CHÚA TRÚT LINH HỒN (LỜI 7)

Lời kinh kết ý cuối cùng,
Vang lên như tiếng tơ chùng thiết tha :
”Linh hồn Con phó tay Cha.
Dứt câu, sinh khí thoát ra dần dần.
Gục đầu nhắm mắt lìa trần,
Chảy đôi dòng lệ xót thân thương đời.

CHÚA SINH THÌ, HIỆN TƯỢNG LẠ

Phút giây thảm đất sầu trời,
Màn che cung thánh xé rời làm đôi.
Rùng rùng địa chấn liên hồi,

9020. Cỏ cây nghiêng ngả núi đồi lung lay.
Sấm rền chớp giật cuồng quay,
Gió tung, đá chạy, cát bay mịt mù.
Nhiều người tỉnh giấc ngàn thu,
Mả mồ bật nắp lù lù đứng lên.
Dạo quanh thánh điện thánh đền,
Gặp người thông cả họ tên cho người.
Trước bao hiện tượng lạ đời,
Quan quân hoảng sợ cất lời ca thương :
”Ông nầy đâu phải tầm thường,

9030. Đúng là Con Chúa Thiên Đường hiển vinh”.
Người người xúc động tâm tình,
Ra về đấm ngực trách mình không thôi.
Bức tranh khủng khiếp qua rồi,
Bóng cây Thánh Giá trên đồi hiên ngang.
Lung linh dưới ánh chiều vàng,
Uy nghi như tỏa hào quang bốn bề.