ĐÁNH ĐÒN

Luật cho mặc sức đọa đày,
Tay dù tàn độc mảy may bận lòng.
Đẩy xô đấm đá mấy vòng,

8430. Xông vào lột cả áo trong áo ngoài.
Tay chân xích sắt thừng gai,
Niệt vào trụ đá giữa hai rừng người.
Một bên dân hét rầm trời :
”Đánh cho tan xác bỏ đời nó đi !
Đánh bằng roi sắt roi chì,
Đánh cho khoái mắt cực kỳ mới thôi !”
Một bên quân dữ vô hồi,
Gầm như hổ đói thấy mồi nhảy ra.
Chia nhau tốp bảy tốp ba,

8440. Thi nhau vun vút roi da phủ đầu.
Đánh thôi đất thảm trời sầu,
Khắp người tóe máu nát nhầu thịt da.
Ngọn roi như đốt lưng ngà,
Gươm đâm xé ruột muối chà tưa gan.
Có tay quá đỗi bạo tàn,
Đánh ngay con mắt lệ tràn máu tuôn.
Bao nhiêu roi vụt kinh hồn,
Bao nhiêu tay quất dập dồn ghê thay.
Đánh thôi chẻ mặt chẻ mày,

8450. Xương lòi trắng hếu gân bày xám xanh.
Đánh dữ dội, đánh tan tành,
Mỗi roi thịt xẻ da banh máu trào.
Hơn trăm quân dữ ùa vào,
Đánh mình Con Chúa biết bao nhiêu đòn !
Đầu roi mũi nhọn quấn tròn,
Dùng đòn nô lệ đánh Con Chúa Trời !
Máu văng tung tóe khắp nơi,
Da bay từng mảnh thịt rơi từng về.
Người sao độc ác gớm ghê !

8460. Thân sao đau đớn ê chề bấy thân !
Máu me bê bết phơi trần,
Tả tơi rách nát từ chân đến đầu.
Thân sao như bọ như sâu,
Mặc cho kiến cắn ruồi bâu đầy mình.
Khốn thay lòng dạ lý hình,
Trận đòn nào động chút tình xót thương !