ĐÓNG ĐINH THẬP GIÁ
Trước giờ tội phạm đóng đinh,
Rượu pha mật đắng nửa bình trao ban.
Gọi là xoa dịu cảm quan,
Gọi là ân huệ ủi an cuối cùng.
Chúa dầu lòng chẳng muốn dùng,
Nếm qua cho đỡ ngượng ngùng tay trao.
Thế rồi quân dữ xông vào,
Hung hăng lột áo khác nào lột da.
Vết thương từ áo khắn qua,
8780. Xé môi xé miệng máu ra đầy mình.
Dưới chân đặt sẵn khổ hình,
Thân cây xoi bốn lỗ đinh vừa tầm.
Mặt cây như thớt gỗ băm,
Lý hình xô ngửa Chúa nằm lên trên.
Trần truồng hai mắt nhắm nghiền,
Như chiên tế lễ nằm yên một bề.
Bốn tên mặt mũi gớm ghê,
Đóng đinh Con Chúa nhất tề ra công.
Tay chân kéo thẳng so đồng,
8790. Đứa kê chính lỗ, đứa trồng thẳng đinh.
Một tên giữ chặt thân mình,
Tên cầm búa đóng rung rinh mặt đồi.
Đinh xuyên thịt nát xương lồi,
Đinh thâu gân mạch đứt đôi máu trào.
Than ôi đau đớn xiết bao !
Đau hơn nọc độc đốt vào đầu gân.
Mặt biến sắc, mắt lạc thần,
Ngực thoi thóp thở người bần bật run.
Mặt trời như đốt như hun,
8800. Gió hanh dừng cánh, mây đùn thôi bay.
Đóng xong tất cả chân tay,
Đóng thêm bản án khắc đầy công phu.
Đề : Na-da-rét Giê-su !
Vua dân Do Thái, nét chu đậm đà.
Thân hào tư tế nhận ra,
Đến xin quan trấn sửa là : “Tự xưng”.
Giọng quan đáp lại thẳng thừng :
Bút sa gà chết thôi đừng nại thêm.
Hội đồng xấu hổ rút êm,
8810. Ngờ đâu bản án chỉ điềm tôn vinh.
Bằng ba thứ tiếng điển hình,
Híp-ri, Hy-lạp, La-tinh đồng thời.
Để cho thiên hạ mọi nơi,
Biết rằng Vua của muôn đời là đây.
Lý hình bận rộn liền tay,
Đứa đào lỗ, đứa cột giây kéo chằng.
Dựng cây khổ giá thẳng băng,
Gốc chôn lòng đất, cánh giăng lưng trời.
Tay chân vít chặt ba nơi,
8820. Treo cao Mình Chúa chơi vơi đỉnh đồi.
Trên tay kéo, dưới chân lôi,
Lỗ đinh xé thịt, máu sôi sục trào.
Ngực căng cứng, ức vun cao,
Thở ra uất khí, thở vào nghẹn hơi.
Thương thay, ngọc chói mây trời,
Làm thân tro bụi vì đời nát thân.
Lý hình xử Chúa xong phần,
Đóng đinh đạo tặc một lần hai tên.
Dựng ngay khổ giá hai bên,
8830. Ba cây đậm nét in nền trời xanh
Trước giờ tội phạm đóng đinh,
Rượu pha mật đắng nửa bình trao ban.
Gọi là xoa dịu cảm quan,
Gọi là ân huệ ủi an cuối cùng.
Chúa dầu lòng chẳng muốn dùng,
Nếm qua cho đỡ ngượng ngùng tay trao.
Thế rồi quân dữ xông vào,
Hung hăng lột áo khác nào lột da.
Vết thương từ áo khắn qua,
8780. Xé môi xé miệng máu ra đầy mình.
Dưới chân đặt sẵn khổ hình,
Thân cây xoi bốn lỗ đinh vừa tầm.
Mặt cây như thớt gỗ băm,
Lý hình xô ngửa Chúa nằm lên trên.
Trần truồng hai mắt nhắm nghiền,
Như chiên tế lễ nằm yên một bề.
Bốn tên mặt mũi gớm ghê,
Đóng đinh Con Chúa nhất tề ra công.
Tay chân kéo thẳng so đồng,
8790. Đứa kê chính lỗ, đứa trồng thẳng đinh.
Một tên giữ chặt thân mình,
Tên cầm búa đóng rung rinh mặt đồi.
Đinh xuyên thịt nát xương lồi,
Đinh thâu gân mạch đứt đôi máu trào.
Than ôi đau đớn xiết bao !
Đau hơn nọc độc đốt vào đầu gân.
Mặt biến sắc, mắt lạc thần,
Ngực thoi thóp thở người bần bật run.
Mặt trời như đốt như hun,
8800. Gió hanh dừng cánh, mây đùn thôi bay.
Đóng xong tất cả chân tay,
Đóng thêm bản án khắc đầy công phu.
Đề : Na-da-rét Giê-su !
Vua dân Do Thái, nét chu đậm đà.
Thân hào tư tế nhận ra,
Đến xin quan trấn sửa là : “Tự xưng”.
Giọng quan đáp lại thẳng thừng :
Bút sa gà chết thôi đừng nại thêm.
Hội đồng xấu hổ rút êm,
8810. Ngờ đâu bản án chỉ điềm tôn vinh.
Bằng ba thứ tiếng điển hình,
Híp-ri, Hy-lạp, La-tinh đồng thời.
Để cho thiên hạ mọi nơi,
Biết rằng Vua của muôn đời là đây.
Lý hình bận rộn liền tay,
Đứa đào lỗ, đứa cột giây kéo chằng.
Dựng cây khổ giá thẳng băng,
Gốc chôn lòng đất, cánh giăng lưng trời.
Tay chân vít chặt ba nơi,
8820. Treo cao Mình Chúa chơi vơi đỉnh đồi.
Trên tay kéo, dưới chân lôi,
Lỗ đinh xé thịt, máu sôi sục trào.
Ngực căng cứng, ức vun cao,
Thở ra uất khí, thở vào nghẹn hơi.
Thương thay, ngọc chói mây trời,
Làm thân tro bụi vì đời nát thân.
Lý hình xử Chúa xong phần,
Đóng đinh đạo tặc một lần hai tên.
Dựng ngay khổ giá hai bên,
8830. Ba cây đậm nét in nền trời xanh