VÊ-RÔ-NI-CA LAU MẶT CHÚA
Có bà tựa cửa trông vời,
8690. Thấy qua thảm cảnh lệ rơi đầm đề.
Nhìn nhan Chúa quá ủ ê,
Mồ hôi bụi máu bết bê ngập tràn.
Lòng bà thương cảm muôn vàn,
Lấy vuông khăn lụa xông càn ra lau.
Hoa dung Con Chúa khổ đau,
Hiện lên khung vải đậm màu như in.
Khác nào kỷ vật làm tin,
Tạ lòng yêu dấu để nghìn đời sau.
Người dù nắng nóng vang đầu,
8700. Chân đi chưa hết nhịp cầu long đong.
Đoạn đường qua khúc rêu rong,
Trơn không gượng nổi nhào trong vũng bùn.
Đầu gai chạm đá máu phun,
Cơ hồ bất tỉnh nằm run giữa đường.
Lý hình chẳng chút xót thương,
Kéo lôi giục dậy phi thường nhẫn tâm
Có bà tựa cửa trông vời,
8690. Thấy qua thảm cảnh lệ rơi đầm đề.
Nhìn nhan Chúa quá ủ ê,
Mồ hôi bụi máu bết bê ngập tràn.
Lòng bà thương cảm muôn vàn,
Lấy vuông khăn lụa xông càn ra lau.
Hoa dung Con Chúa khổ đau,
Hiện lên khung vải đậm màu như in.
Khác nào kỷ vật làm tin,
Tạ lòng yêu dấu để nghìn đời sau.
Người dù nắng nóng vang đầu,
8700. Chân đi chưa hết nhịp cầu long đong.
Đoạn đường qua khúc rêu rong,
Trơn không gượng nổi nhào trong vũng bùn.
Đầu gai chạm đá máu phun,
Cơ hồ bất tỉnh nằm run giữa đường.
Lý hình chẳng chút xót thương,
Kéo lôi giục dậy phi thường nhẫn tâm