118. GIÓ

Vào một sáng mùa thu, khi trời thu xanh ngắt, tiết thu lạnh,
trước khi khai mạc các buổi họp định hướng đi cho tỉnh dòng,
tất cả anh chị em tu sĩ về tham dự tỉnh công hội,
đã quây quần bên những nấm mồ của anh em đã ra đi trước mình để cùng nhau suy niệm,
cầu nguyện, nối kết với quá khứ.
Bỗng đâu một cơn gió thoảng,
Khiến rừng thu vi vu,
Lá thu xào xạc,
Rồi cả ngàn lá vàng, đỏ theo nhau tìm về cội rễ,
Tạo nên một cơn mưa muôn màu.
Tuyệt vời !

*****

Làm sao thấy gió,
Nếu liễu không lung lay,
Lá thu không bay lượn?
Làm sao nghe gió,
Nếu rừng thu không vi vu,
Lá thu không xào xạc?

Làm sao trẻ và tha nhân có thể cảm nhận Thần Khí, Gió của Gia-vê (Ruah YHWH) Đấng thổi đâu thì thổi (Gio-an 3: 8).
Nếu mình không là cành liễu lung lay theo chiều Gió!

Làm sao trẻ và tha nhân nghe được tiếng Gió của Gia-vê,
Nếu mình không là sáo diều vi vu theo Tiếng Thôi Thúc Tự Đáy Lòng!

Thần Khí, Gió của Gia-vê thổi đâu thì thổi, đã thương cho chúng ta vinh dự trở nên dấu chỉ của Ngài, nên ngôn sứ của Ngài, nên hương thơm của Đức Ki-tô để chính Ngài thổi vào muôn hướng.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa, Đấng hằng cho chúng con tham dự cuộc khải hoàn trong Đức Ki-tô, tạ ơn Chúa là Đấng đã dùng chúng con mà làm cho Đức Ki-tô được nhận biết, như hương thơm, lan tỏa khắp nơi. Vì chúng con là hương thơm của Đức Ki-tô dâng kính Chúa, tỏa ra giữa những người được cứu độ cũng như những kẻ bị hư mất (2Cô-rin-tô 2: 14-15).

- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân