CHÚA GIÊ-SU BỊ LÊN ÁN

Nước xa khó tưới lửa gần,
Lòng quan nhiều nỗi phân vân ngại ngùng
Tìm đâu cho được cây cung,
Bắn tan hết lũ bọ hung đền thờ.
Làm sao thấy được nước cờ ?

8540. Gỡ ngay thế bí bây giờ cho ra ?”
Dưới đài dân chúng hét la :
”Nếu quan nhu nhược buông tha Tên nầy,
Chắc đâu khỏi bị vạ lây,
Xưng vương phản đế là gây tội gì ?
Làm quan chẳng kể thị phi,
Bất trung thứ nhất, thứ nhì khi quân”.
Nghe lời buộc tội của dân,
Nửa phần sợ hãi, nửa phần lo xa.
Bèn truyền cho Chúa bước ra,

8550. Lên ngồi chỗm chệ trên tòa chỉ tay :
”Xem nầy : Vua các ngươi đây”.
Bị quan mai mỉa dân đầy máu sôi :
”Đóng đinh thập ác đi thôi !
Đóng đinh cho Nó chết hôi chết sình”.
Quan rằng : “Sao lại đóng đinh
Vua mình bị chính tay mình giết sao ?
Phần ta cũng chẳng thích nào,
Giết vua đâu phải chuyện hào hứng chi”.
Dân rằng : “Cứ giết Nó đi !

8560. Đóng đinh thập giá có gì sợ đâu !”
Kỳ hào ngậm miệng đã lâu,
Tiết thêm nọc độc bắt đầu tuôn ra :
”Ngoại trừ hoàng đế Xê-da,
Chúng tôi đâu có mồ ma vua nào ?”
Thấy dân náo loạn ồn ào,
Nói nhiều sinh chuyện hỗn hào không hay.
Thôi thì đã đến nước nầy,
Trao Người cho chúng phủi tay phần mình.
Quan liền cắt đội lý hình,

8570. Pháp trường điệu Chúa đóng đinh mặc lòng.
Tuyên xong bản án bất công,
Nghe lòng như bị mũi chông đâm vào.
Nặng nề xuống khỏi tòa cao,
Vừa dơ dáng mặt, vừa ngao ngán đời.
Kỳ hào tư tế hả hơi,
Bá vai thủ hạ vang trời hò reo.
Như vừa đánh thắng một keo,
Như vừa trút bỏ đá đeo bên mình.
Thét lên như bị động kinh :

8580. Mau cho Hắn nếm mũi đinh tử thần.
Đứng trên thập giá vững chân,
Tha hồ nuôi mộng cứu dân cứu đời.
Lời sao khinh bạc quá lời,
Khiến dân ngửa mặt lên trời cười vang.
Lý hình phóng tới vội vàng,
Hung hăng như rắn hổ mang vờn mồi.
Miệng phun bọt dãi tanh hôi,
Bày trò lăng nhục ôi thôi đủ trò.
Khác nào chiên thịt giày vò,

8590. Trước khi trói bỏ vào lò sát sinh.
Nhìn xem thủ đoạn lý hình,
Dân càng thích thú đồng tình hoan hô.
Có tên hăng máu côn đồ,
Vung tay lớn giọng hàm hồ vang ca.
Cẩm bào giả hiệu lột ra,
Áo cho mặc lại thịt da dính vào.