Ở VƯỜN GIẾT-SÊ-MA-NI

Nguyện xong cảm thấy buồn nhiều,

7450. Chúa ngâm một đoạn kinh chiều tạ ơn.
Đưa tay ra hiệu môn nhơn,
Tiệc đà mãn cuộc, dời chơn là vừa.
Bầu trời trăng tỏ sao thưa,
Gió vi vút thổi, như đưa mối sầu.
Nhìn sang ngọn núi Cây Dầu,
Lờ mờ ẩn hiện một màu thâm u.
Sương đêm phong tỏa mịt mù,
Đường vào thung lũng quanh co gập ghềnh.
Bốn bề vắng ngắt buồn tênh,

7460. Khiến lòng Con Chúa cũng mênh mông buồn.
Vừa đi vừa bảo môn nhơn :
”Đêm nay ma quỉ dập dồn ra tay,
Chúng con vấp phạm vì Thầy,
Như Lời Kinh Thánh đoạn nầy có câu :
Kẻ chăn bị đánh gục đầu,
Đàn chiên tan tác chạy nhầu khắp nơi.
Nhưng khi Thầy sống lại rồi,
Sẽ chờ trước tại vùng trời Ga-lê.
Phê-rô cất giọng não nề :

7470. “Lạy Thầy con vẫn một bề kiên trung,
Mặc ai phím lỏng tơ chùng,
Phần con nguyện sẽ thủy chung với Thầy”.
Chúa nhìn ông thoáng một giây,
Lời dù êm dịu nghe cay đắng lòng :
”Nầy Si-mong, hỡi Si-mong !
Sa-tan được phép sàng trong sàng ngoài.
Khác nào sàng gạo, sàng khoai,
Mà Thầy đã nguyện lâu dài cho con.
Để niềm tin mãi sắt son,

7480. Ví dù có được vuông tròn mai sau.
Hãy cùng nâng đỡ lẫn nhau,
Đừng gây thêm tội mà đau lòng Thầy”.
Phê-rô hăm hở đáp ngay :
Theo Thầy dù có đi đày, đi lao,
Hoặc dù phải chết cách nào,
Con đây cũng chẳng núng nao nữa là”.
Chúa rằng : Đừng có ba hoa!
Phê-rô, Thầy bảo cho mà nghe đây :
Trước khi gà gáy đêm nay,

7490. Sờn lòng con đã chối Thầy ba phen.