Chúa nhựt 18 Thường niên A
Is 55, 1-3; Rom 8, 35, 37-39; Mt 14, 13-21
Anh em hãy cho họ ăn.
Phụng vu Lời Chúa hôm nay diễn tả tình thương bao la của Thiên Chúa hằng dưỡng nuôi và bao bọc dân Người được phản ảnh qua câu chuyện Phúc Âm Chúa Giêsu làm phép lạ 5 chiếc bánh và hai con cá nuôi trên 5,000 người.
Bánh và cá là những thức ăn rất phổ thông, rất bình dân và rất cần thiết.
Thời Chúa Giêsu, đi bộ hay đi lừa là phương tiện giao thông duy nhất. Người bộ hành đường xa phải mang theo bánh và cá để ăn dọc đường.
Bánh và cá nuôi dân chúng đi theo Chúa nơi hoang địa cũng như man na và chim cút xưa đã nuôi dân Israel trong sa mạc trên đường về miền đất hứa, xứ Canaan.
Khác với bữa tìệc mà người cha ăn mừng đứa con hoang trở về trong Luca 15, có thịt béo, có rượu ngon, có đàn ca xướng hát, hình ảnh bữa tiệc cánh chung. Còn chúng ta là lữ khách đang trên đường về quê thật là nước trời. Chúng ta rất cần bánh và cá.
Anh em hãy cho họ ăn.
Lời Đức Giêsu phán năm xưa với các môn đệ vẫn còn là một lệnh truyền với mọi thành phần dân Chúa hôm nay và tại đây.
Hãy cho họ ăn. Vậy họ là ai?
Thưa họ là cộng đồng dân Chúa trong xứ đạo chúng ta.
Họ là những em học sinh của thầy cô giáo trong lớp học.
Họ là con tôi, cháu tôi ở trong gia đình.
Họ là tất cả những người chung quanh tôi, họ thảy đều là con Thiên Chúa và là anh em của tôi.
Chúng ta phải cho họ ăn.
Chắc có người đã đọc bản nghiên cứu của Hội Đồng Giám Mục Anh (18/07/ 2005). Tại sao người ta không đi lễ ngày Chúa nhựt như trước kia nữa?
Bản nghiên cứu ghi nhận: có nhiều lý do mà một trong những lý do ấy là vì không ai quan tâm đến họ, họ không cảm nhận được tình cộng đoàn trong xứ đạo nữa.
Họ đang đói. Và họ cần những thức ăn gì? Câu trả lời thật quá dễ dàng.
Ngày nay, trên xứ Mỹ này không ai chết vì thiếu ăn mà người ta chết vì ăn nhiều quá, ăn không đúng cách và ăn nhầm những thứ độc hại.
Họ đói bánh và cá tình thương, họ đói một tình yêu liên đới. Họ cần một tình yêu chia sẻ.
Qua phép lạ trên, Chúa Giêsu không dùng quyền năng của Người khiến bánh từ trời rơi xuống cũng không biến đá trở nên bánh mà Chúa chỉ dùng 5 chiếc bánh và 2 con cá sẵn có do các môn đệ tìm được trong đám đông. Rõ ràng là Chúa cần sự cộng tác của con người, cho dù là rất nhỏ bé. Chúa cầm lấy bánh và cá, chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ, rồi các môn đệ trao cho mọi người và mọi người trao cho nhau. Lúc bấy giờ phép lạ mới xảy ra. Ai nấy đều ăn no nê, phu phỉ mà còn dư 12 thúng.
Cho đi để rồi nhận lại, nhận lại một cách dồi dào và sung mãn.
Đó là hình ảnh Bí tích Thánh thể. Cử chỉ bẻ bánh là một đặc trưng của Chúa Giêsu và của giáo hội. Chúa là tấm bánh, bẻ ra, bẻ chính mình Người, bẻ chính sự sống của Người cho ta vì yêu thương ta.
Cùng một thể thức ấy, vị mục tử là tấm bánh bẻ cho đoàn chiên. Thầy cô giáo là tấm bánh bẻ ra cho học trò. Người cha là tấm bánh của gia đình. Vợ chồng là tấm bánh của nhau. Mỗi người là tấm bánh bẻ ra cho nhau.
Mẹ Theresa, Calcutta thực sự là tấm bánh của những người cùng khốn nhất ở bên xứ Ấn độ.
Và gần đây hơn, Đức Gioan Phao lồ II quả là tấm bánh đã nuôi giáo hội công giáo hơn ¼ thế kỷ.
Bẻ ra và trao cho nhau bánh và cá mình hiện có, là những gì mà Chúa đã ban cho ta, cho dù là rất bé nhỏ, tài năng, trí tuệ, sức khoẻ, thời giờ, tiền của và có khi chính mạng sống mình nữa để rồi Chúa dùng nó mà làm nên phép lạ.
Có một gia đình đạo đức kia tối nào cũng cầu nguyện trước khi đi ngủ. Một hôm người cha cầu nguyện lớn tiếng rằng:
-Lạy Chúa, xin hãy đến viếng thăm cứu giúp người hàng xóm của con vừa mới gặp tai nạn chiều nay.
Đứa bé 10 tuổi vội ngắt lời.
-Chuyện nhỏ mà cha! Phiền đến Chúa làm gì? Sáng mai cha đến thăm bác ấy đi.
Người cha quả có lòng thương người, biết quan tâm và cầu nguyện cho ông bạn hàng xóm của mình, nhưng đến viếng thăm và an ủi người mắc nạn mới chính là miếng bánh của hiện thực
Nhớ lại lời Chúa Giêsu trối lại trong khi lập Bí tích Thánh thể, chúng ta tiếp tục cầm lấy bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho nhau. Ước chi cộng đồng chúng ta là hình ảnh của Chúa Giêsu Thánh thể thật sống động, thánh thiện, hợp nhất và yêu thương.
Ấy là chúng ta đã đáp lại lệnh truyền của Chúa: Chính anh em hãy cho họ ăn. A men.
Is 55, 1-3; Rom 8, 35, 37-39; Mt 14, 13-21
Anh em hãy cho họ ăn.
Phụng vu Lời Chúa hôm nay diễn tả tình thương bao la của Thiên Chúa hằng dưỡng nuôi và bao bọc dân Người được phản ảnh qua câu chuyện Phúc Âm Chúa Giêsu làm phép lạ 5 chiếc bánh và hai con cá nuôi trên 5,000 người.
Bánh và cá là những thức ăn rất phổ thông, rất bình dân và rất cần thiết.
Thời Chúa Giêsu, đi bộ hay đi lừa là phương tiện giao thông duy nhất. Người bộ hành đường xa phải mang theo bánh và cá để ăn dọc đường.
Bánh và cá nuôi dân chúng đi theo Chúa nơi hoang địa cũng như man na và chim cút xưa đã nuôi dân Israel trong sa mạc trên đường về miền đất hứa, xứ Canaan.
Khác với bữa tìệc mà người cha ăn mừng đứa con hoang trở về trong Luca 15, có thịt béo, có rượu ngon, có đàn ca xướng hát, hình ảnh bữa tiệc cánh chung. Còn chúng ta là lữ khách đang trên đường về quê thật là nước trời. Chúng ta rất cần bánh và cá.
Anh em hãy cho họ ăn.
Lời Đức Giêsu phán năm xưa với các môn đệ vẫn còn là một lệnh truyền với mọi thành phần dân Chúa hôm nay và tại đây.
Hãy cho họ ăn. Vậy họ là ai?
Thưa họ là cộng đồng dân Chúa trong xứ đạo chúng ta.
Họ là những em học sinh của thầy cô giáo trong lớp học.
Họ là con tôi, cháu tôi ở trong gia đình.
Họ là tất cả những người chung quanh tôi, họ thảy đều là con Thiên Chúa và là anh em của tôi.
Chúng ta phải cho họ ăn.
Chắc có người đã đọc bản nghiên cứu của Hội Đồng Giám Mục Anh (18/07/ 2005). Tại sao người ta không đi lễ ngày Chúa nhựt như trước kia nữa?
Bản nghiên cứu ghi nhận: có nhiều lý do mà một trong những lý do ấy là vì không ai quan tâm đến họ, họ không cảm nhận được tình cộng đoàn trong xứ đạo nữa.
Họ đang đói. Và họ cần những thức ăn gì? Câu trả lời thật quá dễ dàng.
Ngày nay, trên xứ Mỹ này không ai chết vì thiếu ăn mà người ta chết vì ăn nhiều quá, ăn không đúng cách và ăn nhầm những thứ độc hại.
Họ đói bánh và cá tình thương, họ đói một tình yêu liên đới. Họ cần một tình yêu chia sẻ.
Qua phép lạ trên, Chúa Giêsu không dùng quyền năng của Người khiến bánh từ trời rơi xuống cũng không biến đá trở nên bánh mà Chúa chỉ dùng 5 chiếc bánh và 2 con cá sẵn có do các môn đệ tìm được trong đám đông. Rõ ràng là Chúa cần sự cộng tác của con người, cho dù là rất nhỏ bé. Chúa cầm lấy bánh và cá, chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ, rồi các môn đệ trao cho mọi người và mọi người trao cho nhau. Lúc bấy giờ phép lạ mới xảy ra. Ai nấy đều ăn no nê, phu phỉ mà còn dư 12 thúng.
Cho đi để rồi nhận lại, nhận lại một cách dồi dào và sung mãn.
Đó là hình ảnh Bí tích Thánh thể. Cử chỉ bẻ bánh là một đặc trưng của Chúa Giêsu và của giáo hội. Chúa là tấm bánh, bẻ ra, bẻ chính mình Người, bẻ chính sự sống của Người cho ta vì yêu thương ta.
Cùng một thể thức ấy, vị mục tử là tấm bánh bẻ cho đoàn chiên. Thầy cô giáo là tấm bánh bẻ ra cho học trò. Người cha là tấm bánh của gia đình. Vợ chồng là tấm bánh của nhau. Mỗi người là tấm bánh bẻ ra cho nhau.
Mẹ Theresa, Calcutta thực sự là tấm bánh của những người cùng khốn nhất ở bên xứ Ấn độ.
Và gần đây hơn, Đức Gioan Phao lồ II quả là tấm bánh đã nuôi giáo hội công giáo hơn ¼ thế kỷ.
Bẻ ra và trao cho nhau bánh và cá mình hiện có, là những gì mà Chúa đã ban cho ta, cho dù là rất bé nhỏ, tài năng, trí tuệ, sức khoẻ, thời giờ, tiền của và có khi chính mạng sống mình nữa để rồi Chúa dùng nó mà làm nên phép lạ.
Có một gia đình đạo đức kia tối nào cũng cầu nguyện trước khi đi ngủ. Một hôm người cha cầu nguyện lớn tiếng rằng:
-Lạy Chúa, xin hãy đến viếng thăm cứu giúp người hàng xóm của con vừa mới gặp tai nạn chiều nay.
Đứa bé 10 tuổi vội ngắt lời.
-Chuyện nhỏ mà cha! Phiền đến Chúa làm gì? Sáng mai cha đến thăm bác ấy đi.
Người cha quả có lòng thương người, biết quan tâm và cầu nguyện cho ông bạn hàng xóm của mình, nhưng đến viếng thăm và an ủi người mắc nạn mới chính là miếng bánh của hiện thực
Nhớ lại lời Chúa Giêsu trối lại trong khi lập Bí tích Thánh thể, chúng ta tiếp tục cầm lấy bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho nhau. Ước chi cộng đồng chúng ta là hình ảnh của Chúa Giêsu Thánh thể thật sống động, thánh thiện, hợp nhất và yêu thương.
Ấy là chúng ta đã đáp lại lệnh truyền của Chúa: Chính anh em hãy cho họ ăn. A men.