TIÊN BÁO CHẾT VÀ SỐNG LẠI
Chỉ trong chốc lát nữa đây,
Trông Thầy chỉ thấy trời mây một màu.
Nhưng rồi trong một ít lâu,
Lại nom thấy bóng minh châu Thầy về.
Xa quê Thầy trở lại quê,
7260. Bởi Cha, Thầy lại trở về với Cha.
Môn nhân nghe nói bàn qua :
”Lời Thầy ý nghĩa suy ra thể nào ?”
Chúa rằng : Chẳng hiểu chi sao ?
Nghe sao cứ hãy để vào ruột gan,
Rồi đây ngọc nát hương tan,
Chúng con khóc lóc thế gian vui cười.
Qua cơn bỉ cực nhất thời,
Mây sầu tản mạc nắng tươi lại về.
Khi giờ sanh nở gần kề,
7270. Lòng người sản phụ nặng nề xiết bao.
Con vừa thoát khỏi thai bào,
Mẹ liền phấn khởi đón chào hân hoan.
Nghĩ rằng mình có con ngoan;
Gia đình thêm phước, thế gian thêm người.
Dù trong giây phút hiện thời,
Nghe lòng nằng nặng một trời lo âu.
Âm u gió thảm mây sầu,
Nhìn đâu cũng chẳng thấy đâu yên lành.
Nhưng rồi một buổi bình minh,
7280. Oanh ca phượng múa trên cành lắc lay.
Trời đẹp mặt, đất tươi mày;
Qua cơn ác mộng là hay Thầy về.
Bao nhiêu sầu muộn ủ ê,
Biến tan như giấc hôn mê đêm trường.
Chia ly dù lắm buồn thương,
Mà ngày tái ngộ phi thường là vui,
Niềm vui tràn ngập đất trời,
Cảnh vui há dễ tách rời lòng son.
Ngày Thầy hẹn ước nên tròn,
7290. Chuyện muôn năm cũ không còn nghi nan.
Không còn gì để hỏi han,
Sự đời như một bức màn xé đôi.
Bao nhiêu ước nguyện xa xôi,
Dâng lên Cha Cả trên trời từ nay.
Vì Thầy, Cha sẽ ban ngay,
Vì Thầy, Cha sẽ rộng tay ban nhiều.
Bấy lâu gần gũi sớm chiều,
Danh Thầy có cậy xin điều chi đâu.
Hãy kêu cho đặng sở cầu,
7300. Hãy xin mới thấy nhiệm mầu lời xin.
Chỉ trong chốc lát nữa đây,
Trông Thầy chỉ thấy trời mây một màu.
Nhưng rồi trong một ít lâu,
Lại nom thấy bóng minh châu Thầy về.
Xa quê Thầy trở lại quê,
7260. Bởi Cha, Thầy lại trở về với Cha.
Môn nhân nghe nói bàn qua :
”Lời Thầy ý nghĩa suy ra thể nào ?”
Chúa rằng : Chẳng hiểu chi sao ?
Nghe sao cứ hãy để vào ruột gan,
Rồi đây ngọc nát hương tan,
Chúng con khóc lóc thế gian vui cười.
Qua cơn bỉ cực nhất thời,
Mây sầu tản mạc nắng tươi lại về.
Khi giờ sanh nở gần kề,
7270. Lòng người sản phụ nặng nề xiết bao.
Con vừa thoát khỏi thai bào,
Mẹ liền phấn khởi đón chào hân hoan.
Nghĩ rằng mình có con ngoan;
Gia đình thêm phước, thế gian thêm người.
Dù trong giây phút hiện thời,
Nghe lòng nằng nặng một trời lo âu.
Âm u gió thảm mây sầu,
Nhìn đâu cũng chẳng thấy đâu yên lành.
Nhưng rồi một buổi bình minh,
7280. Oanh ca phượng múa trên cành lắc lay.
Trời đẹp mặt, đất tươi mày;
Qua cơn ác mộng là hay Thầy về.
Bao nhiêu sầu muộn ủ ê,
Biến tan như giấc hôn mê đêm trường.
Chia ly dù lắm buồn thương,
Mà ngày tái ngộ phi thường là vui,
Niềm vui tràn ngập đất trời,
Cảnh vui há dễ tách rời lòng son.
Ngày Thầy hẹn ước nên tròn,
7290. Chuyện muôn năm cũ không còn nghi nan.
Không còn gì để hỏi han,
Sự đời như một bức màn xé đôi.
Bao nhiêu ước nguyện xa xôi,
Dâng lên Cha Cả trên trời từ nay.
Vì Thầy, Cha sẽ ban ngay,
Vì Thầy, Cha sẽ rộng tay ban nhiều.
Bấy lâu gần gũi sớm chiều,
Danh Thầy có cậy xin điều chi đâu.
Hãy kêu cho đặng sở cầu,
7300. Hãy xin mới thấy nhiệm mầu lời xin.