PHÊ-RÔ CHỐI BA LẦN
Phê-rô mòn mỏi canh chầy,
Ngồi bên đống lửa với bầy sai nha.
Có con tì nữ đi qua,
Nhìn vào mặt mũi nhận ra gót đầu :
”Ông nầy nào phải ai đâu,
7940. Chính là môn đệ theo hầu Giêsu.
Phần ghê giọng lưỡi kẻ thù,
Phần kinh sợ bọn đang bu quanh nhìn.
Phê-rô mất tưởng mất tin,
Nói năng chẳng thiết giữ gìn nửa câu :
”Chị nầy kể chuyện đâu đâu,
Nghe ra chẳng hiểu nông sâu ý gì ?”
Nói xong quày quả bỏ đi,
Định rời khỏi chỗ thị phi bực mình.
Chân đang ngắm hướng cổng dinh,
7950. Một tì nữ khác thình lình hô lên :
Ông nầy thấy ở đâu quen,
Phải chăng môn đệ của tên bị cầm.
Đáp rằng : “Nói lẫn, nhận lầm,
Ta nào phải kẻ tri âm với Người.
Vừa khi một bọn đến nơi,
Lắng tai nghe rõ mấy lời phân phô.
Quyết rằng : “Ông đúng môn đồ,
Vườn Dầu đã chém Mã-cồ đứt tai.
Mặt ông ta nhớ chẳng sai,
7960. Giọng ông miền bắc còn ai lạ gì ?
Giêsu người xứ Ga-li,
Không Thầy cũng bạn tương tri một thời.
Phê-rô chột dạ điếng người,
Nặng lời thề thốt chỉ trời kêu oan :
”Đầu nầy dám lấy cam đoan,
Tớ cùng Người ấy chẳng quan hệ gì,
Viển vông bày chuyện tương tri,
Nào Thầy nào bạn chi chi nực cười.
Thốt lời chưa kịp nuốt lời,
7970. Tiếng gà đâu đã tức thời gáy lên.
Trông vào thấy giữa sân đền,
Chúa đưa ánh mắt dịu hiền nhìn ra.
Phê-rô cảm thấy xót xa,
Nhớ lời Chúa đã phán qua với mình :
Đêm nay trong cảnh điêu linh,
Con đâu còn nghĩ mối tình thiết thân.
Gà chưa gáy đến hai lần,
Ba phen con đã vong ân chối Thầy.
Phê-rô như dại như ngây,
7980. Ân sâu nghĩa nặng giờ đây còn gì.
Nghẹn ngào bưng mặt chạy đi,
Mắt hoen mờ lệ lòng bi thiết buồn.
Mạch sầu như nước vỡ nguồn,
Chảy mòn hai má, chảy luôn trọn đời.
Phê-rô mòn mỏi canh chầy,
Ngồi bên đống lửa với bầy sai nha.
Có con tì nữ đi qua,
Nhìn vào mặt mũi nhận ra gót đầu :
”Ông nầy nào phải ai đâu,
7940. Chính là môn đệ theo hầu Giêsu.
Phần ghê giọng lưỡi kẻ thù,
Phần kinh sợ bọn đang bu quanh nhìn.
Phê-rô mất tưởng mất tin,
Nói năng chẳng thiết giữ gìn nửa câu :
”Chị nầy kể chuyện đâu đâu,
Nghe ra chẳng hiểu nông sâu ý gì ?”
Nói xong quày quả bỏ đi,
Định rời khỏi chỗ thị phi bực mình.
Chân đang ngắm hướng cổng dinh,
7950. Một tì nữ khác thình lình hô lên :
Ông nầy thấy ở đâu quen,
Phải chăng môn đệ của tên bị cầm.
Đáp rằng : “Nói lẫn, nhận lầm,
Ta nào phải kẻ tri âm với Người.
Vừa khi một bọn đến nơi,
Lắng tai nghe rõ mấy lời phân phô.
Quyết rằng : “Ông đúng môn đồ,
Vườn Dầu đã chém Mã-cồ đứt tai.
Mặt ông ta nhớ chẳng sai,
7960. Giọng ông miền bắc còn ai lạ gì ?
Giêsu người xứ Ga-li,
Không Thầy cũng bạn tương tri một thời.
Phê-rô chột dạ điếng người,
Nặng lời thề thốt chỉ trời kêu oan :
”Đầu nầy dám lấy cam đoan,
Tớ cùng Người ấy chẳng quan hệ gì,
Viển vông bày chuyện tương tri,
Nào Thầy nào bạn chi chi nực cười.
Thốt lời chưa kịp nuốt lời,
7970. Tiếng gà đâu đã tức thời gáy lên.
Trông vào thấy giữa sân đền,
Chúa đưa ánh mắt dịu hiền nhìn ra.
Phê-rô cảm thấy xót xa,
Nhớ lời Chúa đã phán qua với mình :
Đêm nay trong cảnh điêu linh,
Con đâu còn nghĩ mối tình thiết thân.
Gà chưa gáy đến hai lần,
Ba phen con đã vong ân chối Thầy.
Phê-rô như dại như ngây,
7980. Ân sâu nghĩa nặng giờ đây còn gì.
Nghẹn ngào bưng mặt chạy đi,
Mắt hoen mờ lệ lòng bi thiết buồn.
Mạch sầu như nước vỡ nguồn,
Chảy mòn hai má, chảy luôn trọn đời.