TÒA ÁN HỌP ĐÊM

Hội đồng mật nghị dinh trong,
Bầy mưu định kế cho xong vụ này.
Được người chứng thực càng hay,
Không thì ngụy tạo mấy tay chứng mò.
Cứ dùng búa lớn đao to,
Kiến trong miệng chén còn bò đi đâu.
Tới đâu thì tới mặc dầu,

7850. Miễn kêu được án bêu đầu thì thôi.
Nghị qua luận lại xong rồi,
Bỗng nghe báo hiệu một hồi chuông reo.
Pháp đình cuốn hết rèm treo,
Hai hàng phẩm phục tiếp theo tiến vào.
Dẫn đầu thượng phẩm chức cao,
Sau là đầu mục kỳ hào các ban.
Cai-pha chủ tọa đầu bàn,
Hai bên chức sắc ngồi dàn oai nghiêm.
Đuốc chong mấy ngọn trước thềm,

7860. Lính bồng gươm đứng chật nêm trong ngoài.
Cai-pha hắng giọng lấy oai,
Truyền đưa can phạm đối khai trước tòa.
Hằm hằm một bọn trảo nha,
Lôi người bị trói đứng ra giữa phòng.
Người đâu tiều tụy hình dong,
Mà trông ánh mắt uy phong khác người.
Khuyển ưng chưa kịp rút lui,
Một lô ruồi nhặng nối đuôi kéo vào.
Trước tòa răm rắp cúi chào,

7870. Luân phiên tố cáo ồn ào như sôi.
Tố gian, tố dối một hồi,
Bên mâu, bên thuẫn tố bồi lẫn nhau.
Hội đồng nhăn mặt, lắc đầu :
”Chứng như bọn ấy ai cầu làm chi ?
Đúng là một lũ ngu si,
Những quân bị thịt làm chi nên hình”.
Năm ba tên khác lại trình :
”Chúng tôi nghe Hắn khoe mình diệu cơ,
Rằng : Ta sẽ phá Đền Thờ,

7880. Do tay thợ mộc thợ hồ làm nên,
Ba ngày Ta sẽ dựng lên,
Không do tay thợ mà bền vững hơn”.
Chuyện rồi cũng chẳng giản đơn,
Người đen kẻ trắng pha sơn lộn màu.
Có hai tên hội ý nhau,
Kể nghe như đã thuộc làu từ xưa :
”Mấy phen bị Hắn đánh lừa,
Ruột gan dù ức giận chưa lấy đầu.
Có lần Hắn đã nói câu :

7890. Đền thờ Thiên Chúa trông đâu ra gì,
Ngày kia Ta sẽ hủy đi,
Ba hôm dựng lại uy nghi hơn nhiều”.
Hội đồng trầm mặc đăm chiêu,
Cai-pha thượng phẩm ra chiều đắn đo.
Đứng lên ý tứ thăm dò :
”Bị can được phép nói cho phần mình.
Sao ngươi ngậm miệng nín thinh ?
Những điều tố trước pháp đình ra sao ?”
Mặc lời cật vấn gắt gao,

7900. Chúa yên lặng đứng không trao một lời.
Cai-pha tức giận điên người,
Đập bàn hỏi với tiếng cười lạnh băng :
”Nhân danh Thiên Chúa toàn năng,
Buộc ngươi phải tự xưng rằng là ai ?
Phải Ki-tô, Đấng Thiên Sai ?
Phải Con Thiên Chúa đầu thai làm người ?”
Chúa rằng : “Quả đúng như lời,
Rồi đây sẽ thấy Con Người hiển vinh,
Ngự bên hữu Chúa uy linh,

7910. Giáng lâm oai dậy rung rinh mây trời.
Cai-pha lửa giận bốc hơi,
Xé tung phẩm phục trỏ Người thét vang :
”Hắn đà nói phạm rõ ràng,
Cần chi nhân chứng cả làng đều nghe.
Thấy qua tội trạng gớm ghê,
Các ngài nghĩ sẽ phán phê thế nào ?”
Công đường la ó ồn ào :
”Giết đi đáng xử bá đao tên này”.
Nhất tề vũ lộng chân tay,

7920. Tấn công dồn dập như bầy diều hâu.
Nhổ vào mặt, khạc vào đầu,
Thi nhau bứt tóc giựt râu tơi bời.
Lấy khăn bịt mắt nhạo cười,
Mạnh tay đánh vả thốt lời khinh khi :
”Ki-tô hãy nói tiên tri,
Bói xem ai kẻ đánh Mi nghe nào ?
Đủ lời xất xược hỗn hào,
Đủ lời man rợ kể sao cho cùng.
Mặc người vũ nhục hành hung,

7930. Chúa không mất vẻ khoan dung từ đầu.
Thánh Nhan muôn ủ nghìn sầu,
Nhìn trăng, trăng nhuộm một màu xanh xao.
Nhìn người môn đệ tâm giao,
Thầy lâm khốn khó núng nao chối Thầy