DÂN XIN THA BA-RA-BA (2)

Chúa Giêsu mặt tím bầm,
Đứng yên như núi mọc ngầm trên mây.
Mặc cho giông tố bủa vây,
Mặc cho sấm sét nổ ngay quanh mình.
Dáng Người như ánh bình minh,
Mây đen bao phủ quang hình còn đâu ?
Khiêm cung yên lặng cúi đầu,
Trông như khối ngọc phai màu sáng tươi.
Ruột gan Phi-lat rối bời,

8400. Chân lâm ngõ bí khó dời chân ra.
Tha thì dân chẳng chịu tha,
Giết thì tội ác đổ qua đầu mình.
Ví dù cứ phép công bình,
Ắt dân nổi loạn tình hình thêm căng.
Có quyền quyền mất hiệu năng,
Có lời khó nói phải chăng nên lời.
Thôi thì âu cũng ý trời,
Sức ta cùng kiệt cứu người vô phương.
Trầm ngâm đứng giữa hội đường,

8410. So bì hơn thiệt đo lường rủi may.
Bực mình tức trí cau mày,
Bước ra lấy nước rửa tay phân trần :
Bản tòa quyết chẳng liên can,
Máu người Công Chính đổ càn mặc ai.
Lời quan vừa lọt thấu tai,
Dân càng cuồng loạn công khai thề nguyền :
Dẫu cho nợ máu lưu truyền,
Đời con, đời cháu cam đền đã sao !
Thốt xong cả tiếng kêu gào,

8420. Buộc lòng quan phải chiều vào ý dân.
Tha tên ác quỷ hung thần,
Trao Con Thiên Chúa cho quân lý hình.
Tức thì cả một cơ binh,
Mật xà, gan sấu sinh linh coi thường.
Vừa nghe trên có chủ trương,
Lôi ngay Chúa đến công đường ra tay.