Ở VƯỜN GIẾT-SÊ-MA-NI (tiếp theo)

Thầy trò qua khỏi Suối Đen
Tiến vào thửa đất bên vườn Dầu.
Chúa liền cất giọng rầu rầu :
Các con chớ khá tiến sâu vào vườn.
Ngồi đây mà đợi thì hơn,
Nơi Thầy cầu nguyện cũng gần đây thôi.
Giơ tay ra dấu ba người,
Phê-rô, Gioan, Giắc được vời bước theo.
Vườn Dầu vắng ngắt vắng teo,

7500. Mơ màng với mảnh trăng treo đầu cành.
Côn trùng rỉ rả liên thanh,
Nghe như ma quỉ vờn quanh chuyện trò.
Bóng cây hóc đá đen mò,
Trông như thú dữ đang bò dưới trăng.
Khí đêm bốc lạnh như băng,
Cú sầu đưa giọng nghe văng vẳng sầu.
Chúa đang mạnh dạn dẫn đầu,
Bỗng nhiên dừng bước lo âu đứng chờ.
Nỗi buồn, nỗi sợ vẩn vơ,

7510. Từ đâu như nước vỡ bờ dâng lên.
Cất lời như siết như rên :
”Các con hãy ở một bên với Thầy.
Ráng ngồi tỉnh thức chờ đây,
Thầy buồn đến chết chưa khuây hết buồn”.
Phán xong lảo đảo đi luôn,
Như người khiếp sợ trước muôn cực hình.
Chạy tìm hốc đá ẩn mình,
Cơ hồ kẻ nghịch đang rình đâu đây.
Định thần lại một vài giây,

7520. Đến quì dưới một tàn cây khổng lồ.
Bốn bề đá dựng lô nhô,
Sấp mình úp mặt trên mô thạch bàn.
Cõi lòng tê tái bàng hoàng,
Thấy dòng tội lỗi nhẫy tràn tuôn ra.
Tội nơi tuổi trẻ tuổi gia,
Tội từng giới một đàn bà đàn ông.
Tội chung cả một cộng đồng,
Tội riêng dòng họ chất chồng lẫn nhau.
Tội người đủ sắc đủ màu,

7530. Tội từ thuở trước đời sau mọi thời.
Nhiều hơn cát biển sao trời,
Lớn lao quá đỗi nặng thôi vô cùng.
Xấu xa quái gở lạ lùng,
Bốc mùi tanh tưởi rợn rùng vô biên.
Bấy nhiêu tội ác xung thiên,
Chất cao như núi chụp nguyên xuống đầu.
Biến người thành một vực sâu,
Chứa tội bốn biển năm châu loài người.
Ra thân gánh tội cho đời,

7540. Đắng cay tủi nhục tơi bời từ đây.
Làm cho hổ mặt hổ mày
Làm cho thân phải đọa đày chết thân.