CẦU NGUYỆN LẦN THỨ HAI
Bảo xong Chúa lại tách rời,
7570. Men theo lối cũ về nơi đã quì.
Nghe đầu trĩu nặng như chì,
Nghe tim buốt lạnh tứ chi rã rời.
Rồi đây tội lỗi ngàn đời,
Đeo theo án phạt đất trời khôn đang.
Lòng Người xiết nỗi kinh hoàng,
Trước bao viễn tượng phũ phàng bày ra.
Nào là đòn vọt khảo tra,
Nào là thịt đổ, nào là gân bong.
Mão gai, đinh sắc, lưỡi đòng,
7580. Bao nhiêu khổ nhục bên trong bên ngoài.
Dữ dằn có một không hai,
Đập ngay vào mắt vào tai đủ màn.
Giấc mơ rùng rợn chưa tan,
Một cơn ác mộng đã dàn ra quanh.
Tay chân đồ đệ tan tành,
Kẻ thì chối bỏ, người đành vong thân.
Vì Cha yêu dấu vô ngần,
Đành mang hình phạt cho cân tội đời.
Vì đâu nên nỗi hỡi ôi !
7590. Cho cây úa lá, đá rơi lệ sầu.
Lòng càng quằn quại lo âu,
Chúa càng gắng gượng nguyện cầu khiêm cung:
Lạy Cha vô lượng khoan dung,
Mà lòng lân tuất, không ngừng ra ơn
Cho Con khỏi chén giận hờn,
Chén sao đắng quá đắng hơn bồ hòn.
Nhưng Con sá kể chi Con,
Một xin vâng nhận cho tròn ý Cha.
Than rồi rũ rượi bước ra,
7600. Tìm lời an ủi nơi ba bạn hiền,
Lại càng thất vọng buồn phiền,
Lặng yên nhìn họ triền miên giấc nồng.
Rồi đành để mặc các ông,
Trở vào chốn cũ gắng công nguyện cầu.
Bảo xong Chúa lại tách rời,
7570. Men theo lối cũ về nơi đã quì.
Nghe đầu trĩu nặng như chì,
Nghe tim buốt lạnh tứ chi rã rời.
Rồi đây tội lỗi ngàn đời,
Đeo theo án phạt đất trời khôn đang.
Lòng Người xiết nỗi kinh hoàng,
Trước bao viễn tượng phũ phàng bày ra.
Nào là đòn vọt khảo tra,
Nào là thịt đổ, nào là gân bong.
Mão gai, đinh sắc, lưỡi đòng,
7580. Bao nhiêu khổ nhục bên trong bên ngoài.
Dữ dằn có một không hai,
Đập ngay vào mắt vào tai đủ màn.
Giấc mơ rùng rợn chưa tan,
Một cơn ác mộng đã dàn ra quanh.
Tay chân đồ đệ tan tành,
Kẻ thì chối bỏ, người đành vong thân.
Vì Cha yêu dấu vô ngần,
Đành mang hình phạt cho cân tội đời.
Vì đâu nên nỗi hỡi ôi !
7590. Cho cây úa lá, đá rơi lệ sầu.
Lòng càng quằn quại lo âu,
Chúa càng gắng gượng nguyện cầu khiêm cung:
Lạy Cha vô lượng khoan dung,
Mà lòng lân tuất, không ngừng ra ơn
Cho Con khỏi chén giận hờn,
Chén sao đắng quá đắng hơn bồ hòn.
Nhưng Con sá kể chi Con,
Một xin vâng nhận cho tròn ý Cha.
Than rồi rũ rượi bước ra,
7600. Tìm lời an ủi nơi ba bạn hiền,
Lại càng thất vọng buồn phiền,
Lặng yên nhìn họ triền miên giấc nồng.
Rồi đành để mặc các ông,
Trở vào chốn cũ gắng công nguyện cầu.