Chúa nhật XXII TN (A)

Cuộc “hành trình về Giêrusalem” vẫn đang đợi chờ phía trước

Dẫn nhập đầu lễ :

Kính thưa ông bà anh chị em,

Nếu Chúa Nhật tuần trước, sứ điệp phụng vụ muốn chúng ta thể hiện niềm tin bằng một lời đáp trả là sự qui chiếu cả cuộc đời để thuộc về Đấng mà Thánh Cả Phêrô đã long trọng tuyên tín : “Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống”; thì hôm nay, sứ điệp phụng vụ lại đòi hỏi chúng ta tiếp tục thể hiện niềm tin bằng một cuộc tiến bước lên đường để dấn thân trên nẽo đường mà Đức Kitô đã đi qua : “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”. Lựa chọn con đường của Đức Kitô và can đảm dấn thân tiến bước trên con đường ấy, mãi mãi là một thách đố dữ dắn, một đòi hỏi gắt gao mà nếu không có sự trợ giúp của ơn thánh, không ai trong chúng ta có thể tự mình thực hiện.

Giờ đây, để xứng đáng cử hành thánh lễ và đón nhận hồng ân Thánh Thần hầu tiếp tục dấn thân trên con đường Thập giá của Đức Kitô, chúng ta cùng thú nhận tội lỗi.

Giảng Lời Chúa :

Vào buổi đầu cuộc sống công khai, Satan đã từng cám dỗ Chúa Giêsu lựa chọn con đường cứu thế dễ dàng, thoải mái bằng những hành vi khéo tay lạ mắt, bằng phép lạ oai phong để dễ dàng chinh phục chớp nhoáng và thành công đám dân đang ngong ngóng một Đấng Cứu Thế mang dáng đứng chính trị trần tục :

Sau đó quỷ đem Người đến thành thánh, đặt người trên nóc đền thờ, rồi nói với Người : “Nếu ông là con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi ! Vì đã có lời chép rằng : Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn,va thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá”.

Và Đức Kitô đã cự tuyệt : Ngài đáp : “Nhưng cũng đã có lời chép rằng : Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa ngươi”.

Trong câu chuyện Tin Mừng thuật lại hôm nay, hình như cơn cám dỗ trên lại trở về với Đức Kitô qua thái độ của Phêrô khi Tông đồ nầy ra tay ngăn cản Chúa khi Ngài loan báo cuộc hành trình về Giêrusalem để dấn thân vào cuộc khổ nạn :

Ông Phêrô kéo riêng Người ra và bắt đầu trách người : “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy”. (Và trong lần cám dỗ nầy, Chúa Giêsu gần như đã nổi nóng) Chúa Giêsu quay lại bảo Phêrô : “Satan lui lại đằng sau Thầy ! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa…”

Như vậy một cách nào đó, chúng ta có thể nói được rằng : đức tin đó chính là cuộc “hành trình về Giêrusalem”, cuộc hành trình theo chân Đức Kitô mà cốt lỏi chính là biết thường xuyên “đặt cuộc đời mình trong ý định của Thiên Chúa”, là đặt bước chân mình trên những lối đi của Thiên Chúa.

1. Sống đức tin : đặt cuộc đời trong thánh ý Thiên Chúa, đặt bước chân trên lối bước của Thiên Chúa

Thế mà qua qua mặc khải của Thiên Chúa, chúng ta lại khám phá ra rằng : ý định của Thiên Chúa, lối bước của Thiên Chúa lại khác xa với ý định và lối bước của loài người, như lời trách cứ của Chúa Giêsu dành cho Phêrô : “vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa mà của loài người” (TM). Như chúng ta đã từng thấy :

- Thay vì theo một con đường thẳng ngắn nhất, đỡ tốn công tốn sức,Thiên Chúa lại muốn đưa dân ít-ra-en đi theo con đường vòng thật xa để tiến về Đất Hứa (Xh 13, 17-18)

- Thay vì dạy cho họ chiến thuật, chiến lược tác chiến và những phương cách chính trị để thiết định một vương quốc hùng mạnh thì Thiên Chúa lại ban cho họ một thứ “Hiến pháp tinh thần” chỉ để điều hợp cuộc sống và lương tâm sao cho tốt lành, thánh thiện là “Mười Điều Răn”.

- Thay vì cho họ mọi phương tiện để canh tác hoặc chiếm hữu những cánh đồng bát ngát phì nhiêu, những dòng sông nước tuôn ngập tràn phù sa tươi tốt…thì Thiên Chúa lại chỉ ban cho họ mỗi ngày một thứ Manna nhàm chán, đơn điệu, một mạch nước nhỏ nhoi chảy ra từ vách đá.

- Và thay vì thíết lập một “Dân riêng” với lãnh địa bao la mịt mùng, với quân binh thiết bị hùng cường bá chủ, với chủ quyền trên khắp các lục địa, biển khơi…thì Thiên Chúa lại thiết lập một Ít-ra-en nhỏ bé bên bờ Địa Trung Hải, mà lịch sử hầu hết đếm bằng những tủi nhục thương đau, đọa đầy chia cắt, nô lệ lưu đầy…

Và khi tới lúc “thời gian viên mãn”, nào chúng ta đã thấy gì : Có phải một Đấng Mêsia xuất thân từ cung đình tráng lệ, với phủ việt và vương trượng uy hùng, với triều thần tiền hô hậu ủng, với vó ngựa, giáp sắt, gươm dài…Không, một em bé khóc oa oa nằm chung với bầy súc vật mà ngày sinh nhật của em, cha mẹ không tìm được quán trọ tầm thường để trú ngụ qua đêm. Vâng Đấng Cứu Thế của Thiên Chúa đã đến từ Na-da-rét, một nơi mà tông đồ Nathanael đã từng dè bĩu; “Từ Na-da-rét, nào có cái gì hay đâu ?”, đã xuất thân từ xưởng thợ mộc mà dân do Thái đã từng bĩu môi : “Ông ta há không phải là con bác thợ mộc đấy sao ?”. Và Vị tiên tri “áo vải chân trần” đó khi xuất hiện công khai, cho dù có thể với 5 chiếc bánh và hai con cá có thể nuôi mấy ngàn người lại phải chấp nhận đói khát và ngửa tay xin nước của một phụ nữ Samari trắc nết : “Xin chị cho tôi uống nước với”. Một Vì Thầy quyền năng, có thể một tiếng phán ra cuồng phong bảo táp phải im hơi lặng tiếng, một lời réo gọi đã cho người chết thối tha trong mồ có thể bật dậy bước ra, có thể đuổi cả phung cùi bệnh tật, đuôi mù câm điếc, có thể trục xuất tà thần và bước đi băng băng trên mặt biển…thì cũng chính Đấng Quyền năng ấy lại chấp nhận bị bắt, bì kết án, bị tát vào mặt, bị lột áo quần trần truồng để chịu sĩ nhục tận cùng rồi phải vác thập giá lên đồi Sọ mà chịu đóng đinh giữa hai tên trôm cướp….Vâng, đó chính thánh ý của Thiên Chúa, đó chính là con đường của Thiên Chúa đã chọn và đã đi.

Nào chẳng phải Đức Kitô đã từng tuyên bố : “Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống”. Đường đó là Đường Thập Giá, Sự Thật đố là Sự Thật Khổ nạn và Sự Sống đó là Sự Sông phục sinh bắt nguồn từ Cuộc Vượt Qua đẩm máu trên đồi Sọ.

Chúng ta đừng ảo tưởng sẽ có một con đường cứu độ khác đẹp hơn, dễ thở hơn, nhẹ nhàng hơn, vinh quang hơn…Khước từ con đường của Đức Kitô, né tránh sự lựa chọn của Đức Kitô chính là “cản ngăn ý định của Thiên Chúa, là thỏa hiệp với Sa Tan”. Đức Kitô đã hét lên với Phêrô : “Satan hãy lui sau Thầy !”.

2. Cuộc hành trình “lên Giêrusalem hôm nay” :

Đã hai ngàn năm rồi, Hội Thánh không ngừng học mãi bài học hôm nay : bài học “đi lên Giêrusalem” của Thầy Chí Thánh; và tuy có đôi lúc, đôi nơi, Hội Thánh quên đi bài học đó để dừng lại chạy theo những “ông thầy” của thế gian, thì Hội Thánh lại được Chúa Thánh Thần lên tiếng cảnh báo, nhắc thầm, qua bao nhiêu dấu chỉ, con người, huấn dụ… Đặc biệt với những hình tượng sống động là dòng chảy không ngừng của các Thánh nhân với đông đảo chứng nhân anh hùng tử đạo, các thánh hiển tu, ẩn tu, đồng trinh, các người cha, người mẹ thánh thiện, các thanh niên thiếu nữ quảng đại, những thiếu nhi trong sạch, can đảm…Vâng kể từ Vị tử Đạo đầu tiên Stêphanô bị ném đá chết trên chính quê hương của Đấng Cứu Thế, rồi đến lượt “Người Ngư Phủ” Phêrô bị đóng đinh ngược đầu trên đồi Vatican, Dân Chúa tiếp tục chọn lựa con đường của Đức Kitô, Con đường Thập Giá mà những Agata, Lucia, Lorensô…của những thế kỷ đầu tiên, cho đến Phanxicô Assisi, Anrê Phú yên, Tôma Thiện, Anê Thành, Gioan Vianey, Maria Goretti, Têrêxa hài Đồng, Maximiliannô Kolbê, Mẹ Thánh Têrêxa Calcutta, Giám mục Rômêrô…đã không ngừng noi gương đi trước.

Chính vì thế, sống đức tin hôm nay đó chính là :

- Dám nói “không” trước những mời mọc của sự giàu có thế gian mà tiền bạc của cải là tích góp bởi những đầu tư bất chính để sẵn sàng vươn lên bằng lao động chân chính với nước mắt mồ hôi.

- Dám can đảm nói “không” trước những mời mọc của xác thịt đam mê, của ngoại tình ly dỵ… để bảo vệ cương thường luân lý của đời sống hôn nhân gia đình mà Bí Tích Hôn Phối đã mang lại.

- Dám nói “không” trước những dối trá lọc lừa, mánh mung bất chính, cho dù phải chấp nhận thua lỗ hoặc bị trù dập, chụp mũ…

- Dám nói không trước những ươn lười hưởng thụ ích kỷ, tìm kiếm an nhàn, né tránh bận bịu vất vả nhọc mệt, để được dấn thân phục vụ trong tăm tối, ẩn khuất và đôi khi nguy hiểm thương đau.

- Là sắn sàng nói “Có”, là biết không ngừng “Xin Vâng” khi gặp phải đắng cay bệnh hoạn, thất bại, tũi buồn…

- Là sẵn sàng nói có bằng đôi tay nhiệt thành phục vụ công ích, bằng ánh mắt vui tươi để sẻ chia và cảm thông, bằng trái tim bao dung để thứ tha và chấp nhận.

- Là như lời kinh hòa bình của Thánh Phanxicô Khó khăn : tìm an ủi người hơn được người ủi an, hiểu biết người hơn được người hiểu biết, yêu mên người hơn được người mến yêu…

Phải chăng đó chính là điều mà Thánh Phaolô trong trích đoạn thư Rôma hôm nay đã nhắc khéo chúng ta bằng những lời thâm thúy : “hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa…Anh em đừng có rập theo đời nầy nhưng hãy cải biến con người…hầu nhận ra thánh ý Thiên Chúa…”

Và cho dù chúng ta thoáng thấy ở cuối “cuộc hành trình lên Giêrusalem” đó chính là thập giá, là khổ nạn, thì cũng vẫn sắt son trung thành và tin tưởng để thân thưa với Chúa bằng tất cả trái tim nồng nàn tin yêu như ngôn sứ Giêrimia đã phát biểu trong Bài đọc 1 hôm nay : “Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con và con đã để Ngài quyến rũ…Lời Ngài như ngọn lửa bừng cháy trong tim con…”

Và con đường “lên Giêrusalem” lại phải bắt đầu ngay hôm nay, giờ nầy, trong Nhiệm tích Thánh thể nầy như lời của ĐTC Bênêdictô nới với giới trẻ trong bài giảng bế mạc Ngày Thế Giới giới trẻ vừa qua tại Cologne :

Một lần nữa, cha phải trở về với đề tài Thánh Thể. Thánh Phaolô nói: “Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể” (1 Cr 10,17). Điều này có nghĩa là: bởi vì chúng ta đón nhận cùng một Chúa và Người quy tụ chúng ta lại với nhau và lôi kéo chúng ta vào trong Người, chúng ta chỉ là một. Điều này phải biểu lộ trong đời sống chúng ta. Phải được thấy rõ trong chúng ta khả năng tha thứ. Phải được thấy rõ trong chúng ta sự nhạy cảm đối với nhu cầu của kẻ khác. Phải được thấy rõ trong chúng ta ước muốn chia sẻ. Phải được thấy rõ trong chúng ta sự dấn thân cho người thân cận, cả những người ở gần lẫn những người xa cách theo thể lý, mà chúng ta phải xem là gần. Ngày hôm nay có nhiều hình thức trợ giúp tự nguyện, những mô hình của sự phục vụ lẫn nhau, mà xã hội chúng ta đang cần đến. Chẳng hạn, chúng ta không thể bỏ rơi các người già cả, chúng ta không thể tránh qua một bên những ai đang đau khổ. Nếu chúng ta nghĩ và sống trong sự hiệp thông với Đức Kitô, con mắt chúng ta sẽ mở rộng. Khi ấy chúng ta không còn bằng lòng sống một cuộc đời cho chính mình, nhưng chúng ta sẽ thấy nơi nào và làm sao chúng ta đang được cần đến. Sống và hành động như thế, chúng ta sẽ sớm nhận ra rằng sống hữu dụng và sẵn sàng với người khác thì tốt hơn là chỉ quan tâm tới những tiện nghi đang mời mọc chúng ta. Cha biết rằng các con, những người trẻ, có những khát vọng lớn lao, các con muốn dấn thân xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Hãy tỏ bày điều đó cho con người, hãy tỏ bày điều đó cho thế gian, bởi vì chính đó là chứng tá mà thế gian chờ đợi nơi các môn đệ của Đức Giêsu Kitô; theo cách thức ấy, và nhất là qua tình yêu của các con, thế gian sẽ có khả năng khám phá ngôi sao mà chúng ta đang đi theo trong tư cách là những kẻ tin.

Chúng ta hãy tiến lên với Đức Kitô và sống đời sống chúng ta như những người thờ phượng đích thực Thiên Chúa! Amen.