KHÔNG PHẢI CHỈ LÀ CHUYỆN NHỎ

Trong thôn, có một gia đình giàu có làm lễ đính hôn, một hàng người mang giỏ trúc để đầy sính lễ vàng bạc, đi ngang qua cổng nhà của Vu công.

Vợ chồng Vu công đứng coi, nói : “Chúng ta thử đếm đồ sính lễ này có bao nhiêu ?”

Vợ nói : “Tôi coi có khoảng hai trăm lượng bạc”.

Vu công nói : “Tôi coi thì năm trăm lượng”.

Vợ nói không có như thế, nhưng Vu công nói nhất định là có, tranh cải với nhau hồi lâu thì cùng nhau ẩu đả loạn lên.

Vợ nói : “Tôi đánh không lại ông, thôi thì ba trăm lượng vậy”.

Vu công miệng vẫn còn chửi, hàng xóm đến khuyên can, Vu công đổi sắc mặt nói : “Còn hai trăm lượng không rõ ràng minh bạch, lẽ nào đó là chuyện nhỏ sao ?”

(Vu Tiên biệt ký)

Suy tư :

Chuyện của hàng xóm mà vợ chồng lại ẩu đả nhau thì đúng là...vô duyên lắm chuyện.

Có những người vô công rỗi việc cứ chăm chăm nhìn hàng xóm coi có chuyện gì không để bình luận, đặt điều và phê bình, mà thường là nói xấu chứ không nói tốt cho hàng xóm, bởi vì người làm biếng làm việc thì là người luôn có tâm địa không mấy tốt đẹp, vì họ không để tâm vào việc làm để suy tư sáng tạo...

Hai trăm lượng, năm trăm lượng hay nhiều hơn nữa thì cũng là của người hàng xóm chứ không phải của mình, tranh cải làm chi, nếu cứ lo làm việc nhà, chuyên tâm săn sóc con cái dạy bảo chúng nên người thì làm gì có chuyện vợ chồng cãi nhau, làm gì có chuyện đứng coi nhà hàng xóm trong lễ đính hôn có bao nhiêu tiền sính lễ !

Hạnh phúc gia đình không từ ngoài vào nhưng là từ trong nhà mà có, nhưng phá hoại hạnh phúc gia đình thì từ ngoài vào chứ không phải trong nhà, ít người biết được như thế nên họ thường đem chuyện bên ngoài nhà về trong nhà để tranh cãi, và làm phá vỡ hạnh phúc gia đình đang êm ấm của mình...