Sao nghi ngờ?

Bạn là người không di nổi vì sao
Không làm nổi ngọn núi cao mặt đất
Không vẽ được hoa tuyết rơi đẹp nhất
Không hiểu sự sinh trưởng thật lạ lùng

Này con người mang bản chất kiêu hùng
Bạn không thể đổi không trung vũ trụ
Không tạo búp hoa, hô phong hoán vũ
Không thả mây trời che rủ mặt trời

Ôi người trần, ngươi không thể diệu vời
Vẽ tranh hoàng hôn mặt trời bóng xế
Hay tạo bình minh hừng đông cõi thế
Không một phép lạ có thể tạo ra

Ôi con người bé nhỏ lại kiêu xa
Sao nghi Đấng duy nhất là có thể?

Sao chẳng có đức tin

Ai biết được những gì đang chờ đợi ?
Chẳng lẽ là thất vọng với lo toan ?
Sống với Chúa phút hiện tại hoàn toàn
Hãy xác định đó Là Đàng, sự thật (Jo. 14,6 )

Chúa dẫn ta đi cùng trời cuối đất
Hay đưa ta về cội gốc: Xin vâng.
Gieo Thần khí thì gặt trong Thánh Thần (Gl. 6,8 )
Gieo lòng đất sẽ nẩy mầm sinh trái (Jo. 12,24 )

Thuyền Tông đồ Chúa ngủ ngay đàng lái.
Giữa phong ba, bao sợ hãi kinh hoàng.
Các Tông đồ đã hèn yếu non gan
Đánh thức Chúa sợ tiêu tan sự sống.

Sao ta chẳng có đức tin sâu rộng,
Để nhận ra Chúa hành động với ta
Biển trần gian, bão tố với phong ba
Chúa ẩn mình nhưng vẫn là hành động

Sao ta chẳng có đức tin sâu rộng,
Để nhận ra Chúa sống động trong mình.
Chết trong Chúa thì sẽ được Phục Sinh
Sống với Chúa là hành trình cõi sống.

Sao ta chẳng có đức tin sâu rộng
Để nhận ra một lẽ sống sâu xa
Cả vũ trụ này rồi sẽ trôi qua
Duy mình Chúa đưa ta về nguồn sống