CHÚA NHẬT 22 THƯỞNG NIÊN A
SẲN SÀNG CHIA SẺ THÂN PHẬN MÌNH VỚI THẦY GIÊSU
(Mt 16, 21-27)
Thưa quí vị,
Liệu Thiên Chúa có bao giờ thất hứa? Liệu Ngài có giống người buôn bán xe hoi cũ, khi xe hỏng chẳng thấy bóng dáng hắn đâu? Liệu Thiên Chúa thay đổi ý kiến và rồi không cho chúng ta hay điều ấy? Tôi không thể không nghi đến các câu hỏi đó khi nghe tiên tri Giêrêmia phàn nàn: “Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con và con đã để cho Ngài quyến rũ! Ngài mạnh hơn con và Ngài đã thắng!” Người không quen Kinh thánh thì nghe như lời than vãn từ trận đấu võ. Nhưng đây là lời ngôn sứ Giêrêmia thấp hèn chống lại Thiên Chúa vĩ đại. Bạn có thể tưởng tượng vị ngôn sứ v?i đôi tay đập vào trán, cằn nhằn: “Tại sao tôi lại khờ dại đến độ chấp nhận làm tiên tri của Thiên Chúa để hứng lấy muôn vàn khổ đau?” Hoàn cảnh này là khởi đầu sứ vụ của ông. Ông ương ngạnh từ chối, lấy cớ còn non dại, chưa có kinh nghiệm: “A, a, a lạy Đức Chúa con không biết nói, con chỉ là đứa con nít” (1, 4). Câu văn thực sự đã làm tôi suy nghĩ nhiều năm. Tôi dựa vào nó mà an ủi mình khi gặp những khó khăn trong nhiệm vụ rao giảng. Có những lúc tôi không biết phải làm thế nào chu toàn bổn phận trao phó cho mình. Tôi chưa có kinh nghiệm và vấn đề thì lại quá nhiêu khê. Nhưng hoàn cảnh của Giêrêmia khích lệ tôi cố gắng vắt kiệt sức mình như Chúa phán: “Đừng nói ngươi quá trẻ…đừng sợ vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi…” Đức Chúa phán:”Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi” (1,5). Và tôi được an ủi, vì an tâm tin tưởng vào sức mạnh Thiên Chúa. Thực ra, trong cuộc đời sứ vụ, chúng ta sống bằng những lời hứa hơn là giải thích, trong đêm tối mịt mù chúng ta mới có thể nhìn thấy những ngôi sao! Tuy nhiên bài đọc hôm nay ở chương 20, bao nhiêu sự kiện đã xẩy ra cho vị tiên tri. Những đau khổ vì chống đối đã chồng chất lên vai vị ngôn sứ. Và chúng ta cũng chẳng thể né tránh số phận tương tự, khi chấp nhận nghe tiếng Chúa kêu gọi. Bài đọc hôm nay bộc bạch rõ ràng tâm tư vị tiên tri. Ông đã cay đắng nhận ra vai trò của mình quả là một gánh nặng. Ông là vị ngôn sứ Thiên Chúa chỉ định để rao giảng tai hoạ và tàn phá, đầy ải và phát lưu. Thử hỏi làm sao tránh khỏi thù hận, ghen ghét? Thực tế công việc của ông là đối đầu với vua chúa, quan quyền, thế lực đền thờ. Cảnh cáo họ về những lạm dụng họ thực hiện trên những số phận nghèo đói, cô thân, những người không có địa vị. Đây là sứ vụ tự nhiên chẳng ai dại mà gánh lấy. Tính mạnh bạo liều lĩnh của vị ngôn sứ đưa ông đến đòn vọt và xiềng xích. Tư tế Pat-khua đã cho bắt ông, đánh đòn và cùm ông tại cửa Bengiamin. Sáng hôm sau ông đổi tên tư tế Pat-khua thành “kinh hoàng tứ phía” và tiếp tục chịu khủng bố. Lúc này vị ngôn sứ xem ra hoài nghi về tương lai: “Những điều mô tả trong công việc mà tôi đã chấp nhận bây giờ ở đâu? Tuy nhiên vẫn can trường trung thành với ơn gọi và chịu đựng các hậu quả, tuy cảm thấy như bị Chúa bắt nạt “Ngài mạnh hơn con và Ngài đã thắng”.
Ở giai đoạn thốt ra những lời trên, Giêrêmia không còn là người trẻ nữa. Ông đã tin tưởng nếu Thiên Chúa kêu gọi ông, Ngài phải bảo vệ ông an toàn cho đến kết thúc, không hề bị bầm dập. Nhưng bây giờ thì ông rõ sự thật, sứ mệnh không bảo đảm như vậy. Phần chúng ta cũng tương tự, Chúa kêu gọi phục vụ Lời Ngài. Liệu có phải là ơn phúc không? Tôi dám trả lời tích cực và được thể hiện trong nhiều đường lối bất ngờ. Nhưng cũng xin cảnh cáo quí vị, nó không phải là con đường thênh thang, mà là chật hẹp, nhiều chông gai. Có những ngày, những hoàn cảnh chúng ta phải thốt nên lời của Giêrêmia: “Chúa đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ. Ngài mạnh hơn con và Ngài đã thắng! Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ để họ nhạo báng con!” Chẳng linh hồn ngay chính nào mà không gặp những khó khăn trong nhiệm vụ của mình: Phe nhóm chính trị trong Giáo hội, phân cực ý kiến, gương xấu, cường điệu, chuyên chính…Thêm vào đó là cảm giác bất lực trước những đau khổ của giáo dân, trầm cảm, nghèo nàn, vô vọng đến độ nhiều lần phải tự hỏi: “Tại sao mình dính giáng vào chuyện này? Trách nhiệm về ai? Làm sao thoát ra được? Liệu mình còn đủ năng lực chịu đựng? Có đúng đã nghe tiếng Chúa gọi hay chỉ tưởng tượng”. Cảm ơn vị ngôn sứ của “ tư bề kinh hoàng”. Ông đã thả lỏng miệng lưỡi, nói lên những thất vọng của lòng mình cho Thiên Chúa nghe. Ông chẳng cần kìm hãm những căng thẳng khi thi hành sứ vụ. Ông không than sầu rên rỉ mà tố khổ cay đắng lên Thượng Đế, doạ dẫm thôi việc: “Có lần con tự nhủ: Tôi sẽ không nghĩ đến Ngài, cũng chẳng nhân danh Ngài mà nói nữa”. Nhưng bổn phận làm ngôn sứ thúc giục ông: “Nhưng Lời Ngài cứ như ngọn lửa, bùng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt, con nén chịu đến hao mòn, nhưng làm sao con nén được?” Lời Chúa trong thâm tâm ông có sức mạnh vô song, ông không thể kìm hãm hay giập tắt. Nó thôi thúc ông đêm ngày, ép buộc ông phải trung thành rao giảng, bất chấp những khó khăn. Giêrêmia khám phá ra rằng ơn kêu gọi của mình sẽ phải trả giá bằng cái chết. Nhưng Lời Chúa trong ông là lời sống động và nóng cháy, nó sẽ nâng đỡ ông cho đến cùng. Nó không tàn lụi hoặc rời bỏ ông. Ngược lại nâng đỡ ông để gặp nhiều cay đắng hơn nữa, đến cả phải thiệt thân. Thực tế này ngày nay vẫn là số phận những ngôn sứ chính danh trong Giáo hội. Họ không thể nhượng bộ dù bị bịt miệng, bởi sự thật không chết, dù bị giết. Người ta đã cố gắng giết chết nó. Nhưng bao giờ nó cũng sống lại.
Chúa Giê-su trong Tin mừng hôm nay cũng nhắc nhở chúng ta cùng một chân lý. Ơn gọi của Đức Chúa Trời là ơn gọi ban sự sống. Chúng ta không tự thân làm cho cuộc đời mình giầu có hay nghèo nàn. Mọi sự đến từ Thiên Chúa. Giêrêmia là thí dụ cổ điển, mặc dù những khó khăn gian nan ông phải chịu suốt đời mình. Thiên Chúa không bỏ rơi ông. Trong mỗi hoàn cảnh Thiên Chúa liên tục nói lời đổi mới và nâng đỡ. Bài Tin mừng chia làm hai phần: một câu truyện và ba lời gom nhặt. Mở đầu thánh Phêrô và các tông đồ được Chúa Giê-su mạc khải về số phận của Ngài tại Giêrusalem, bị các thượng tế và luật sĩ ghét bỏ, bắt bớ, hành hạ và giết chết, giống số phận của ngôn sứ Giêrêmia. Số phận đó cũng xẩy đến cho các ông khi rao giảng Nước Trời. Tuần vừa qua Phêrô đã tuyên xưng đức tin mạnh mẽ vào Thày. Thày cũng không tiếc lời biểu dương Phêrô: “Anh là đá tảng, trên đá này Thày sẽ xây dựng Hội thánh của Thày”. Từ ấy cho đến nay sự việc đã thay đổi nhanh chóng. Chúa Giê-su nói trước cho các ông số phận của mình: Thày sẽ lên Gierusalem và chịu nhiều đau khổ. Phêrô phản kháng liền: “Xin Thiên Chúa thương đừng để cho Thày gặp phải chuyện ấy!” Chúng ta không thể trách cứ ông. Bởi lẽ ông vừa được Ngài tuyên dương hết lời! Ông cố gắng thay đổi ý nghĩ của Chúa và lập tức nhận ra mình đối lập với chương trình của Thiên Chúa, trước mắt là Thày thân yêu. Thành thử ngay sau lời chúc phúc: “Này anh Simon, con ông Giôna, anh thực là người có phúc”. Phêrô nhận được lời nguyền rủa “Quỉ sứ, lui ra đằng sau Ta”. Sự kiện làm chúng ta chóang váng. Đá tảng để Chúa xây dựng Giáo hội nay trở thành đá vấp phạm, cản lối Chúa. Đây là vấn đề cần suy nghĩ và tìm ra câu giải đáp. Cuộc sống thiêng liêng của chúng ta liên hệ chặt chẽ với cái nhìn này: Xin nhớ lại khởi đầu Phúc âm, thánh Mattheo đã để Chúa Giê-su đi vào sa mạc và bị cám dỗ bởi quỉ sứ. Một trong ba cơn cám dỗ là thách thức Giê-su gieo mình từ trên nóc đền thờ xuống đất (4, 6). Bởi lẽ Thiên Chúa sẽ sai thiên thần nâng đỡ Ngài kẻo Ngài vấp chân vào đá. Nó làm cho người ta tin tưởng rằng về phe với Thiên Chúa, thì được bảo vệ khỏi mọi đau khổ ở thế gian: “Nếu ông đích thực là con Thiên Chúa”. Quỉ sứ đã nói với Chúa Giê-su như vậy trong sa mạc, thì ngày nay vẫn còn cám dỗ chúng ta với nội dung tương tự. Chúng ta hy vọng thoát khỏi mọi khổ cực ở thế gian. Đó là cái bẫy cực kỳ nguy hiểm. Những tín hữu, tu sĩ, giáo sĩ tin vào mưu chước, chắc chắn là kẻ phản bội Đức Chúa Trời. Phêrô vừa tuyên xưng Chúa Giê-su là con Đức Chúa Trời hằng sống, nhưng liền sau đó ông cám dỗ Chúa Giê-su đừng chấp nhận chương trình của Thiên Chúa. Ông đã đóng vai quỉ sứ lật đổ sứ vụ của Ngài. Ông muốn Ngài loại bỏ tất cả những đau khổ, yếu đuối, tổn thương ra khỏi chức vụ cứu thế. Vậy thì còn chi là thân phận con người trong sứ mệnh của Ngài? Liệu chúng ta có cùng não trạng với Phêrô trong vai trò quỉ sứ? Tước bỏ tất cả những khổ chế, hy sinh ra khỏi tôn giáo và đời sống cá nhân! Chúng ta muốn một tôn giáo hoành tráng, đầy quyền lực huy hoàng cho người có đạo và kẻ bàng quang nhìn vào. Ôi, một sai lầm dễ sợ, nhưng lại rất phổ thông. Làm sao một tôn giáo như vậy có thể thấm vào lòng người như nước thấm vào đất khô? Chúng ta ước ao một nền phụng vụ gọn gàng, tôn nghiêm với những cộng đồng tín hữu ăn vận chỉnh tề, sạch sẽ, gấp nếp, ai vào chỗ nấy, thứ tự nếp nang, nhịp nhàng. Hoàn cảnh ấy giúp cầu nguyện sốt sáng hơn. Nhưng tôi không nên dùng làm tiêu chuẩn để lượng định, bắt ép mọi người đáp trả tiếng Chúa mời gọi vào Nước Trời! Suốt kỳ hè vừa qua, trong các dụ ngôn, chúng ta được Chúa Giê-su nhắc nhớ Nước Thiên Chúa không phải trại lính, ngăn nắp, sạch sẽ mà là một thực thể đầy ngạc nhiên, không đoán trước được, và ngay cả luộm thuộm (mẻ cá, cỏ lùng, đám tiệc). Tin mừng hôm nay với nhân vật Phêrô chúng ta lại được chứng kiến một vở kịch ngoại mục khác: Phêrô vừa là đá tảng vừa là quỉ sứ, vừa xây dựng vừa phá hoại, cản lối Chúa Giê-su. Khốn khổ cho ông (và cho chúng ta nữa). Ông không có gì đáng trách, chẳng làm chi nên tội, nhưng chỉ vì tính bộc trực, nhiệt thành và ngây thơ loài người. Nếu chúng ta mắc vào những khuyết điểm này, thì gương của ông soi sáng mình. Chúng ta sẽ cảm thấy khôn ngoan, sùng mộ hơn là Phêrô “dại dột”. Mặt khác nó lại hạ giá lời Chúa Giê-su khen ngợi ông: “Simon, anh thật có phúc”. Vậy thì chúng ta nên tinh tường: Chúa Giê-su công nhận đức tin và ơn mạc khải bởi trời của ông, nhưng ông còn nhiền thiếu xót trong con người mình, ông không nhận thức đầy đủ vai trò và sứ điệp của Chúa Giê-su. Cũng vậy, chúng ta nên học bài học của ông, nhận rõ Chúa Giê-su là ai, công việc của Ngài làm sao, vai trò của từng người trên thế gian? Chúng ta nên học hỏi, cầu nguyện, chiêm niệm suốt đời. Sống ào ào không thể nào nắm bắt được. Ngoài ra còn cần ơn Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giê-su và Phêrô hôm nay cống hiến nhiều giáo huấn. Chúng ta được nhắc nhớ con đường theo Chúa không phải thênh thang mà nhiều cay đắng. Sự sống của chúng ta chỉ có thể đạt tới qua hiến dâng đời mình cho Thiên Chúa. Ba lời góp nhặt sau câu truyện, minh hoạ cho nội dung đó: 1. vác thập giá mình hằng ngày mà theo Chúa (câu 24), Đây là cuộc từ bỏ cụ thể và căn bản, tuy nhiên so với Thập giá Chúa Giê-su thì quá nhỏ bé. Vậy mà nhiều linh hồn không kham nổi, nhất là trong các tu viện tân thời. 2. liều mạng sống mình vì lợi ích Phúc âm ( câu 25-26), sự sống vĩnh cửu là trên hết. Trước giá trị này mọi sự đều phù vân. Không hiểu Chúa Giê-su rao giảng nội dung này ở đâu và khi nào? Nhưng thánh Mattheo đã đặt ở mạch văn này theo sau lời loan báo Ngài sẽ lên Giêrusalem để chịu khổ hình, ngõ hầu chúng ta noi gương Ngài. 3. sự phán xét cuối cùng (câu 27) sẽ được thực hiện khi “Con người” ngự toà vinh quang. Thiên Chúa sẽ thưởng công xứng đáng cho những ai bền lòng theo Chúa Giê-su.
Như vậy việc theo Chúa gồm hai khía cạnh: Món quà ban tặng và trách nhiệm kèm theo. Giống như Phêrô, chúng ta được Thiên Chúa chúc phúc vì lòng tin của mình. Nhờ lòng tin chúng ta đón nhận Chúa Kitô như nguồn sống mới và tuyên xưng như Phêrô: Thầy là Đức Kitô con Thiên Chúa hằng sống. Tiếp theo là trách nhiệm thể hiện lòng tin, không những công khai mà còn trong lời nói, hành động hàng ngày. Xin đừng miệng lưỡi suông, nhưng phải dâng hiến cuộc đời cho Thiên Chúa để Ngài thực hiện những mục tiêu của Chúa Giê-su. Tự dâng hiến đòi hỏi phục vụ tha nhân hết khả năng, dù nhiều khi cảm thấy thất bại, không đưa đến kết quả cụ thể tương xứng với công sức bỏ ra. Chán chường khi phải từ bỏ các chương trình, các ước muốn cá nhân vì lợi ích cao hơn. Bồn chồn lo lắng vì công việc quá nặng nề, đòi hỏi tiêu hao nhiều nghị lực, nhiều thời gian. Quả thực Tin mừng hôm nay nặng chĩu những thánh giá như Đức Kitô trên đường lên Giêrusalem. Nó liên tục nhắc nhớ tín hữu bổn phận theo Chúa của mình. Tuy nhiên mỗi khi ra vào thánh đường, chúng ta đều chấm tay vào nước thánh và làm dấu thánh giá trên mình. Việc này nói lên chúng ta đã quyết chí theo Chúa qua bí tích rửa tội và bổn phận làm môn đệ Chúa. Nước đó vẫn sôi sục trong trái tim mỗi người, ban khả năng tuyên xưng Thày là Đức Kitô, con Thiên Chúa hằng sống, đồng thời sẵn sàng nói “vâng” cho mỗi cây thập giá Chúa gởi đến. Amen.
SẲN SÀNG CHIA SẺ THÂN PHẬN MÌNH VỚI THẦY GIÊSU
(Mt 16, 21-27)
Thưa quí vị,
Liệu Thiên Chúa có bao giờ thất hứa? Liệu Ngài có giống người buôn bán xe hoi cũ, khi xe hỏng chẳng thấy bóng dáng hắn đâu? Liệu Thiên Chúa thay đổi ý kiến và rồi không cho chúng ta hay điều ấy? Tôi không thể không nghi đến các câu hỏi đó khi nghe tiên tri Giêrêmia phàn nàn: “Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con và con đã để cho Ngài quyến rũ! Ngài mạnh hơn con và Ngài đã thắng!” Người không quen Kinh thánh thì nghe như lời than vãn từ trận đấu võ. Nhưng đây là lời ngôn sứ Giêrêmia thấp hèn chống lại Thiên Chúa vĩ đại. Bạn có thể tưởng tượng vị ngôn sứ v?i đôi tay đập vào trán, cằn nhằn: “Tại sao tôi lại khờ dại đến độ chấp nhận làm tiên tri của Thiên Chúa để hứng lấy muôn vàn khổ đau?” Hoàn cảnh này là khởi đầu sứ vụ của ông. Ông ương ngạnh từ chối, lấy cớ còn non dại, chưa có kinh nghiệm: “A, a, a lạy Đức Chúa con không biết nói, con chỉ là đứa con nít” (1, 4). Câu văn thực sự đã làm tôi suy nghĩ nhiều năm. Tôi dựa vào nó mà an ủi mình khi gặp những khó khăn trong nhiệm vụ rao giảng. Có những lúc tôi không biết phải làm thế nào chu toàn bổn phận trao phó cho mình. Tôi chưa có kinh nghiệm và vấn đề thì lại quá nhiêu khê. Nhưng hoàn cảnh của Giêrêmia khích lệ tôi cố gắng vắt kiệt sức mình như Chúa phán: “Đừng nói ngươi quá trẻ…đừng sợ vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi…” Đức Chúa phán:”Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi” (1,5). Và tôi được an ủi, vì an tâm tin tưởng vào sức mạnh Thiên Chúa. Thực ra, trong cuộc đời sứ vụ, chúng ta sống bằng những lời hứa hơn là giải thích, trong đêm tối mịt mù chúng ta mới có thể nhìn thấy những ngôi sao! Tuy nhiên bài đọc hôm nay ở chương 20, bao nhiêu sự kiện đã xẩy ra cho vị tiên tri. Những đau khổ vì chống đối đã chồng chất lên vai vị ngôn sứ. Và chúng ta cũng chẳng thể né tránh số phận tương tự, khi chấp nhận nghe tiếng Chúa kêu gọi. Bài đọc hôm nay bộc bạch rõ ràng tâm tư vị tiên tri. Ông đã cay đắng nhận ra vai trò của mình quả là một gánh nặng. Ông là vị ngôn sứ Thiên Chúa chỉ định để rao giảng tai hoạ và tàn phá, đầy ải và phát lưu. Thử hỏi làm sao tránh khỏi thù hận, ghen ghét? Thực tế công việc của ông là đối đầu với vua chúa, quan quyền, thế lực đền thờ. Cảnh cáo họ về những lạm dụng họ thực hiện trên những số phận nghèo đói, cô thân, những người không có địa vị. Đây là sứ vụ tự nhiên chẳng ai dại mà gánh lấy. Tính mạnh bạo liều lĩnh của vị ngôn sứ đưa ông đến đòn vọt và xiềng xích. Tư tế Pat-khua đã cho bắt ông, đánh đòn và cùm ông tại cửa Bengiamin. Sáng hôm sau ông đổi tên tư tế Pat-khua thành “kinh hoàng tứ phía” và tiếp tục chịu khủng bố. Lúc này vị ngôn sứ xem ra hoài nghi về tương lai: “Những điều mô tả trong công việc mà tôi đã chấp nhận bây giờ ở đâu? Tuy nhiên vẫn can trường trung thành với ơn gọi và chịu đựng các hậu quả, tuy cảm thấy như bị Chúa bắt nạt “Ngài mạnh hơn con và Ngài đã thắng”.
Ở giai đoạn thốt ra những lời trên, Giêrêmia không còn là người trẻ nữa. Ông đã tin tưởng nếu Thiên Chúa kêu gọi ông, Ngài phải bảo vệ ông an toàn cho đến kết thúc, không hề bị bầm dập. Nhưng bây giờ thì ông rõ sự thật, sứ mệnh không bảo đảm như vậy. Phần chúng ta cũng tương tự, Chúa kêu gọi phục vụ Lời Ngài. Liệu có phải là ơn phúc không? Tôi dám trả lời tích cực và được thể hiện trong nhiều đường lối bất ngờ. Nhưng cũng xin cảnh cáo quí vị, nó không phải là con đường thênh thang, mà là chật hẹp, nhiều chông gai. Có những ngày, những hoàn cảnh chúng ta phải thốt nên lời của Giêrêmia: “Chúa đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ. Ngài mạnh hơn con và Ngài đã thắng! Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ để họ nhạo báng con!” Chẳng linh hồn ngay chính nào mà không gặp những khó khăn trong nhiệm vụ của mình: Phe nhóm chính trị trong Giáo hội, phân cực ý kiến, gương xấu, cường điệu, chuyên chính…Thêm vào đó là cảm giác bất lực trước những đau khổ của giáo dân, trầm cảm, nghèo nàn, vô vọng đến độ nhiều lần phải tự hỏi: “Tại sao mình dính giáng vào chuyện này? Trách nhiệm về ai? Làm sao thoát ra được? Liệu mình còn đủ năng lực chịu đựng? Có đúng đã nghe tiếng Chúa gọi hay chỉ tưởng tượng”. Cảm ơn vị ngôn sứ của “ tư bề kinh hoàng”. Ông đã thả lỏng miệng lưỡi, nói lên những thất vọng của lòng mình cho Thiên Chúa nghe. Ông chẳng cần kìm hãm những căng thẳng khi thi hành sứ vụ. Ông không than sầu rên rỉ mà tố khổ cay đắng lên Thượng Đế, doạ dẫm thôi việc: “Có lần con tự nhủ: Tôi sẽ không nghĩ đến Ngài, cũng chẳng nhân danh Ngài mà nói nữa”. Nhưng bổn phận làm ngôn sứ thúc giục ông: “Nhưng Lời Ngài cứ như ngọn lửa, bùng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt, con nén chịu đến hao mòn, nhưng làm sao con nén được?” Lời Chúa trong thâm tâm ông có sức mạnh vô song, ông không thể kìm hãm hay giập tắt. Nó thôi thúc ông đêm ngày, ép buộc ông phải trung thành rao giảng, bất chấp những khó khăn. Giêrêmia khám phá ra rằng ơn kêu gọi của mình sẽ phải trả giá bằng cái chết. Nhưng Lời Chúa trong ông là lời sống động và nóng cháy, nó sẽ nâng đỡ ông cho đến cùng. Nó không tàn lụi hoặc rời bỏ ông. Ngược lại nâng đỡ ông để gặp nhiều cay đắng hơn nữa, đến cả phải thiệt thân. Thực tế này ngày nay vẫn là số phận những ngôn sứ chính danh trong Giáo hội. Họ không thể nhượng bộ dù bị bịt miệng, bởi sự thật không chết, dù bị giết. Người ta đã cố gắng giết chết nó. Nhưng bao giờ nó cũng sống lại.
Chúa Giê-su trong Tin mừng hôm nay cũng nhắc nhở chúng ta cùng một chân lý. Ơn gọi của Đức Chúa Trời là ơn gọi ban sự sống. Chúng ta không tự thân làm cho cuộc đời mình giầu có hay nghèo nàn. Mọi sự đến từ Thiên Chúa. Giêrêmia là thí dụ cổ điển, mặc dù những khó khăn gian nan ông phải chịu suốt đời mình. Thiên Chúa không bỏ rơi ông. Trong mỗi hoàn cảnh Thiên Chúa liên tục nói lời đổi mới và nâng đỡ. Bài Tin mừng chia làm hai phần: một câu truyện và ba lời gom nhặt. Mở đầu thánh Phêrô và các tông đồ được Chúa Giê-su mạc khải về số phận của Ngài tại Giêrusalem, bị các thượng tế và luật sĩ ghét bỏ, bắt bớ, hành hạ và giết chết, giống số phận của ngôn sứ Giêrêmia. Số phận đó cũng xẩy đến cho các ông khi rao giảng Nước Trời. Tuần vừa qua Phêrô đã tuyên xưng đức tin mạnh mẽ vào Thày. Thày cũng không tiếc lời biểu dương Phêrô: “Anh là đá tảng, trên đá này Thày sẽ xây dựng Hội thánh của Thày”. Từ ấy cho đến nay sự việc đã thay đổi nhanh chóng. Chúa Giê-su nói trước cho các ông số phận của mình: Thày sẽ lên Gierusalem và chịu nhiều đau khổ. Phêrô phản kháng liền: “Xin Thiên Chúa thương đừng để cho Thày gặp phải chuyện ấy!” Chúng ta không thể trách cứ ông. Bởi lẽ ông vừa được Ngài tuyên dương hết lời! Ông cố gắng thay đổi ý nghĩ của Chúa và lập tức nhận ra mình đối lập với chương trình của Thiên Chúa, trước mắt là Thày thân yêu. Thành thử ngay sau lời chúc phúc: “Này anh Simon, con ông Giôna, anh thực là người có phúc”. Phêrô nhận được lời nguyền rủa “Quỉ sứ, lui ra đằng sau Ta”. Sự kiện làm chúng ta chóang váng. Đá tảng để Chúa xây dựng Giáo hội nay trở thành đá vấp phạm, cản lối Chúa. Đây là vấn đề cần suy nghĩ và tìm ra câu giải đáp. Cuộc sống thiêng liêng của chúng ta liên hệ chặt chẽ với cái nhìn này: Xin nhớ lại khởi đầu Phúc âm, thánh Mattheo đã để Chúa Giê-su đi vào sa mạc và bị cám dỗ bởi quỉ sứ. Một trong ba cơn cám dỗ là thách thức Giê-su gieo mình từ trên nóc đền thờ xuống đất (4, 6). Bởi lẽ Thiên Chúa sẽ sai thiên thần nâng đỡ Ngài kẻo Ngài vấp chân vào đá. Nó làm cho người ta tin tưởng rằng về phe với Thiên Chúa, thì được bảo vệ khỏi mọi đau khổ ở thế gian: “Nếu ông đích thực là con Thiên Chúa”. Quỉ sứ đã nói với Chúa Giê-su như vậy trong sa mạc, thì ngày nay vẫn còn cám dỗ chúng ta với nội dung tương tự. Chúng ta hy vọng thoát khỏi mọi khổ cực ở thế gian. Đó là cái bẫy cực kỳ nguy hiểm. Những tín hữu, tu sĩ, giáo sĩ tin vào mưu chước, chắc chắn là kẻ phản bội Đức Chúa Trời. Phêrô vừa tuyên xưng Chúa Giê-su là con Đức Chúa Trời hằng sống, nhưng liền sau đó ông cám dỗ Chúa Giê-su đừng chấp nhận chương trình của Thiên Chúa. Ông đã đóng vai quỉ sứ lật đổ sứ vụ của Ngài. Ông muốn Ngài loại bỏ tất cả những đau khổ, yếu đuối, tổn thương ra khỏi chức vụ cứu thế. Vậy thì còn chi là thân phận con người trong sứ mệnh của Ngài? Liệu chúng ta có cùng não trạng với Phêrô trong vai trò quỉ sứ? Tước bỏ tất cả những khổ chế, hy sinh ra khỏi tôn giáo và đời sống cá nhân! Chúng ta muốn một tôn giáo hoành tráng, đầy quyền lực huy hoàng cho người có đạo và kẻ bàng quang nhìn vào. Ôi, một sai lầm dễ sợ, nhưng lại rất phổ thông. Làm sao một tôn giáo như vậy có thể thấm vào lòng người như nước thấm vào đất khô? Chúng ta ước ao một nền phụng vụ gọn gàng, tôn nghiêm với những cộng đồng tín hữu ăn vận chỉnh tề, sạch sẽ, gấp nếp, ai vào chỗ nấy, thứ tự nếp nang, nhịp nhàng. Hoàn cảnh ấy giúp cầu nguyện sốt sáng hơn. Nhưng tôi không nên dùng làm tiêu chuẩn để lượng định, bắt ép mọi người đáp trả tiếng Chúa mời gọi vào Nước Trời! Suốt kỳ hè vừa qua, trong các dụ ngôn, chúng ta được Chúa Giê-su nhắc nhớ Nước Thiên Chúa không phải trại lính, ngăn nắp, sạch sẽ mà là một thực thể đầy ngạc nhiên, không đoán trước được, và ngay cả luộm thuộm (mẻ cá, cỏ lùng, đám tiệc). Tin mừng hôm nay với nhân vật Phêrô chúng ta lại được chứng kiến một vở kịch ngoại mục khác: Phêrô vừa là đá tảng vừa là quỉ sứ, vừa xây dựng vừa phá hoại, cản lối Chúa Giê-su. Khốn khổ cho ông (và cho chúng ta nữa). Ông không có gì đáng trách, chẳng làm chi nên tội, nhưng chỉ vì tính bộc trực, nhiệt thành và ngây thơ loài người. Nếu chúng ta mắc vào những khuyết điểm này, thì gương của ông soi sáng mình. Chúng ta sẽ cảm thấy khôn ngoan, sùng mộ hơn là Phêrô “dại dột”. Mặt khác nó lại hạ giá lời Chúa Giê-su khen ngợi ông: “Simon, anh thật có phúc”. Vậy thì chúng ta nên tinh tường: Chúa Giê-su công nhận đức tin và ơn mạc khải bởi trời của ông, nhưng ông còn nhiền thiếu xót trong con người mình, ông không nhận thức đầy đủ vai trò và sứ điệp của Chúa Giê-su. Cũng vậy, chúng ta nên học bài học của ông, nhận rõ Chúa Giê-su là ai, công việc của Ngài làm sao, vai trò của từng người trên thế gian? Chúng ta nên học hỏi, cầu nguyện, chiêm niệm suốt đời. Sống ào ào không thể nào nắm bắt được. Ngoài ra còn cần ơn Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giê-su và Phêrô hôm nay cống hiến nhiều giáo huấn. Chúng ta được nhắc nhớ con đường theo Chúa không phải thênh thang mà nhiều cay đắng. Sự sống của chúng ta chỉ có thể đạt tới qua hiến dâng đời mình cho Thiên Chúa. Ba lời góp nhặt sau câu truyện, minh hoạ cho nội dung đó: 1. vác thập giá mình hằng ngày mà theo Chúa (câu 24), Đây là cuộc từ bỏ cụ thể và căn bản, tuy nhiên so với Thập giá Chúa Giê-su thì quá nhỏ bé. Vậy mà nhiều linh hồn không kham nổi, nhất là trong các tu viện tân thời. 2. liều mạng sống mình vì lợi ích Phúc âm ( câu 25-26), sự sống vĩnh cửu là trên hết. Trước giá trị này mọi sự đều phù vân. Không hiểu Chúa Giê-su rao giảng nội dung này ở đâu và khi nào? Nhưng thánh Mattheo đã đặt ở mạch văn này theo sau lời loan báo Ngài sẽ lên Giêrusalem để chịu khổ hình, ngõ hầu chúng ta noi gương Ngài. 3. sự phán xét cuối cùng (câu 27) sẽ được thực hiện khi “Con người” ngự toà vinh quang. Thiên Chúa sẽ thưởng công xứng đáng cho những ai bền lòng theo Chúa Giê-su.
Như vậy việc theo Chúa gồm hai khía cạnh: Món quà ban tặng và trách nhiệm kèm theo. Giống như Phêrô, chúng ta được Thiên Chúa chúc phúc vì lòng tin của mình. Nhờ lòng tin chúng ta đón nhận Chúa Kitô như nguồn sống mới và tuyên xưng như Phêrô: Thầy là Đức Kitô con Thiên Chúa hằng sống. Tiếp theo là trách nhiệm thể hiện lòng tin, không những công khai mà còn trong lời nói, hành động hàng ngày. Xin đừng miệng lưỡi suông, nhưng phải dâng hiến cuộc đời cho Thiên Chúa để Ngài thực hiện những mục tiêu của Chúa Giê-su. Tự dâng hiến đòi hỏi phục vụ tha nhân hết khả năng, dù nhiều khi cảm thấy thất bại, không đưa đến kết quả cụ thể tương xứng với công sức bỏ ra. Chán chường khi phải từ bỏ các chương trình, các ước muốn cá nhân vì lợi ích cao hơn. Bồn chồn lo lắng vì công việc quá nặng nề, đòi hỏi tiêu hao nhiều nghị lực, nhiều thời gian. Quả thực Tin mừng hôm nay nặng chĩu những thánh giá như Đức Kitô trên đường lên Giêrusalem. Nó liên tục nhắc nhớ tín hữu bổn phận theo Chúa của mình. Tuy nhiên mỗi khi ra vào thánh đường, chúng ta đều chấm tay vào nước thánh và làm dấu thánh giá trên mình. Việc này nói lên chúng ta đã quyết chí theo Chúa qua bí tích rửa tội và bổn phận làm môn đệ Chúa. Nước đó vẫn sôi sục trong trái tim mỗi người, ban khả năng tuyên xưng Thày là Đức Kitô, con Thiên Chúa hằng sống, đồng thời sẵn sàng nói “vâng” cho mỗi cây thập giá Chúa gởi đến. Amen.