ĐẬU KÊ ĐỎ THỐI

Có một nhà đạo học sao chép lại những câu nói của Trình Chu và viết thành văn, lại còn nói với người khác rằng : “Văn chương của tôi giống như vải vóc đậu kê mà mọi người đều cần”.

Nhà văn học là Dương Thăng Yểm cười nói : “Đậu kê đương nhiên là đậu kê, chỉ sợ là một năm lại một năm cất giữ chung với nhau thì thành màu đỏ thối ăn không được mà thôi !”

(Tuyết Đào Hài Sử)

Suy tư :

Cơm ăn áo mặc là những điều mà con người rất cần đến, văn chương chữ nghĩa con người cũng rất cần, nhưng cũng có người không cần văn chương lắm như cơm ăn áo mặc, nhất là loại văn chương sao chép lại của người khác làm của mình, loại văn chương này không thể so sánh với cơm ăn áo mặc được.

Sao chép những lời của các bậc vĩ nhân thánh hiền để người không có điều kiện được đọc là việc làm rất tốt, nhưng sao chép lại rồi đề tên tác giả là mình to tổ bố bên dưới thì quả là việc làm không đạo đức, lại càng hợm hĩnh hơn khi tuyên bố văn chương sao chép ấy của mình là nhu cầu sống còn của mọi người.

Người Kitô hữu có những nhu cầu rất cần thiết cho linh hồn của mình, đó là nhu cầu được cầu nguyện với Thiên Chúa hơn là nhu cầu nói xấu tha nhân, nhu cầu được sống và thực hành Lời Chúa hơn là nhu cầu thuộc lòng Thánh Kinh mà không thực hành, nhu cầu được tham dự các bí tích để linh hồn được no thỏa trong ân sủng và tình yêu của Thiên Chúa, hơn là nhu cầu được mọi người ca tụng vì thành quả của mình...

Văn chương sao chép lại của người khác thì ai cũng làm được vì nó quá dễ dàng, nhưng văn chương do từ tim óc mà viết ra thì không phải ai cũng làm được, hai loại khác xa vô cùng, và người Kitô hữu thì chắc chắn là không có nhu cầu lấy văn chương của người khác làm của mình, bởi vì khi làm như thế thì họ đang bôi đen ý nghĩa chữ Kitô hữu trên con người của họ, mà ý nghĩa của chữ Kitô hữu không phải là người-môn-đệ-của-Chúa Giêsu sao ?