DÂN XIN THA BA-RA-BA

Vượt Qua mỗi dịp Lễ nầy,
Quan thường ân xá tù đày một tên.
Tùy dân lựa chọn mà nên,
Dù không vừa ý quan trên cũng đành.
Có tên đạo tặc lừng danh,

8350. Giết người cướp của đã thành nghề riêng.
Bị quan bắt được đóng xiềng,
Chờ ngày xử tử cho yên phố phường.
Lệnh cho triệu đến công đường,
Hỏi dân cho biết lập trường của dân :
”Một là tên bợm sát nhân,
Ra-ba nay đã ra thân tử tù.
Hai là Tên gọi Giêsu,
Kẻ mang danh nghĩa Ki-tô cứu đời.
Các ngươi hãy chọn một người,

8360. Trước khi quyết định ngỏ lời xin tha.
Kỳ hào tư tế nghe qua,
Xúi dân giải cứu Ra-ba khỏi tù.
Kêu nài kết án Giêsu,
Mới mong trả được mối thù sâu cay.
Lòng dân sôi sục lên ngay,
Đồng thanh hò hét như bầy quỉ ma :
”Ba-ra-ba ! Ba-ra-ba !
Xin quan phóng thích xin tha khỏi tù.
Quan rằng : “Còn lại Giê-su ?

8370. Các ngươi muốn bắt đền bù tội chi ?”
Dân rằng :Hãy giết nó đi,
Đóng đinh thập giá tức thì cho xong.
Ý dân quan chẳng vừa lòng,
Nghe dân đâu phải chỉ trong mấy lời.
Rằng : Ta đã bảo các ngươi
Tội gì mà phải giết người cho cam ?”
Dân càng già miệng già hàm,
Lồng lên như ngựa bất kham thét gào :
”Đóng đinh thập ác đi nào !

8380. Đóng đinh cho Nó chết trào máu ra !
Tiếng dân dữ tợn hét la,
Kinh thiên động địa vang xa bốn bề.
Nghe sao rờn rợn gớm ghê,
Nghe nhưng nhức óc, nghe tê buốt người.
Ba-ra-ba hiểm ác cười,
Miệng như cóc ngậm kêu trời không buông.
Kỳ hào tư tế quay cuồng,
Như bầy quỉ ám, như tuồng khùng điên.
Chạy lui chạy tới liền liền,

8390. Tai nghe quỉ giục miệng khuyên sói gầm.