CÓ ĐUÔI SỢ BỊ GIẾT
Ngải tử trôi nổi trên biển, tối lại ngừng trên một hòn đảo, nghe thấy phía dưới nước có tiếng khóc, thế là chú ý để nghe.
Âm thanh ấy nói : "Hôm qua long vương hạ lệnh, tất cả các loài thủy tộc hể ai có đuôi là bị chém đầu, tôi là cá sấu (vùng Dương Tử), cho nên sợ chém đầu mà khóc, còn cóc nhái các anh lại không có đuôi, sao lại khóc theo ?"
Một giọng khác trả lời : "Ngày hôm nay tôi may mắn là không có đuôi, nhưng chỉ sợ là họ điều tra ra khi còn là nòng nọc thì tôi cũng có đuôi nên khóc ấy mà !"
(Ngải tử tạp thuyết)
Suy tư :
Điều tra đến ba, bốn đời của một lí lịch là chuyện thường tình của người đời, của các quốc gia, vì sự an nguy của tổ chức và tổ quốc, không có chi là lạ.
Cái lạ và nguy hiểm chính là cứ nhìn cái sai lầm hôm qua của người anh em, chị em để rồi cứ thế mà phán : nó xấu- mặc dù người anh em, chị em ấy đã nổ lực cải thiện cuộc sống.
Khi một con người đã quyết tâm hối cải, đã làm hòa với Thiên Chúa, thì Ngài không nhìn cái hôm qua của người ấy dù cho đó là một trọng tội- mà chỉ nhìn cái hiện tại của họ làm mà thôi, bởi vì cái hôm qua đã trở thành quá khứ, không ai đào mả của người đã chết để tìm lại nét thanh xuân của họ.
Cũng vậy, Thiên Chúa đã đã không "điều tra" ba bốn đời của chúng ta để thưởng phạt, vậy thì tại sao chúng ta cứ nhớ mãi cái khuyết điểm hôm qua hôm kia của anh chị em chúng ta chứ ?