GIẢI PHÓNG RẬN

Thời nhà Tống có Vương Kinh công (Vương An Thạch) vẻ ngoài luộm thuộm.

Một hôm lúc lên triều, có con rận bò lung tung nơi bộ râu của ông ta, hoàng đế Thần Tông nhìn thấy mấy lần, đồng liêu cũng nhìn thấy.

Sau khi thoái trào, Vương Kinh công hỏi đồng liêu : “Hôm nay tại sao hoàng thượng nhìn tôi mấy lần ?”

Đồng liêu nói lý do cho ông ta nghe, Kinh công vội vàng bắt rận, đồng liêu vội can, nói : “Đừng giết chết nó, tốt nhất là nói mấy lời hay để khen thưởng nó”.

Kinh công hỏi : “Thế nào là lời hay ?”

Một tú tài nói : “Đây là con rận đã nhiều lần du lãm bộ râu của thừa tướng, lại còn bị hoàng thượng nhìn thấy. Nếu muốn nói lên những kỳ lạ mà nó đã gặp thì sao có thể giết nó chứ ? Phương pháp giải quyết hay nhất là giải phóng cho nó”.

Kinh công nghe xong thì cười ha ha.

(Tuyết Đào Hài Sử)

Suy tư :

Hình như con người ta khi đói và ăn ở dơ dáy thì thường có rận trong mình thì phải, bởi vì con rận thì thích sinh sôi nảy nở nơi những người không thích...tắm và sống sạch sẽ.

Những người sống buông tuồng, những người coi thường đạo đức luân lý thì cũng đồng nghĩa với sự...dơ dáy của tâm hồn, những con rận cám dỗ của ma quỷ rất thích sống nơi những người này, bởi vì ở đây không có hàng rào đạo đức lương tâm để ngăn cản nó, không có ân sủng của các bí tích để tắm rửa linh hồn họ và xua đuổi những con rận cám dỗ tội lỗi ra khỏi tâm hồn của họ...

Làm quan mà sống luộm thuộm thì mất tư cách của mình và làm mất giá trị chức quan nơi mình.

Người Kitô hữu mà sống buông tuồng, vô đạo đức, vô luân lý thì không những làm cho bản thân của mình mất giá trị, mà còn làm cho khuôn mặt Giáo Hội bị người khác nhìn cách méo mó, và tệ hại nhất là chính họ đã làm nhục Chúa Giêsu khi họ sống không đúng tinh thần Tin Mừng mà Ngài đã dạy.

Sống tiết độ vui tươi và đừng bao giờ khen tội lỗi cũng như đừng thỏa hiệp với cám dỗ, bởi vì nếp sống buông tuồng là hoàn cảnh rất tốt để ma quỷ cám dỗ chúng ta phạm tội và lìa xa Thiên Chúa...