TRƯỚC MẶT PHI-LA-TÔ (2)

Kẻ toan người tính bất thành,

Vua không gánh việc quan đành kê vai.

Đôi bên triệu tập trước đài,

Tòa cao quan mới liều bài thấp cao.

Tha ngay thì chẳng được nào,

Giết ngay thì phải buộc vào tội chi ?

Người sao nghiêm mật lạ kỳ,

Khiến người ghen ghét thị phi đủ điều.

Dân ngu như gió xuôi chiều,

8320. Cho người mượn trớn thả diều mà chơi.

Cáo bầy nhiều miệng nhiều lời,

Đĩa cân công lý đầy vơi khó lường.

Rằng : “Nay việc đến công đường,

Bản tòa phải luận cho tường gian ngay.

Các ngươi cáo buộc Tên nầy,

Là đầu mối loạn là tay bịp đời.

Bản tòa tra việc xét lời,

Trước sau chứng kiến các ngươi thấy gì ?

Không tìm ra tội trạng chi,

8330. Lẽ nào chụp mũ bắt Y hành hình.

Chính vua hạch hỏi đủ vành,

Thấy Y vô tội cũng đành buông tha.

Luật không cho phép bản tòa,

Giết người vì chuyện bất hòa cỏn con.

Để ta ra lệnh đánh đòn,

Rồi tha cho Hắn mới tròn lẽ công.

Còn đang dò ý hội đồng,

Quan bà nhắn gửi quan ông mấy lời :

”Thiếp kinh sợ lắm ông ơi !

8340. Xin đừng chạm tới máu Người chính nhân.

Đêm qua thiếp khổ vô ngần,

Vì cơn ác mộng liên quan đến Người”.

Được lời ghi nhận lấy lời,

Quyết nhân cơ hội kịp thời tha ngay.