CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN A

CÒN QUÁ NHIỀU NGƯỜI CẦN CHÚNG TA LO CHO HỌ

(MT 14, 13-21)

Thưa quí vị,

Nhân nhịp đi thuyết giảng lưu động trong những hoàn cảnh khác nhau, tôi ngộ ra rằng diện mạo cảnh tượng bên ngoài có thể lừa dối. Thí dụ trong một cộng đoàn khá giả cũng có những cuộc đời rất tồi tàn nghèo khổ. Dĩ nhiên các cha xứ, các giám đốc trung tâm tông đồ, nhà cấm phòng biết rõ chuyện này hơn. Nhưng người rao giảng lang thang như tôi thường được nghe tâm sự mộc mạc sau bộ mặt vui tươi mà người ta trình bày với thiên hạ. Thường vài phút truyện vãn, chúng tôi bắt đầu được nghe kể: Người cha già gia đình này đang mòn mỏi vì bệnh Parkison chân tay run rẩy. Con trai người phụ nữ kia ly dị làm đau khổ cho cả đại gia đình. Người mẹ trẻ này có đứa con đau màng não. Em học sinh sáng dạ kia không có tiền lên đại học. Đôi vợ chồng đó lọc cọc không con. Người đàn ông trung niên ấy vừa chết vợ, một mình nuôi hai cô con gái ăn học vân vân và vân vân. Thường thì các giáo dân chia sẻ câu truyện của họ với tôi ở cuối nhà thờ sau buổi rao giảng hay trong phòng khách nhà xứ. Tôi thiết nghĩ những chỗ đó thuận tiện để thúc đẩy họ tâm sự và đưa Thiên Chúa vào câu truyện. Họ hy vọng Thiên Chúa nhìn qua các khủng hoảng và đau khổ của mình mà giơ tay cứu giúp. Vấn đề là: Tại sao Thiên Chúa cho phép những khốn đốn xẩy đến với những linh hồn tốt lành? Họ sợ hãi rằng Chúa phạt họ vì lỗi lầm nào đó? Họ thất vọng vì cảm thấy không được Chúa yêu thương nữa.

Ngay lúc này tôi không có khả năng đưa ra câu trả lời thoả đáng hay làm nhẹ bớt nỗi lo âu cố hữu của họ. Chính tôi cũng có những vấn đề của riêng tôi và giống như họ, tôi cũng thưa lên cùng Chúa, khi cuối cùng được đối diện với Ngài. Tôi đã học được rằng ở dương gian này không thể có bảo đảm mọi sự diễn tiến có lợi cho người tin kính. Thực chất cả hai loại người tin và không tin đều gặp những khó khăn như nhau. Vì thế đã có lời cầu nguyện kêu lên rằng: Chúng con ở nơi khóc lóc (kinh Lạy Nữ Vương). Tuy không có giải pháp dễ dãi cho những khó khăn của chúng ta, nhưng hy vọng bài đọc Kinh thánh Chúa nhật hôm nay không những đề cập đến chúng mà còn định hình và kiện cường đức tin của mỗi người qua nhiều lần nghe đọc. Chúng ta thực sự đang cư ngụ trong thung lũng đầy nước mắt. Khi tôi nhớ đến các vật lộn vì đức tin của mình và các đau đớn của kẻ khác, nhận được qua vô số cuộc truyện trò, thì tôi nghe như Thiên Chúa của Kinh thánh đang vỗ về an ủi tôi và đồng đạo của tôi, nhất là những lúc xem ra Ngài vắng mặt tại hiện trường. Tôi không hồ đồ tưởng tượng mà như thánh Phaolô tuyên bố với tín hữu thành Roma (bài đọc hai). “Thưa anh em, ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu Đức Kitô? Phải chăng là gian chuân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, guơm giáo?...tôi tin chắc rằng cho dù sự sống hay sự chết, thiên thần hay ma vương qủi lực, hiện tại hay tương lai hoặc bất cứ sức lực nào…tách chúng ta ra khỏi lòng mến Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”. Nghĩa là sức mạnh của lòng mến Thiên Chúa còn vượt qua cả sự chết hay bất cứ quyền lực nào. Sức mạnh ấy được tỏ hiện nới Đức Giêsu Kitô. Bài đọc 1 củng cố thêm lòng tin cậy. Tiên tri Isaia thay mặt Giavê yên ủi tuyển dân đang trong cuộc sống lưu đày! “Đến cả đi hỡi những người đang khát, nước đã sẵn đây.” Lưu đầy cũng là cuộc sống của chúng ta hôm nay, khi đau khổ và vong thân tàn nhẫn đè bẹp số phận nhiều tín hữu, đến nỗi nẩy ra những thắc mắc về đức tin. Vị tiên tri đề cập thẳng thắn đến bản chất và lòng đoái thương của Thiên Chúa cho các câu hỏi nghi nan của chúng ta. Ông nói rằng: Thiên Chúa từng hứa nuôi sống những ai nghèo đói, bơ vơ, không phương tiện sinh sống. Lương thực Ngài ban không chỉ là những mẩu bánh, chén nước mà là bàn tiệc thịnh soạn với vô số của ăn thức uống, thịt thì béo, rượu thì ngon. Trong văn hoá chúng ta mọi người phải trả tiền cho những thứ mình muốn, nhưng lương thực thực phẩm Ngài ban hoàn toàn miễn phí “Dầu không có tiền bạn cứ đến mua mà dùng, đến mua rượu, mua sữa không phải trả đồng nào”. Nhưng chúng ta phải làm gì để lãnh nhận những thứ đó? Biết chạy đến với ai để được xếp chỗ trong bữa tiệc thịnh soạn? Vị tiên tri trả lời: Chạy đến với những người đói khát, vô gia cư “ Hãy chăm chú nghe Ta thì các ngươi sẽ được ăn ngon, được thưởng thức cao lương mĩ vị”. Như vậy chúng ta biết phải làm thế nào rồi. Trong Thánh lễ hôm nay, trước bàn Thờ Chúa chúng ta hãy tự hỏi: Mình đã đối xử thế nào với tầng lớp hèn mọn trong giáo xứ? Đã thất bại ra sao trong bổn phận nuôi dưỡng cô nhi quả phụ? Nhu cầu nào trong đời sống thiêng liêng mà chính Thiên Chúa mới đủ khả năng thoả mãn? Khi đã nhận ra những khoảng trống trong cuộc đời mình, làm thế nào lấp đầy? Chắc chắn Thánh Thể sẽ cho chúng ta câu trả lời. Liệu chúng ta có vững tin như vậy, ngõ hầu dọn lòng sốt sắng lãnh nhận?

Xin cho phép tôi tiếp cận bài Tin mừng hôm nay với một chút khác thường. Cách đây phỏng hai năm, tôi theo dõi một loạt bài phóng sự trên radio về ngày lao động của Hoa Kỳ. Các bài đó ca tụng công nhân, nhất là các lao động chân tay. Mỗi kì về một loại lao động nặng nhọc. Một hôm phát ngôn viên tuyên bố: “Đây là chương trình công việc bẩn thỉu nhất trong thành phố New York”. Lời loan báo khiến tôi chú ý lắng nghe. Bạn có thể tưởng tượng công việc gì không? Đó là một phụ nữ làm việc giặt giũ cho một bệnh viện lớn. Những chiếc máy giặt khổng lồ, cồng kềnh, thời tiết ẩm thấp, nhiệt độ nóng bức và rất là bẩn thỉu. Những chiếc khăn trải giường, băng vải phòng phẫu thuật, quần áo các bác sĩ, y tá, bệnh nhân…xin tưởng tượng tiếp, hàng trăm ngàn món hàng ô nhiễm, vây máu, kim tiêm còn sót trong các túi aó. Khả năng lây bệnh rất cao, từ các bệnh nhẹ như cảm cúm đến các bệnh nguy hiểm như ho lao, aids, lậu, phong…Lương tháng cho những lao động tập việc rất thấp, chỉ đủ nuôi sống bản thân, mặc dù khả năng lây bệnh rất cao. Người phóng viên phỏng vấn một phụ nữ đến từ Dominica. Tiếng động ầm ầm của các máy giặt hầu như lấn át cuộc trò truyện. Nắng nóng mùa hè áp đảo, độ ẩm thấp lớn. Tôi mường tưởng bà vừa trả lời, vừa lau mồ hôi trán chảy xuống hai má, cằm, ngực. Họ hỏi bà tại sao nhận công việc này? Bà trả lời: “Để nuôi chồng con và bản thân. Chúng tôi mong ước chúng nó được học hành.” Thế đấy trái đất này đâu phải là Thiên đàng cho mọi người!

Lúc sau tôi bỏ nhà đi thăm một bệnh nhân của gia đình cũng ở nhà thương đó. Tôi gặp các y tá, y sĩ, bác sĩ trong những bộ quần áo tươm tất, sạch sẽ, trắng thơm. Vào phòng, là những khăn trải giường ủi phẳng, gấp nếp, đồ dùng gọn gàng ngăn nắp, khăn bông thơm tho, mọi sự đều hoàn hảo. Tôi nghĩ ngay tới người đàn bà vừa được phỏng vấn. Ai đã thực hiện những công việc đó? Bà ta không đơn giản lao động để nuôi bản thân và chồng con, bà làm nhiều hơn nữa: chăm sóc mọi người. Công việc thật cao cả. Không ai có thể chịu đựng vải vóc ô nhiễm, quần áo dơ bẩn của bệnh viện. Mọi thứ phải được khử trùng và sạch sẽ. Tôi nghĩ tới ngày Chúa nhật bà đi nhà thờ tham dự Thánh lễ và nghe công bố bài Tin mừng hôm nay. Liệu bà có phải là bạn hữu vời Chúa Giêsu không? thương xót và chăm sóc những kẻ bệnh hoạn, tật nguyền, cho kẻ đói ăn, khát uống? Liệu bà có xem công việc mình giống như việc làm của Chúa Giêsu thực hiện cho những người bất hạnh trong thời đại Ngài? Liệu bà có ý thức công việc làm của mình là “bẩn thỉu nhất trong thành phố New York? Để giúp đỡ thiên hạ sống chết với đầy đủ nhân phẩm? Tôi cảm thấy xấu hổ khi so sánh mình với người phụ nữ đến từ Cộng Hoà Dominica. Đồng thời được an ủi vì những vải vóc sạch sẽ của bà. Khi thăm viếng thân nhân trong bệnh viện, tôi được bảo đảm người thân của mình luôn được chăm lo bằng những dịch vụ đầy yêu thường của các nhân viên sang hèn của nhà thương gồm cả người phụ nữ trên kia! Tôi nghĩ đó là cách cụ thể nhất chúng ta suy niệm bài Phúc âm. Rao giảng suông chẳng có hiệu quả gì nhiều! Có khi còn là viển vông.

Nói rộng hơn, chúng ta thường được Giáo hội khuyến khích cầu nguyện xin ơn kêu gọi. Dĩ nhiên mọi người đều hiểu là có thêm linh mục, tu sĩ nam nữ, phó tế, những người trực tiếp phục vụ Bàn Thánh. Nhưng từ cái nhìn khác tôi thiết nghĩ chúng ta chẳng bao giờ thiếu ơn gọi. Đã có vô số linh hồn tình nguyện hy sinh tiền bạc để làm việc ấy. Tuy nhiên có những thứ ơn gọi mà chúng ta bỏ quên. Những người phục vụ Chúa Giêsu như kiểu phụ nữ Dominica. Họ cũng cho kẻ đói ăn, khát uống, rách rưới ăn mặc, bệnh tật được chữa lành, đói rét được an ủi như Chúa Giêsu truyền lệnh cho các tông đồ hôm nay: “Chính anh em hãy cho họ ăn, họ không cần đi đâu…” Liệu quí vị có đồng ý với tôi như vậy? Thế thì chúng ta hãy bắt chước các anh em lao động mệt nhọc, đừng đòi hỏi an nhàn, sung sướng. Trái lại xả thân phục vụ những số phận kém may mắn trong xã hội, ít là bằng cách không bóc lột họ tinh vi, vô thức. Hãy nhường cơm, sẻ áo cho con cháu họ. Chớ tàn nhẫn đối xử với họ bằng quyền nọ, lợi kia. Đặc quyền đặc lợi không phải dành để cho những người môn đệ của Chúa Giêsu. Chính Ngài cũng chẳng có những thứ ấy khi ở trần gian, mặc dầu là con Thiên Chúa. Ngài chịu đựng số phận nghèo hèn và luôn đấu tranh cho sự thật, giành lại nhân phẩm cho con người, nhất là hạng bần cùng, đói khát. Thực tế ơn gọi của mọi người là làm cho xã hội đầy đủ, hạnh phúc. Xin đơn cử thí dụ: Có bao giờ quí vị ướm hỏi một phụ nữ xem chị có muốn tham gia công tác hàng xứ không? Trong khi hàng ngày chị phải săn sóc cha mẹ già ở nhà dưỡng lão, cơm nước giặt giũ cho các cụ, báo cáo các bệnh tật với bác sĩ, mua bán những nhu cầu lặt vặt, thuốc thang khi trở giời, trái gió. Chị trả lời: Thưa xin kiếu, hiện giờ con phải chăm sóc cha me”. Đó cũng là một kiểu phuc vụ giáo xứ. Đúng vậy không? Mà còn hơn thế nữa chị đang thực hiện ơn gọi của mình theo như chỉ dẫn của Chúa Giêsu cho các môn đệ. “Họ không cần đi đâu cả. Chính anh em hãy cho họ ăn”. Khi được hỏi về vai trò và trách nhiệm hàng đầu của mình. Các tín hữu ít khi nghĩ về công việc hàng ngày, họ cũng không mấy nhận ra tính chất thánh thiêng của công việc ấy. Họ nghĩ tới những bổn phận đâu đâu mãi tận trời xanh. Chúa Giêsu không mặc khải như vậy mà do giáo dục và thói quen giữ đạo truyền thống. Dụ ngôn người bị cướp đánh trọng thương nằm bên vệ đường từ Giêrusalem xuống Giericô cho chúng ta một thí dụ. Bàn thờ lúc ấy không còn ở trong đền thánh nữa, mà là ở việc chăm sóc cho người bị nạn. Chị phụ nữ Dominica trong hầm giặt giũ đã làm những công việc bẩn thỉu nhưng cần thiết, để giúp đỡ các bệnh nhân sinh hoạt tốt hơn, chứ không nguyên kiếm tiền nuôi chồng con và gia đình. Khi Chúa Giêsu rao giảng trong các hội đường do thái, Ngài thực hiện hầu hết các phép lạ ở ngoài nơi thờ phượng chính thức. Thí dụ phép lạ nhân bánh và cá lên nhiều hôm nay. Nó xẩy ra ở nơi “hoang vắng”. Thánh Marco nói ở trên đồng cỏ xanh (6,4). Như vậy nếu ngày nay Người thực hiện các phép lạ, chắc chắn không phải ở nhà thờ mà nơi đâu có thợ xây, ngư phủ, nông dân, công nhân, nghĩa là những chỗ Ngài tìm thấy hàng ngàn, hàng vạn kẻ ốm đau, bệnh tật, những người có nhu cầu thể xác, tinh thần, những linh hồn khốn cùng. Ngài thấy và cứu chữa họ. Kẻ đói được no, kẻ khát được uống, kẻ đau ốm được lành, kẻ khốn khổ được ủi an. Tất cả đều miễn phí, đúng như lời ngôn sứ Isaia tiên báo: cứ đến mà mua không phải trả đồng nào.

Bây giờ tới lượt chúng ta: Những ai chúng ta được giao trách nhiệm cho ăn, cho uống, chữa lành, săn sóc, ủi an, khích lệ? Và liệu chúng ta có thể làm việc ấy trong sinh hoạt nghề nghiệp hằng ngày? Doanh nhân sản xuất, chúng ta đưa ra những mặt hàng đủ tiêu chuẩn chất lượng. Người sửa chữa, chúng ta bảo đảm máy móc hoạt động bình thường như cũ. Làm dịch vụ, chúng ta đẩy công việc đến hoàn thành tốt đẹp. Công chức, chúng ta phục vụ dân chúng với lòng tôn trọng và nhân ái. Bất cứ công việc nào cũng có thể giúp đỡ và yêu thương tha nhân bằng tính cần cù và quan tâm của mình. Có bầu khí lạc quan của ơn thánh trong vấn đề này. Thiên Chúa của Isaia và Đức Giêsu hôm nay, nuôi dưỡng đám đông thì cũng Thiên Chúa ấy hiện diện trong các hoạt động của các môn đệ, khi họ vâng theo lời Đức Kitô: “Họ không cần phải đi đâu cả. Chính anh em hãy cho họ ăn”. Amen.