THIÊN THẦN HIỆN ĐẾN AN ỦI

Bỗng đâu từ cõi trời xa,
Sứ thần hiện đến dâng hoa lạy chào.
Dùng lời an ủi ngọt ngào,
Khấn xin nhận chén Cha trao vui lòng.
Đất trời như cũng cầu mong,
Mây đen biến mất trăng trong sáng ngời.
Gió lùa qua lá tìm lời,

7650. Thi nhau rủ rỉ giục Người ra đi.
Vì Cha đâu có tiếc gì,
Vì đời đâu có ngại chi với đời.
Nguyện xong lòng dạ thảnh thơi,
Đứng lên gạt lệ xa rời thạch mô.
Buồn lòng thấy các môn đồ,
Thản nhiên an giấc tha hồ mộng mơ.
Rằng : “Thôi cứ ngủ đi cơ !
Con Người bị nộp chính giờ nầy đây.
Dậy thôi, hãy dậy đi ngay !

7660. Kìa tên phản bội nộp Thầy đến kia.