LỄ GIỚI TRẺ : CN XIX A
Các bạn trẻ thân mến,
Lời Chúa trong các bài đọc kinh thánh hôm nay nói về sự hiện diện của Chúa, đường lối và quyền năng của Chúa. Thiên Chúa luôn hiện diện với chúng ta, cách này hay cách khác. Nhưng vì Người vô hình, nên chúng ta không nhìn thấy. Người muốn đến thăm, gặp gỡ chúng ta; Người cũng thúc giục chúng ta đi tìm Người; chúng ta hãy vươn lên, hãy cố gắng, phải hướng thượng, mới có thể gặp gỡ Người, như tiên tri Elia lên núi Horeb để tìm gặp Thiên Chúa.
Thiên Chúa là Chân Thiện Mỹ, mà ai sinh ra làm người đều hướng về Chân Thiện Mỹ, nên một cách nào đó, đều khao khát Thiên Chúa, dù nhiều khi chỉ trong tiềm thức hay vô thức: họ khao khát Thiên Chúa mà không biết. Thánh Phaolô, khi rao giảng cho dân thành Atêna, thủ đô Nước Hy Lạp, đã nói đến Vị Thần không có tên mà họ đi tìm, chính là Thiên Chúa. Nhưng để gặp được Thiên Chúa, phải ra khỏi con người ích kỷ, tội lỗi của mình như trong trường hợp ông Elia, Thiên Chúa yêu cầu ông đừng ở trong hang, mà phải ra khỏi hang, ở đó ông mới có thể đứng trước mặt Chúa.
Tiên tri Elia chờ đợi dấu hiệu của Chúa để ra khỏi hang. Nhiều hiện tượng đã xảy ra; gió bảo xé núi non, nhưng Thiên Chúa không hiện diện trong gió bão. Sau đó là động đất, nhưng Thiên Chúa không ở trong trận động đất. Sau đó là lửa, nhưng Thiên Chúa cũng không ở trong lửa. Sau lửa có tiếng gió hiu hiu, bấy giờ Elia mới nhận ra dấu hiệu của Thiên Chúa, ông ra ngoài đứng ở cửa hang, và ông được gặp Chúa.
Bài Tin mừng Máthêu thì nhấn mạnh một khía cạnh khác của sự hiện diện của Thiên Chúa. Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa đến gần với chúng ta, Ngài đã làm người ở giữa loài người, hiện diện giữa lòng đời, ở trong dòng lịch sử, vừa chia sẻ sự thăng trầm của loài người trong lịch sử, vừa điều khiển vận mạng của lịch sử. Câu chuyện Chúa Giêsu đi trên mặt biển trong lúc bão to gió lớn, để đến với các môn đệ đang vất vã chèo chống thật là ý nghĩa đối với Giáo hội, và đối với từng người chúng ta.
Chúa Giêsu Phục Sinh, Đấng đã chiến thắng sự chết, hiện diện với chúng ta mọi nơi mọi lúc, ở giữa lòng đời, như Người đã nói Thầy ở lại với các con mọi ngày cho đến tận thế. Nhưng Người hiện diện cách đặc biệt hơn những lúc bão táp, lúc cuộc đời có sóng to gió lớn. Người hiện diện lúc con thuyền của Giáo hội, con thuyền của mỗi người phải đi ngược gió để qua bờ bên kia. Bờ bên kia là Bến của cuộc đời, là mục đích cuối cùng của con người, là lý tưởng của cuộc sống, là chính Thiên Chúa là Cha của Chúa Giêsu và là Cha của chúng ta. Mọi người chúng ta đều phải vượt qua biển trần gian, mới có thể đến cùng Thiên Chúa là Quê Hương đích thực của loài người, là Thiên Đàng của loài người.
Ở trong biển trần gian này, gió ngược là thường xuyên, Giáo hội rất vất vã, chúng ta phải vất vã lắm! Những cơn gió ngược ngày hôm nay là những khuynh hướng chiều theo sự dữ, bất chấp chúng phát xuất từ đâu, miễn là chúng chiều theo các dục vọng của con người, lòng tham lam, sự ích kỷ, tính hưởng thu của con người. Những cơn gió ngược ấy có khi mặc lấy chiêu bài tự do, nhân quyền; tự do luyến ái, tự do thoã mãn các đam mê xác thịt, quyền định đoạt về cái chết của mình, quyền định đoạt về sự sống của đứa con trong bụng mẹ.
Lội ngược dòng, chèo thuyền ngược gió rất là khó khăn, có khi nguy hiểm đến tính mạng. Chính vì thế mà tất cả chúng ta đều sợ hãi, như thánh Phêrô trong bài Tin mừng hôm nay. Nhưng Chúa Giêsu đến với chúng ta. Chúa Giêsu đi trên biển đời đến với chúng ta, để đón chúng ta qua bờ bên kia cùng với Người. Người bảo ta đừng sợ, như đã nói với các môn đệ chính thầy đây đừng sợ! Hãy mạnh dạn, hãy can đảm sống đạo, dù cuộc đời có nhiều khó khăn và ngăn trở, nhiều điều làm cho ta phải sợ.
Trước hết, đừng sợ Chúa, vì Chúa đến cứu thoát chúng ta. Chúa yêu thương chúng ta, Chúa nhân từ và hay tha thứ! Đừng sợ tha nhân, vì tha nhân là những người anh em của ta, những người chúng ta sống với, những người chúng ta phải yêu thương và phục vụ. Đừng sợ dư luận và nô lệ dư luận. Đừng sợ thù địch, vì thù địch không giết được linh hồn ta! Bản năng tự nhiên làm cho chúng ta sợ hãi nhiều thứ: sợ chết, sợ bệnh, sợ thất bại, sợ đau khổ, sợ nghèo đói… Sợ hãi làm khổ chúng ta; Chúa yêu thương và muốn cho chúng ta hạnh phúc, nên Chúa dạy chúng ta là đừng sợ, để chúng ta được tự do thanh thoát. Chúa đến với ta trong Thánh lễ mà ta cùng nhau cử hành, Người ban sự sống, ban sức mạnh cho ta để ta không còn sợ hãi, nhưng mạnh dạn sống đúng đường lối của Chúa và loan báo tin mừng Chúa Phục Sinh.
Các bạn trẻ thân mến,
Lời Chúa trong các bài đọc kinh thánh hôm nay nói về sự hiện diện của Chúa, đường lối và quyền năng của Chúa. Thiên Chúa luôn hiện diện với chúng ta, cách này hay cách khác. Nhưng vì Người vô hình, nên chúng ta không nhìn thấy. Người muốn đến thăm, gặp gỡ chúng ta; Người cũng thúc giục chúng ta đi tìm Người; chúng ta hãy vươn lên, hãy cố gắng, phải hướng thượng, mới có thể gặp gỡ Người, như tiên tri Elia lên núi Horeb để tìm gặp Thiên Chúa.
Thiên Chúa là Chân Thiện Mỹ, mà ai sinh ra làm người đều hướng về Chân Thiện Mỹ, nên một cách nào đó, đều khao khát Thiên Chúa, dù nhiều khi chỉ trong tiềm thức hay vô thức: họ khao khát Thiên Chúa mà không biết. Thánh Phaolô, khi rao giảng cho dân thành Atêna, thủ đô Nước Hy Lạp, đã nói đến Vị Thần không có tên mà họ đi tìm, chính là Thiên Chúa. Nhưng để gặp được Thiên Chúa, phải ra khỏi con người ích kỷ, tội lỗi của mình như trong trường hợp ông Elia, Thiên Chúa yêu cầu ông đừng ở trong hang, mà phải ra khỏi hang, ở đó ông mới có thể đứng trước mặt Chúa.
Tiên tri Elia chờ đợi dấu hiệu của Chúa để ra khỏi hang. Nhiều hiện tượng đã xảy ra; gió bảo xé núi non, nhưng Thiên Chúa không hiện diện trong gió bão. Sau đó là động đất, nhưng Thiên Chúa không ở trong trận động đất. Sau đó là lửa, nhưng Thiên Chúa cũng không ở trong lửa. Sau lửa có tiếng gió hiu hiu, bấy giờ Elia mới nhận ra dấu hiệu của Thiên Chúa, ông ra ngoài đứng ở cửa hang, và ông được gặp Chúa.
Bài Tin mừng Máthêu thì nhấn mạnh một khía cạnh khác của sự hiện diện của Thiên Chúa. Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa đến gần với chúng ta, Ngài đã làm người ở giữa loài người, hiện diện giữa lòng đời, ở trong dòng lịch sử, vừa chia sẻ sự thăng trầm của loài người trong lịch sử, vừa điều khiển vận mạng của lịch sử. Câu chuyện Chúa Giêsu đi trên mặt biển trong lúc bão to gió lớn, để đến với các môn đệ đang vất vã chèo chống thật là ý nghĩa đối với Giáo hội, và đối với từng người chúng ta.
Chúa Giêsu Phục Sinh, Đấng đã chiến thắng sự chết, hiện diện với chúng ta mọi nơi mọi lúc, ở giữa lòng đời, như Người đã nói Thầy ở lại với các con mọi ngày cho đến tận thế. Nhưng Người hiện diện cách đặc biệt hơn những lúc bão táp, lúc cuộc đời có sóng to gió lớn. Người hiện diện lúc con thuyền của Giáo hội, con thuyền của mỗi người phải đi ngược gió để qua bờ bên kia. Bờ bên kia là Bến của cuộc đời, là mục đích cuối cùng của con người, là lý tưởng của cuộc sống, là chính Thiên Chúa là Cha của Chúa Giêsu và là Cha của chúng ta. Mọi người chúng ta đều phải vượt qua biển trần gian, mới có thể đến cùng Thiên Chúa là Quê Hương đích thực của loài người, là Thiên Đàng của loài người.
Ở trong biển trần gian này, gió ngược là thường xuyên, Giáo hội rất vất vã, chúng ta phải vất vã lắm! Những cơn gió ngược ngày hôm nay là những khuynh hướng chiều theo sự dữ, bất chấp chúng phát xuất từ đâu, miễn là chúng chiều theo các dục vọng của con người, lòng tham lam, sự ích kỷ, tính hưởng thu của con người. Những cơn gió ngược ấy có khi mặc lấy chiêu bài tự do, nhân quyền; tự do luyến ái, tự do thoã mãn các đam mê xác thịt, quyền định đoạt về cái chết của mình, quyền định đoạt về sự sống của đứa con trong bụng mẹ.
Lội ngược dòng, chèo thuyền ngược gió rất là khó khăn, có khi nguy hiểm đến tính mạng. Chính vì thế mà tất cả chúng ta đều sợ hãi, như thánh Phêrô trong bài Tin mừng hôm nay. Nhưng Chúa Giêsu đến với chúng ta. Chúa Giêsu đi trên biển đời đến với chúng ta, để đón chúng ta qua bờ bên kia cùng với Người. Người bảo ta đừng sợ, như đã nói với các môn đệ chính thầy đây đừng sợ! Hãy mạnh dạn, hãy can đảm sống đạo, dù cuộc đời có nhiều khó khăn và ngăn trở, nhiều điều làm cho ta phải sợ.
Trước hết, đừng sợ Chúa, vì Chúa đến cứu thoát chúng ta. Chúa yêu thương chúng ta, Chúa nhân từ và hay tha thứ! Đừng sợ tha nhân, vì tha nhân là những người anh em của ta, những người chúng ta sống với, những người chúng ta phải yêu thương và phục vụ. Đừng sợ dư luận và nô lệ dư luận. Đừng sợ thù địch, vì thù địch không giết được linh hồn ta! Bản năng tự nhiên làm cho chúng ta sợ hãi nhiều thứ: sợ chết, sợ bệnh, sợ thất bại, sợ đau khổ, sợ nghèo đói… Sợ hãi làm khổ chúng ta; Chúa yêu thương và muốn cho chúng ta hạnh phúc, nên Chúa dạy chúng ta là đừng sợ, để chúng ta được tự do thanh thoát. Chúa đến với ta trong Thánh lễ mà ta cùng nhau cử hành, Người ban sự sống, ban sức mạnh cho ta để ta không còn sợ hãi, nhưng mạnh dạn sống đúng đường lối của Chúa và loan báo tin mừng Chúa Phục Sinh.