Matt. 16,13-20
“Con chẳng hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa”
Niềm tin và sự sa ngã, “chẳng hiểu biết gì”: tất cả là cuộc hành trình đức tin đầy thử thách mà tất cả người môn đệ Chúa phải trải qua. Chúng ta vừa nghe Chúa khen Phêrô trong lời tuyên tín của ông “Con thật có phúc”. Nhưng rồi đó ông lại bị qưở trách là “hỡi satan, hãy lui ra đằng sau Thầy, con làm Thầy vấp phạm và chẳng hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa”. Thật không dễ để lãnh hội được chương trình cứu độ của Thầy mình mà Phêrô can gián Chúa theo “cảm tính” của con người.Ông cảm thấy Thầy không thể để cho người ta xúc phạm. Thầy mình phải có “một vị thế nào đó” trong xã hội bởi chính uy tín và do bởi “nguồn gốc lý lịch” của Thầy.
Ông thật sự không hiểu và không thể hiểu nổi đó chính là con đường cứu chuộc mà Thầy mình chọn lựa. Ông khó mà chấp nhận.Nhưng đó lại là con đường cứu chuộc, con đường “độc đạo” mà Chúa đã chọn. Mầu nhiệm cứu chuộc là mầu nhiệm của tình yêu. Thiên Chúa muốn bộc lộ hết nguồn yêu thương của mình bằng tất cả mọi “biểu cảm mãnh liệt “nhất mà Ngài có thể trao hiến cho con người. Thiên Chúa muốn yêu thương con người bằng chính “tình yêu của con người” và còn hơn thế nữa bằng “tình yêu của Thiên Chúa”: thủy chung và vô tận. Thập gía là con đường “độc đạo” mà Thiên Chúa chọn: bởi có đau khổ mới có vinh quang. Giá trị của ơn cứu chuộc càng cao quý, thì sự đền trả bằng chính sinh mạng của Con Thiên Chúa mới thực sự trở thành của lễ đẹp lòng Thiên Chúa Cha.
Lời cầu nguyện:
Lạy Chúa, sự hiểu biết của chúng con nhiều khi chỉ dừng lại ở những suy nghĩ, ý thức hời hợt bên ngoài. Chúng con chỉ dám chấp nhận những gì hợp với chúng con, thuộc về chúng con và nhiều khi chúng con chẳng có ý niệm gì về chương trình của Chúa. Xin thêm cho chúng con lòng quảng đại, sự thiện chí để đón nhận tất cả mọi biến cố do thánh ý Chúa gởi đến, bởi chúng con hiểu rằng tất cả đều có lợi cho chúng con. Amen.
“Con chẳng hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa”
Niềm tin và sự sa ngã, “chẳng hiểu biết gì”: tất cả là cuộc hành trình đức tin đầy thử thách mà tất cả người môn đệ Chúa phải trải qua. Chúng ta vừa nghe Chúa khen Phêrô trong lời tuyên tín của ông “Con thật có phúc”. Nhưng rồi đó ông lại bị qưở trách là “hỡi satan, hãy lui ra đằng sau Thầy, con làm Thầy vấp phạm và chẳng hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa”. Thật không dễ để lãnh hội được chương trình cứu độ của Thầy mình mà Phêrô can gián Chúa theo “cảm tính” của con người.Ông cảm thấy Thầy không thể để cho người ta xúc phạm. Thầy mình phải có “một vị thế nào đó” trong xã hội bởi chính uy tín và do bởi “nguồn gốc lý lịch” của Thầy.
Ông thật sự không hiểu và không thể hiểu nổi đó chính là con đường cứu chuộc mà Thầy mình chọn lựa. Ông khó mà chấp nhận.Nhưng đó lại là con đường cứu chuộc, con đường “độc đạo” mà Chúa đã chọn. Mầu nhiệm cứu chuộc là mầu nhiệm của tình yêu. Thiên Chúa muốn bộc lộ hết nguồn yêu thương của mình bằng tất cả mọi “biểu cảm mãnh liệt “nhất mà Ngài có thể trao hiến cho con người. Thiên Chúa muốn yêu thương con người bằng chính “tình yêu của con người” và còn hơn thế nữa bằng “tình yêu của Thiên Chúa”: thủy chung và vô tận. Thập gía là con đường “độc đạo” mà Thiên Chúa chọn: bởi có đau khổ mới có vinh quang. Giá trị của ơn cứu chuộc càng cao quý, thì sự đền trả bằng chính sinh mạng của Con Thiên Chúa mới thực sự trở thành của lễ đẹp lòng Thiên Chúa Cha.
Lời cầu nguyện:
Lạy Chúa, sự hiểu biết của chúng con nhiều khi chỉ dừng lại ở những suy nghĩ, ý thức hời hợt bên ngoài. Chúng con chỉ dám chấp nhận những gì hợp với chúng con, thuộc về chúng con và nhiều khi chúng con chẳng có ý niệm gì về chương trình của Chúa. Xin thêm cho chúng con lòng quảng đại, sự thiện chí để đón nhận tất cả mọi biến cố do thánh ý Chúa gởi đến, bởi chúng con hiểu rằng tất cả đều có lợi cho chúng con. Amen.