Tiên báo chết và sống lại (tiếp theo)
Niềm vui đi với niềm tin,
Nỗi vui được trọn, thêm nghìn lần vui.
Dụ ngôn đâu nữa hợp thời,
Đến giờ nghe rõ từng lời về Cha.
Danh Thầy dù có nêu ra,
Ơn Cha ban chẳng nhờ qua Danh Thầy.
Bao nhiêu hồng phúc cao dầy,
Do Cha lân tuất tỏ bày tình thương.
Các con đã vững lập trường,
7310. Không hay thay đổi như phường bất trung.
Mến Thầy một dạ thủy chung,
Tin Thầy bởi Chúa cửu trùng xuất thân.
Bỏ trời xuống cứu gian trần,
Xong rồi bỏ thế quay chân về trời.
Môn nhân buồn bực ngỏ lời :
”Phải chăng Thầy quyết xa rời chúng con ?
Mà lời từ biệt nước non,
Không đưa hình bóng dụ ngôn vào lời ?
Chúng con nghe rõ ràng rồi,
7320. Biết Thầy quán triệt mọi thời xưa nay.
Không ai cần phải hỏi Thầy,
Tin Thầy Con Chúa đất dày trời cao.
Chúa rằng : “Giờ mới tin sao ?
Biết đâu giây phút núng nao đã gần !
Sợ liên sợ lụy vào thân
Bỏ Thầy trơ trọi nhanh chân bôn đào.
Phần Thầy dù có làm sao,
Có Cha ở với phải nào cô thân ?
Được lời cứ vững tinh thần,
7330. Cho lòng khỏi phải phân vân với lòng.
Thầy dù qua bước long đong,
Các con còn lại giữa vòng trần ai.
Đoạn đường đau khổ còn dài,
Đắng cay ngàn nỗi, chông gai vô vàn.
Vững tin sẽ được bình an,
Tin người đã thắng thế gian là Thầy
Niềm vui đi với niềm tin,
Nỗi vui được trọn, thêm nghìn lần vui.
Dụ ngôn đâu nữa hợp thời,
Đến giờ nghe rõ từng lời về Cha.
Danh Thầy dù có nêu ra,
Ơn Cha ban chẳng nhờ qua Danh Thầy.
Bao nhiêu hồng phúc cao dầy,
Do Cha lân tuất tỏ bày tình thương.
Các con đã vững lập trường,
7310. Không hay thay đổi như phường bất trung.
Mến Thầy một dạ thủy chung,
Tin Thầy bởi Chúa cửu trùng xuất thân.
Bỏ trời xuống cứu gian trần,
Xong rồi bỏ thế quay chân về trời.
Môn nhân buồn bực ngỏ lời :
”Phải chăng Thầy quyết xa rời chúng con ?
Mà lời từ biệt nước non,
Không đưa hình bóng dụ ngôn vào lời ?
Chúng con nghe rõ ràng rồi,
7320. Biết Thầy quán triệt mọi thời xưa nay.
Không ai cần phải hỏi Thầy,
Tin Thầy Con Chúa đất dày trời cao.
Chúa rằng : “Giờ mới tin sao ?
Biết đâu giây phút núng nao đã gần !
Sợ liên sợ lụy vào thân
Bỏ Thầy trơ trọi nhanh chân bôn đào.
Phần Thầy dù có làm sao,
Có Cha ở với phải nào cô thân ?
Được lời cứ vững tinh thần,
7330. Cho lòng khỏi phải phân vân với lòng.
Thầy dù qua bước long đong,
Các con còn lại giữa vòng trần ai.
Đoạn đường đau khổ còn dài,
Đắng cay ngàn nỗi, chông gai vô vàn.
Vững tin sẽ được bình an,
Tin người đã thắng thế gian là Thầy