tiền xin lễ nhiều hay ít, nhưng chỉ lo là mình có đem hết tài năng ra để phục vụ giáo xứ của mình không mà thôi.
Ngoài ra, thông thường các lễ hôn phối và lễ an táng giáo dân của mình thì cha sở chủ lễ, và giáo dân đều muốn như vậy, đó là điều chính đáng vì cha sở là gia trưởng trong họ đạo ngài chủ lễ hôn phối và lễ an táng là hợp tình hợp lý. Giáo dân Việt Nam rất tình cảm và kính trọng các cha sở của mình, nên vào những dịp cưới hỏi cho con cái, họ đều xin lễ với một số tiền lớn hơn gấp ba gấp bốn lễ Misa bình thường lại còn quà cáp nữa, tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi thì tuy là cha sở chủ tế nhưng tiền bỗng lễ thì đừng lấy, lý do mà tôi thường chia sẻ với các anh em linh mục trẻ của tôi rằng, giáo dân của mình một đời chỉ có hai lần quan trọng là hôn phối và an táng, mình nên dâng lễ cầu nguyện cho họ trong hai dịp này, nếu là hôn phối thì chia vui với họ và nếu là lễ an táng thì chia buồn với họ (2) , cho nên dù cha sở hay cha phó chủ tế trong hai dịp này thì cũng như nhau mà thôi, mọi người đều vui vẻ và không còn chuyện “lễ béo” “lễ ốm” giữa cha sở và cha phó nữa.
Tiền bạc vật chất, nó không phải là cứu cánh của các linh mục, và các linh mục cũng không phải đi tu để được làm giàu, nhưng không phải vì thế mà coi thường vấn đề tiền bạc, bởi vì nó là một trong các nguyên nhân lớn gây bất hòa giữa cha sở và cha phó, làm cho giáo dân hiểu lầm là hai cha sở cha phó của mình vì chuyện tiền bạc mà mếch lòng nhau.
Thiên Chúa là Đấng làm chủ mọi loài và Ngài luôn gìn giữ những gì mà Ngài đã tạo dựng, từ chim bay trên bầu trời, từ sợi tóc trên đầu rơi xuống thì Ngài cũng không nằm trong ý của Ngài, huống chi là con người được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa, mà linh mục thì lại càng giống Thiên Chúa hơn nhờ đồng hình đồng dạng với Chúa Giêsu trong chức vụ tư tế linh mục của Tân Ước, do đó, việc “cầu xin Cha cho lương thực hằng ngày dùng đủ...” nơi linh mục phải trở nên mẫu mực và gương sáng cho giáo dân của mình, bởi vì từ trước đến nay chưa ai từng nghe linh mục bị đói ăn, chỉ nghe linh mục sống nghèo và sống đơn sơ đạm bạc mà thôi. Cuộc sống của các cha phó của thời đại hôm nay khác với cuộc sống của cha phó vào các thể kỷ trước, theo nhịp sống của thời đại, các ngài có những nhu cầu riêng tư cho mình trong lãnh vực sinh hoạt cá nhân như nhu cầu có computer, nhu cầu lên mạng, và cả nhu cầu được hưởng thụ các tiện nghi, cho nên cha sở cần phải tế nhị và sống yêu thương hơn nữa, để như là một người cha ân cần lo lắng cho con cái trong từng cái nhỏ nhặt, để từ đó dạy bảo con cái sống hết mình vì Thiên Chúa và vì bổn phận hơn.
(còn tiếp)
------------------------------------------
(1) Mỗi linh mục chỉ nhận một bỗng lễ một ngày, nếu ở Việt Nam mỗi lễ là 50 ngàn đồng, thì mỗi tháng trên dưới 1.500.000$.
(2) Xin đọc : “Chia sẻ công tác mục vụ trong thời đại ngày nay” cùng một tác giả., đã xuất bản và có bán tại các nhà sách công giáo Saigon. Trang web : http://www.vietcatholic.net/nhantai
taibytw@hotmail.com
jmtaiby@yahoo.com