THẾ GIAN THÙ GHÉT

Bị đời ghét chớ buồn đau,
Nhớ rằng mình chỉ bị sau Thầy mình.
Thế gian yêu chuộng thế tình,
Cả hai như bóng với hình kết duyên.
Các con đồng xứ đồng miền,
Nhưng không đồng hội đồng thuyền với ai.
Được Thầy chọn lọc an bài,

7160. Được Thầy tách biệt ra ngoài thế gian.
Tình đời không thiết không màng,
Bị đời đối xử phũ phàng lạ chi.
Lời Thầy nên gẫm nên suy,
Gia nhân mấy thuở trọng bì chủ nhân ?
Đời làm Thầy khổ vô ngần,
Các con khó được an thân một bề.
Lời Thầy mà được vâng nghe,
Các con đâu bị khinh chê lời mình.
Thói đời vô nghĩa vô tình,

7170. Vì Thầy đời sẽ bất bình các con.
Họ nào biết được nguồn cơn,
Cũng nào biết Đấng ra ơn sai Thầy.
Giả như Thầy chẳng đến đây,
Họ không nghe được Lời Thầy giảng rao,
May còn nhẹ tội phần nào,
Giờ đây thì chẳng làm sao chữa mình.
Kẻ nào đem dạ bất bình,
Ghét Thầy là cũng cố tình ghét Cha.
Giả như Thầy chỉ ba hoa,

7180. Không làm được việc cao xa hơn người.
Họ dù có ghét bỏ đời,
Cũng đâu can tội với Trời cho cam.
Đằng nầy những việc phi phàm,
Họ từng chứng kiến Thầy làm nơi đây.
Đã lòng đeo đuổi ghét Thầy,
Lại còn kết mối hận nầy với Cha.
Theo Lời Kinh đã chép ra :
”Quân nầy vô cớ ghét Ta đến điều”.
Có ngày mây gió đổi chiều,

7190. Nước non thấu rõ tình yêu của Thầy