Chủ nhật 18 TN A2
BÁNH TÌNH THƯƠNG
Mt 14, 13-21
Đầu mùa hè năm nay, các thày của Đại chủng viện Hà nội được gửi đến thực tập tại các trại phong, trong chương trình mùa hè xanh với chủ đề : “Đi tìm khuôn mặt Đức Kitô”.
Các thày đến sống giữa anh chị em bệnh nhân, cùng làm, cùng ăn với họ. Và nhất là cùng chia sẻ tâm tư tình cảm với họ. Sự hiện diện của các thày làm cho các cụ bệnh nhân được an ủi. Các cụ tâm sự rất nhiều. Có cụ bị bệnh từ 60 năm nay. Sáu mươi năm bệnh là 60 năm biệt tích không bao giờ về gia đình. Không bao giờ liên lạc với gia đình. Có cụ có con cái. Nhưng con cái không bao giờ nhắc đến các cụ. Không bao giờ đến thăm các cụ. Trong mùa hè này, tại trại Phú bình có một cụ qua đời. Để tang chỉ có 2 vành khăn trắng. Người phụ trách cho biết như thế đã là an ủi lắm, vì thông thường đám tang trong trại phong chẳng có vành khăn tang nào. Thật là cô đơn.
Vì thế khi các thày đến sống với các cụ, các cụ thường xuyên lui tới thăm hỏi các thày. Và lạ lùng là chính các cụ lại đem quà tới biếu các thày. Những góimì tôm, những quả trứng mà các cụ nhận được từ những đoàn công tác thiện nguyện, các cụ để dành để biếu các thày. Một thày chia sẻ : một buổi sáng, vừa mở cửa phòng đã thấy một cụ đứng chờ. Hai bàn tay đã rụng hết các ngón phải khó khăn cầm mớ quà gồm 4 gói mì tôm và 4 quả trứng. Cụ nói : Tôi không có nhiều. Chỉ có 4 gói mì và 4 quả trứng do các ân nhân tặng. Cho mỗi thày một gói mì và một quả trứng. Thấy tấm lòng của các cụ như thế, các thày cảm động ứa nước mắt. Các cụ nói : chúng tôi bị mọi người lãng quên, loại trừ. Nay các thày đến với chúng tôi, sống chân tình như người thân, thật không gì quí bằng.
Hôm các thày hết công tác trở về, cả trại ra tiễn đưa các thày. Một cụ già 90 tuổi đã yếu, quanh năm suốt tháng chỉ ở trong phòng, hôm ấy cũng nhờ người đưa ra tận xe để tiễn chân các thày. Các cụ lớn tuổi rồi mà khóc như mưa. Chia ly thật là buồn thảm.
Qua chia sẻ của các thày, ta nhận thấy, chung quanh ta hiện nay còn nhiều người đói khát. Đói khát cơm bánh đã giảm. Hiện nay khó có người chết đói. Nhưng đói khát tâm tư tình cảm, đói khát văn hóa, đói khát thiêng liêng còn rất nhiều. Các cụ trong trại phong không còn đói khát cơm bánh nữa. Nhưng các cụ đói khát tình người. Các thày đến, dù không làm được gì cho các cụ, chỉ sống bên cạnh và truyện trò với các cụ thôi thì các cụ đã hạnh phúc lắm rồi.
Đó chính là ý nghĩa của phép lạ hóa bánh ra nhiều trong bài Tin mừng hôm nay. Qua phép lạ hôm nay, Chúa muốn dạy ta mấy điều sau đây :
1. Phải quan tâm tới người khác. Chúa Giê su nhìn thấy đám đông đói khát, bơ vơ, bệnh tật thì thương họ.
2. Phải có trách nhiệm với họ. Thương không thôi chưa đủ, còn phải có trách nhiệm lo cho họ nữa. Tình thương phải biến thành hành động cụ thể. Như Chúa Giêsu đã nói : “Các con hãy lo cho họ ăn”.
3. Phải chia sẻ. Chia sẻ là nhường lại một phần cần thiết của bản thân. Chia sẻ là giúp đỡ theo khả năng, trong tầm tay. Dù chỉ có mấy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, cũng có thể chia sẻ được.Và Chúa đã làm phép lạ từ mấy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ nhoi đó.
Phép lạ không chỉ là lấp đầy bao tử của hơn 5 ngàn người. Phép lạ còn là làm cho dân cảm thấy được yêu thương, được an ủi, được nâng đỡ, không còn cảm thấy bơ vơ, bị loại trừ ra ngoài lề xã hội nữa. Phép lạ là biến đổi tâm hồn các tông đồ và những người có của biết quan tâm chăm sóc tới người khác. Phép lạ đó là dạy chúng ta biết chia sẻ những gì nhỏ bé trong đời sống chúng ta. Chỉ những cái nhỏ bé cũng nói lên tâm tình yêu mến và đem lại niềm vui.
Chúng ta đang sống trong Năm Thánh Thể. Bí tích Thánh Thể là bí tích của sự hiệp thông, của sự chia sẻ. Ta hãy biết quan tâm tới những người chung quanh ta. Biết bao người đang đau khổ, đang cô đơn, đang buồn tủi. Chúng ta có thể làm giảm nỗi buồn của họ khi biết thông cảm, an ủi, hoặc đơn sơ chỉ là một ánh mắt thân thiện, một nụ cười, một cái bắt tay cũng đủ. Đó là những tấm bánh tình thương làm no thỏa những tâm hồn cô đơn buồn tủi đang tràn đầy trong xã hội dư thừa của cải hiện nay. Bánh tình thương cho đi sẽ không bao giờ hết. Càng chia sẻ lại càng hóa ra nhiều. Càng bẻ ra càng nhân lên gấp bội. Có khả năng nuôi dưỡng mọi người trên thế giới.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa đã đến trần gian chia sẻ kiếp sống của chúng con với tất cả những buồn vui sướng khổ của kiếp người. Xin cho chúng con noi gương Chúa, biết chia sẻ với anh chị em chung quanh con để làm vơi bớt những đau buồn của họ. Amen
BÁNH TÌNH THƯƠNG
Mt 14, 13-21
Đầu mùa hè năm nay, các thày của Đại chủng viện Hà nội được gửi đến thực tập tại các trại phong, trong chương trình mùa hè xanh với chủ đề : “Đi tìm khuôn mặt Đức Kitô”.
Các thày đến sống giữa anh chị em bệnh nhân, cùng làm, cùng ăn với họ. Và nhất là cùng chia sẻ tâm tư tình cảm với họ. Sự hiện diện của các thày làm cho các cụ bệnh nhân được an ủi. Các cụ tâm sự rất nhiều. Có cụ bị bệnh từ 60 năm nay. Sáu mươi năm bệnh là 60 năm biệt tích không bao giờ về gia đình. Không bao giờ liên lạc với gia đình. Có cụ có con cái. Nhưng con cái không bao giờ nhắc đến các cụ. Không bao giờ đến thăm các cụ. Trong mùa hè này, tại trại Phú bình có một cụ qua đời. Để tang chỉ có 2 vành khăn trắng. Người phụ trách cho biết như thế đã là an ủi lắm, vì thông thường đám tang trong trại phong chẳng có vành khăn tang nào. Thật là cô đơn.
Vì thế khi các thày đến sống với các cụ, các cụ thường xuyên lui tới thăm hỏi các thày. Và lạ lùng là chính các cụ lại đem quà tới biếu các thày. Những góimì tôm, những quả trứng mà các cụ nhận được từ những đoàn công tác thiện nguyện, các cụ để dành để biếu các thày. Một thày chia sẻ : một buổi sáng, vừa mở cửa phòng đã thấy một cụ đứng chờ. Hai bàn tay đã rụng hết các ngón phải khó khăn cầm mớ quà gồm 4 gói mì tôm và 4 quả trứng. Cụ nói : Tôi không có nhiều. Chỉ có 4 gói mì và 4 quả trứng do các ân nhân tặng. Cho mỗi thày một gói mì và một quả trứng. Thấy tấm lòng của các cụ như thế, các thày cảm động ứa nước mắt. Các cụ nói : chúng tôi bị mọi người lãng quên, loại trừ. Nay các thày đến với chúng tôi, sống chân tình như người thân, thật không gì quí bằng.
Hôm các thày hết công tác trở về, cả trại ra tiễn đưa các thày. Một cụ già 90 tuổi đã yếu, quanh năm suốt tháng chỉ ở trong phòng, hôm ấy cũng nhờ người đưa ra tận xe để tiễn chân các thày. Các cụ lớn tuổi rồi mà khóc như mưa. Chia ly thật là buồn thảm.
Qua chia sẻ của các thày, ta nhận thấy, chung quanh ta hiện nay còn nhiều người đói khát. Đói khát cơm bánh đã giảm. Hiện nay khó có người chết đói. Nhưng đói khát tâm tư tình cảm, đói khát văn hóa, đói khát thiêng liêng còn rất nhiều. Các cụ trong trại phong không còn đói khát cơm bánh nữa. Nhưng các cụ đói khát tình người. Các thày đến, dù không làm được gì cho các cụ, chỉ sống bên cạnh và truyện trò với các cụ thôi thì các cụ đã hạnh phúc lắm rồi.
Đó chính là ý nghĩa của phép lạ hóa bánh ra nhiều trong bài Tin mừng hôm nay. Qua phép lạ hôm nay, Chúa muốn dạy ta mấy điều sau đây :
1. Phải quan tâm tới người khác. Chúa Giê su nhìn thấy đám đông đói khát, bơ vơ, bệnh tật thì thương họ.
2. Phải có trách nhiệm với họ. Thương không thôi chưa đủ, còn phải có trách nhiệm lo cho họ nữa. Tình thương phải biến thành hành động cụ thể. Như Chúa Giêsu đã nói : “Các con hãy lo cho họ ăn”.
3. Phải chia sẻ. Chia sẻ là nhường lại một phần cần thiết của bản thân. Chia sẻ là giúp đỡ theo khả năng, trong tầm tay. Dù chỉ có mấy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, cũng có thể chia sẻ được.Và Chúa đã làm phép lạ từ mấy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ nhoi đó.
Phép lạ không chỉ là lấp đầy bao tử của hơn 5 ngàn người. Phép lạ còn là làm cho dân cảm thấy được yêu thương, được an ủi, được nâng đỡ, không còn cảm thấy bơ vơ, bị loại trừ ra ngoài lề xã hội nữa. Phép lạ là biến đổi tâm hồn các tông đồ và những người có của biết quan tâm chăm sóc tới người khác. Phép lạ đó là dạy chúng ta biết chia sẻ những gì nhỏ bé trong đời sống chúng ta. Chỉ những cái nhỏ bé cũng nói lên tâm tình yêu mến và đem lại niềm vui.
Chúng ta đang sống trong Năm Thánh Thể. Bí tích Thánh Thể là bí tích của sự hiệp thông, của sự chia sẻ. Ta hãy biết quan tâm tới những người chung quanh ta. Biết bao người đang đau khổ, đang cô đơn, đang buồn tủi. Chúng ta có thể làm giảm nỗi buồn của họ khi biết thông cảm, an ủi, hoặc đơn sơ chỉ là một ánh mắt thân thiện, một nụ cười, một cái bắt tay cũng đủ. Đó là những tấm bánh tình thương làm no thỏa những tâm hồn cô đơn buồn tủi đang tràn đầy trong xã hội dư thừa của cải hiện nay. Bánh tình thương cho đi sẽ không bao giờ hết. Càng chia sẻ lại càng hóa ra nhiều. Càng bẻ ra càng nhân lên gấp bội. Có khả năng nuôi dưỡng mọi người trên thế giới.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa đã đến trần gian chia sẻ kiếp sống của chúng con với tất cả những buồn vui sướng khổ của kiếp người. Xin cho chúng con noi gương Chúa, biết chia sẻ với anh chị em chung quanh con để làm vơi bớt những đau buồn của họ. Amen