ĐÂY LÀ NGƯỜI
Vừa khi quan trấn đến nơi,
Thấy qua cảnh tượng Con Người đau thương.
Chút lòng trắc ẩn vấn vương,
Bước ra đứng giữa công trường bảo dân :
”Nghe xa rồi lại thấy gần,
8500. Người nầy đâu đã gây ân oán gì ?
Nặng mang thành kiến làm chi,
Hãy xem tận mặt để suy tận lòng.
Chúa liền bị điệu một vòng,
Mình choàng áo đỏ đầu tròng mão gai.
Mặt bầm mày dập xể xài,
Chân đi khập khễnh khán đài bước lên.
Tay quan chỉ Chúa đứng bên,
Miệng hô về phía dân hèn : “NGƯỜI ĐÂY".
Tức thì đầu mục các thầy,
8510. Hiệp cùng thủ hạ vang dầy liên thinh :
”Đóng đinh thập ác, đóng đinh,
Đóng đinh thử Nó xưng mình là ai !
Quan rằng : Đỉa đói đeo dai,
Hãy đem đi đóng mặc loài các ngươi.
Phần ta đã rõ mười mươi,
Trước sau thấy Hắn là Người vô can.
Dân rằng : “Tội Hắn đầy tràn,
Chiếu theo luật pháp giáo đoàn chúng tôi.
Lạm xưng Con của Chúa Trời,
8520. Chỉ còn cái chết đền bồi mới xong.
Quan nghe thêm mối bận lòng,
Trở vào hỏi Chúa lòng vòng mấy câu :
”Ông là ai ? Đến từ đâu ?”
Lời quan như gió thổi đầu ngọn cây.
Chẳng gây âm hưởng mảy may,
Khiến quan giận bảo : “Ông nầy dở hơi.
Vì sao lại chẳng trả lời ?
Giết tha nên biết tự nơi ta mà.
Chúa rằng : “Không phải tự tòa,
8530. Mọi quyền sanh sát ban ra từ trời.
Cho Ngài sử dụng nhất thời,
Tự ngài không có trên Tôi quyền nào.
Kẻ đem Tôi nạp tòa cao,
Dĩ nhiên nặng tội gấp bao nhiêu lần.
Vừa khi quan trấn đến nơi,
Thấy qua cảnh tượng Con Người đau thương.
Chút lòng trắc ẩn vấn vương,
Bước ra đứng giữa công trường bảo dân :
”Nghe xa rồi lại thấy gần,
8500. Người nầy đâu đã gây ân oán gì ?
Nặng mang thành kiến làm chi,
Hãy xem tận mặt để suy tận lòng.
Chúa liền bị điệu một vòng,
Mình choàng áo đỏ đầu tròng mão gai.
Mặt bầm mày dập xể xài,
Chân đi khập khễnh khán đài bước lên.
Tay quan chỉ Chúa đứng bên,
Miệng hô về phía dân hèn : “NGƯỜI ĐÂY".
Tức thì đầu mục các thầy,
8510. Hiệp cùng thủ hạ vang dầy liên thinh :
”Đóng đinh thập ác, đóng đinh,
Đóng đinh thử Nó xưng mình là ai !
Quan rằng : Đỉa đói đeo dai,
Hãy đem đi đóng mặc loài các ngươi.
Phần ta đã rõ mười mươi,
Trước sau thấy Hắn là Người vô can.
Dân rằng : “Tội Hắn đầy tràn,
Chiếu theo luật pháp giáo đoàn chúng tôi.
Lạm xưng Con của Chúa Trời,
8520. Chỉ còn cái chết đền bồi mới xong.
Quan nghe thêm mối bận lòng,
Trở vào hỏi Chúa lòng vòng mấy câu :
”Ông là ai ? Đến từ đâu ?”
Lời quan như gió thổi đầu ngọn cây.
Chẳng gây âm hưởng mảy may,
Khiến quan giận bảo : “Ông nầy dở hơi.
Vì sao lại chẳng trả lời ?
Giết tha nên biết tự nơi ta mà.
Chúa rằng : “Không phải tự tòa,
8530. Mọi quyền sanh sát ban ra từ trời.
Cho Ngài sử dụng nhất thời,
Tự ngài không có trên Tôi quyền nào.
Kẻ đem Tôi nạp tòa cao,
Dĩ nhiên nặng tội gấp bao nhiêu lần.