CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN A: XIN MÃI MÃI ĐƯỢC LÀM NGƯỜI GIEO GIỐNG
Dẫn nhập đầu lễ :
Kính thưa cộng đoàn,
Nếu Lời Chúa của Chúa Nhật tuần trước mời gọi chúng ta hãy “đi vào mái trường của Chúa Giêsu” để học trở nên khiêm hạ, bé nhỏ, khó nghèo hầu đón nhận Mầu nhiệm Nước trời, thì sứ điệp phụng vụ Chúa Nhật hôm nay được cụ thể hóa qua hình ảnh “Người Gieo hạt giống Lời Chúa” để mời gọi chúng ta vững lòng tin cậy tiếp bước Đức Kitô, ra đi loan báo Lời Chúa, cho dù phải đối diện với những sỏi đá, gai góc của cuộc đời. Và sự dấn thân đó cũng có nghĩa là tự mình vun xới cho cõi lòng luôn trở thành mãnh đất màu mỡ để “Hạt giống Lời Chúa mỗi ngày được vươn mình lớn lên sinh hoa kết trái”.
Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi chúng ta để xứng đáng cử hành thánh lễ.
Giảng Lời Chúa :
Trích đoạn Tin Mừng được công bố hôm nay tương đối dài. Chúng ta có thể đọc thấy trong đó bốn nội dung chính :
- Dụ Ngôn người gieo giống
- Lý do Chúa dùng dụ ngôn
- Chúa chúc phúc cho các môn đệ
- Chúa cắt nghĩa dụ ngôn.
Thường khi mới nghe đọc dụ ngôn nầy, đã có không ít người giật mình tự hỏi : “Không biết mình thuộc loại mảnh đất nào đây ? Nhận mình là mảnh đất cằn khô sỏi đá thì hơi mắc cở; còn nếu nhận mình là mảnh đất tươi tốt mỡ màu thì e không trung thực !”. Thưa ông bà và anh chị em, khoan đã, khoan đấm ngực mà xét mình thuộc loại “đất nào”. Thật ra, theo mạch văn Tin Mừng, thì trọng tâm ý nghĩa của dụ ngôn “Gieo Giống” mà Chúa Giêsu muốn chuyển tải không chỉ tập chú vào điều đó đâu. Mà giả như có ai trong chúng ta là “con đường sỏi đá, là mảnh đất khô cằn, là mảnh vườn gai góc” thì cũng không được phép hổ ngươi hay thất vọng. Bởi vì chúng ta đã từng nghe “Ta đến không phải để cứu những người công chính nhưng là những kẻ tội lỗi”. “Ta đến để chiên ta được sống và được sống dồi dào “. Như vậy, điều cần thiết và phải lẽ đó là chúng ta hãy bình tỉnh để tìm ra ngụ ý chính mà Chúa muốn gởi đến hôm nay để hướng dẫn cuộc sống của chúng ta đó là gì.
1. Lời Chúa : “đường đi phải đến” :
Để hiểu được trọng tâm ý nghĩa của dụ ngôn Tin Mừng hôm nay, trước hết chúng ta hãy lắng nghe sứ ngôn Isaia cắt nghĩa cho chúng ta về sứ mệnh tích cực của Lời Chúa mà Bài đọc 1 mới vừa công bố :
“Lời của ta, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không về với Ta, nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Ta, chưa chu toàn sứ mệnh Ta giao phó”.
Đức Kitô chính là Ngôi Lời Nhập Thể, là Lời vâng lệnh Chúa Cha xuống thế làm người, là Lời loan báo tin Mừng bình an, là Lời Chân lý, là Lời đem lại sự sống đời đời. Ngài là Lời nhưng Ngài cũng chính là người đi rao giảng Lời, là Người công bố Tin Mừng Nước Thiên Chúa, là Người mang hạt giống chân lý tình yêu và cứu độ gieo vào mảnh đất trần gian. Ý nghĩa đầu tiên mà Chúa Giêsu muốn nhắm tới trong dụ ngôn “Gieo Giống” phải chăng là muốn cho dân Ít-ra-en ngày xưa và chúng ta hôm nay xác tín rằng : Nước trời chắc chắn sẽ đến và “Lời loan báo về Nước Trời” chắc chắn sẽ sinh hoa kết trái, cho dù phải kinh qua khó khăn thử thách, vất vả hiểm nguy, chẳng khác nào người gieo giống phải đối diện với những “sỏi đá khô cằn, những bụi bờ gai góc, tưởng đâu hạt giống sẽ bị vùi dập, nghiền nát, và người gieo phải thất bại trắng tay. Nhưng rồi, mùa gặt bội thu lại đến mang theo vỡ lỡ vui mừng, “hạt một trăm, hạt sáu mươi, hạt ba mươi…”
Phải chăng, Chúa Giêsu muốn ngụ ý trong dụ ngôn nầy là chính cuộc đời và sứ vụ của mình ? Cũng có thể lắm đấy chứ ! Ngay từ phút giây Nhập Thể vào mảnh đất trần gian, Lời Thiên Chúa đã chẳng đụng ngay con đường Bêlem sỏi đá, khô chồi đến độ, mọi cánh cửa nơi đó đều khép chặt để Ngài phải sinh hạ trong chuồng lừa máng cỏ đó sao ! và rồi, trái tim nhân loại đâu có phải lúc nào cũng trổ hoa để mĩm cười đón đợi Đấng Cứu Thế. Hêrôđê, Philatô, những người biệt phái, các ông tư tế của đền thờ không chỉ là những thế lực có thể bóp nát chính bản thân Ngài, nhưng còn có đủ quyền uy để bóp ngặt không để cho một mầm mống nào của chân lý do Ngài rao giảng được tồn tại, phát sinh. Trong suốt ba năm dãi dầu sương gió, từ Bắc xuống Nam, từ Đông sang Tây, từ duyên hải Biển Hồ đế giữa lòng hoang mạc…Ngài đã cất công tung gieo hạt giống Lời Chúa. Nhưng kìa, tất cả gần như sụp đổ tan tành : “Đóng đinh nó đi, đóng đinh nó đi…Xin tha Baraba, đóng đinh Giêsu vào thập giá…”. Vâng, có lẽ do áp lực của miếng cơm manh áo, của vị thế chính trị, của nhưng “lo toan vặt vãnh đời thường”, mà gai góc đã phủ kín cõi lòng của đám dân vô tội ấy để Lời chân lý họ đã nghe và thán phục hôm nào “Người nầy dạy như Đấng có uy quyền”, đã “đội nón ra đi” ! Phải chăng bi kịch thập giá là điểm hội tụ của tất cả những gì bi đát nhất của thân phận người gieo giống, của cuộc đời làm ngôn sứ của Chúa Giêsu.
Nhưng tiếng nói cuối cùng lại không là sự chết và đích điểm của Nước Trời lại không phải nấm mồ. Hạt giống Nước trời mà Chúa Giêsu gieo vào giữa lòng thế giới đã mục nát đi cùng với 33 năm cuộc đời nhập thể, cùng với cái chết đau thương của Ngài, đã không luống công vô ích. Tất cả đã từ từ vươn dậy. Để rồi xuyên qua bao thăng trầm dâu bể của lịch sử, hôm nay đã có một mùa lúa tốt tươi trên cánh đồng thế giới và hứa hẹn sẽ vàng đồng đầy kho nứt lẫm trong ngày thế mạt.
2. Lời Chúa : Tiếng gọi và thách đố :
Như thế chúng ta đã tìm được ít ra là một ngụ ý chính của sứ điệp Lời Chúa hôm nay : Hãy phấn chấn lên, hãy tràn đầy tin yêu và hy vọng mà ra đi gieo Lời Chúa. Tất cả mọi người đều có sứ mệnh lên đường rao giảng lời Chúa. Trong mảnh đất gia đình, xin người vợ hãy tiêp tục là người gieo hạt giống tình yêu và khoan dung diệu hiền, cho dù chưa thấy mảnh đất mỡ màu xuất hiện trong cuộc sống của người chồng. Những người cha, những người mẹ, hãy tiếp tục là những người gieo Lời Chúa cho những mảnh tâm hồn con cái, cho dù phải đối diện với bao vất vả nhọc mệt của những nhu cầu cơm áo gạo tiền. Đừng thất vọng, đừng nản lòng, đừng chào thua đầu hàng. Phải luôn là những người lính chiến tỉnh táo canh gác trên những đất tâm hồn mà mình đã cất công gieo lời chân lý. Không để cho ma quỉ tới nhặt lấy đem đi. Và còn bao nhiêu những người khác, trong mọi ngỏ ngách đời thường, nơi học đường hay bệnh viện, nơi quán chợ hay công sở, nơi lớp giáo lý hay ở giữa hội đoàn…tất cả đều hãy phấn khởi đứng lên đi gieo Lời Chúa bằng chính cuộc đời mình, bằng trái tim yêu thương và đôi tay phục vụ, bằng những cày bừa chăm bón cắt tỉa công phu và chịu khó để làm sao Lời Chúa được kết trái đơm hoa trong một thế giới, một xã hội đang có khuynh hướng ngoãnh mặt lại với chân lý, lãnh đạm với chiều kích tinh thần, và quay về tục hóa.
Tuy nhiên, nếu Lời Chúa hôm nay không cho phép chúng ta đánh mất niềm tin yêu và hy vọng trong sứ vụ loan báo Tin Mừng; thì đồng thời, Lời Chúa cũng tra vấn chúng ta, thách thức chúng ta : Chính bản thân tôi đã đón nhận Lời Chúa thế nào ? Lời Chúa đã thật sự phát sinh hiệu quả ra sao trong mảnh đất của đời tôi ? Bởi vì Lời Thiên Chúa là Lời sống động kia mà ! Lời không chỉ là ngôn từ mà còn phải trở thành ngôn ngữ của cuộc sống.
Kính thưa ông bà anh chị em,
Như vậy, lại thêm một ngụ ý nữa chúng ta cần ghi nhận trong trong sứ điệp phụng vụ hôm nay : phải thấm nhuần Lời Chúa. Phải biến cuộc sống trở nên lời chứng sống động của Lời Chúa. Phải cất đi những góc gai sỏi đá và cày xới liên tục bằng hy sinh nguyện cầu để biến cuộc đời thành mảnh đất mở màu cho Lời Chúa kết trái đơm hoa.
Để minh họa điều nầy, không gì cụ thể hơn là chúng ta cùng nghe lại chính lời cầu nguyện của cô Vêrônica, một người phung hủi Camerun, mù mắt, cụt tay, cụt chân, nhưng vẫn không nản lòng, thất vọng, vẫn biến cuộc đời mình thành một của lễ hiến dâng. Quả thật, đời của cô Vêrônica là một mảnh đất mỡ màu đã làm cho Lời Chúa sinh hoa kết trái :
Lạy Chúa,
Chúa đã đến, đã xin con tất cả,
Và con đã dâng Chúa tất cả :
Con thích đọc,
Chúa đã lấy mất của con đôi mắt.
Con thích chạy nhảy giữa rừng cây,
Chúa đã lấy mất của con cặp giò.
Con thích hái hoa mùa xuân,
Chúa đã lấy mất đôi bàn tay con.
Con là phụ nữ,
Thích ngắm mái tóc mình óng ả
Và những ngón tay mình thanh tú,
Thì giờ đây,
Đầu con trọc lóc đến nơi rồi,
Và thế chỗ cho những ngón tay thanh tú,
Con chỉ còn những mẫu cùi cứng khô.
Chúa xem nè,
Thân hình duyên dáng của con,
Đã hư hoại quá mất rồi.
Nhưng,
Con không nổi loạn,
Con tạ ơn Chúa.
Muôn đời con sẽ thưa lời tạ ơn.
Bởi, nếu đêm nay con chết,
Con sẽ nhận thức được rằng :
Đời con đã được đong đầy kỳ diệu.
Sống lấy tình yêu,
Con đã được đổ cho ắp tràn giàn giụa,
Hơn hẳn lòng mình mong ước.
Ôi, Cha của con,
Cha tốt với con gái bé nhỏ Vêrônica
Của cha dường nào !
Và chiều nay,
Hỡi tình yêu của con !
Con xin cầu nguyện cho hết mọi người cùi
Khắp thế giới,
Nhất là con xin cầu nguyện cho những người
Mà chứng bệnh cùi tinh thần,
Đang vật đổ họ xuống,
Tàn phá họ,
Chiến thắng họ.
Chính những ngừời đó, con thương hơn cả.
Và lặng thầm,
Con hiến dâng mình con vì họ,
Bởi họ là anh em chị em với con.
Ôi ! Mến thương của con,
Con trình dâng Ngài,
Căn bệnh cùi thể xác của con,
Để những anh chị em ấy
Khỏi phải nếm biết
Cái nhờm tởm,
đắng cay và lạnh lẽo,
của bệnh cùi tinh thần.
Con là con gái bé bỏng của Cha.
Ôi ! Cha hãy nắm tay dắt con đi
Như bà mẹ dẫn dắt bé thơ,
Hãy xiết chặt con vào lòng Cha
Như ông bố
Ôm xiết đứa con nhỏ trong lòng mình.
Hãy ghìm con xuống sâu thẳm trái tim Cha,
Và ước chi con được ở đó mãi
Với những nguời con mến thương
Đến muôn thuở muôn đời. Amen.
Dẫn nhập đầu lễ :
Kính thưa cộng đoàn,
Nếu Lời Chúa của Chúa Nhật tuần trước mời gọi chúng ta hãy “đi vào mái trường của Chúa Giêsu” để học trở nên khiêm hạ, bé nhỏ, khó nghèo hầu đón nhận Mầu nhiệm Nước trời, thì sứ điệp phụng vụ Chúa Nhật hôm nay được cụ thể hóa qua hình ảnh “Người Gieo hạt giống Lời Chúa” để mời gọi chúng ta vững lòng tin cậy tiếp bước Đức Kitô, ra đi loan báo Lời Chúa, cho dù phải đối diện với những sỏi đá, gai góc của cuộc đời. Và sự dấn thân đó cũng có nghĩa là tự mình vun xới cho cõi lòng luôn trở thành mãnh đất màu mỡ để “Hạt giống Lời Chúa mỗi ngày được vươn mình lớn lên sinh hoa kết trái”.
Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi chúng ta để xứng đáng cử hành thánh lễ.
Giảng Lời Chúa :
Trích đoạn Tin Mừng được công bố hôm nay tương đối dài. Chúng ta có thể đọc thấy trong đó bốn nội dung chính :
- Dụ Ngôn người gieo giống
- Lý do Chúa dùng dụ ngôn
- Chúa chúc phúc cho các môn đệ
- Chúa cắt nghĩa dụ ngôn.
Thường khi mới nghe đọc dụ ngôn nầy, đã có không ít người giật mình tự hỏi : “Không biết mình thuộc loại mảnh đất nào đây ? Nhận mình là mảnh đất cằn khô sỏi đá thì hơi mắc cở; còn nếu nhận mình là mảnh đất tươi tốt mỡ màu thì e không trung thực !”. Thưa ông bà và anh chị em, khoan đã, khoan đấm ngực mà xét mình thuộc loại “đất nào”. Thật ra, theo mạch văn Tin Mừng, thì trọng tâm ý nghĩa của dụ ngôn “Gieo Giống” mà Chúa Giêsu muốn chuyển tải không chỉ tập chú vào điều đó đâu. Mà giả như có ai trong chúng ta là “con đường sỏi đá, là mảnh đất khô cằn, là mảnh vườn gai góc” thì cũng không được phép hổ ngươi hay thất vọng. Bởi vì chúng ta đã từng nghe “Ta đến không phải để cứu những người công chính nhưng là những kẻ tội lỗi”. “Ta đến để chiên ta được sống và được sống dồi dào “. Như vậy, điều cần thiết và phải lẽ đó là chúng ta hãy bình tỉnh để tìm ra ngụ ý chính mà Chúa muốn gởi đến hôm nay để hướng dẫn cuộc sống của chúng ta đó là gì.
1. Lời Chúa : “đường đi phải đến” :
Để hiểu được trọng tâm ý nghĩa của dụ ngôn Tin Mừng hôm nay, trước hết chúng ta hãy lắng nghe sứ ngôn Isaia cắt nghĩa cho chúng ta về sứ mệnh tích cực của Lời Chúa mà Bài đọc 1 mới vừa công bố :
“Lời của ta, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không về với Ta, nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Ta, chưa chu toàn sứ mệnh Ta giao phó”.
Đức Kitô chính là Ngôi Lời Nhập Thể, là Lời vâng lệnh Chúa Cha xuống thế làm người, là Lời loan báo tin Mừng bình an, là Lời Chân lý, là Lời đem lại sự sống đời đời. Ngài là Lời nhưng Ngài cũng chính là người đi rao giảng Lời, là Người công bố Tin Mừng Nước Thiên Chúa, là Người mang hạt giống chân lý tình yêu và cứu độ gieo vào mảnh đất trần gian. Ý nghĩa đầu tiên mà Chúa Giêsu muốn nhắm tới trong dụ ngôn “Gieo Giống” phải chăng là muốn cho dân Ít-ra-en ngày xưa và chúng ta hôm nay xác tín rằng : Nước trời chắc chắn sẽ đến và “Lời loan báo về Nước Trời” chắc chắn sẽ sinh hoa kết trái, cho dù phải kinh qua khó khăn thử thách, vất vả hiểm nguy, chẳng khác nào người gieo giống phải đối diện với những “sỏi đá khô cằn, những bụi bờ gai góc, tưởng đâu hạt giống sẽ bị vùi dập, nghiền nát, và người gieo phải thất bại trắng tay. Nhưng rồi, mùa gặt bội thu lại đến mang theo vỡ lỡ vui mừng, “hạt một trăm, hạt sáu mươi, hạt ba mươi…”
Phải chăng, Chúa Giêsu muốn ngụ ý trong dụ ngôn nầy là chính cuộc đời và sứ vụ của mình ? Cũng có thể lắm đấy chứ ! Ngay từ phút giây Nhập Thể vào mảnh đất trần gian, Lời Thiên Chúa đã chẳng đụng ngay con đường Bêlem sỏi đá, khô chồi đến độ, mọi cánh cửa nơi đó đều khép chặt để Ngài phải sinh hạ trong chuồng lừa máng cỏ đó sao ! và rồi, trái tim nhân loại đâu có phải lúc nào cũng trổ hoa để mĩm cười đón đợi Đấng Cứu Thế. Hêrôđê, Philatô, những người biệt phái, các ông tư tế của đền thờ không chỉ là những thế lực có thể bóp nát chính bản thân Ngài, nhưng còn có đủ quyền uy để bóp ngặt không để cho một mầm mống nào của chân lý do Ngài rao giảng được tồn tại, phát sinh. Trong suốt ba năm dãi dầu sương gió, từ Bắc xuống Nam, từ Đông sang Tây, từ duyên hải Biển Hồ đế giữa lòng hoang mạc…Ngài đã cất công tung gieo hạt giống Lời Chúa. Nhưng kìa, tất cả gần như sụp đổ tan tành : “Đóng đinh nó đi, đóng đinh nó đi…Xin tha Baraba, đóng đinh Giêsu vào thập giá…”. Vâng, có lẽ do áp lực của miếng cơm manh áo, của vị thế chính trị, của nhưng “lo toan vặt vãnh đời thường”, mà gai góc đã phủ kín cõi lòng của đám dân vô tội ấy để Lời chân lý họ đã nghe và thán phục hôm nào “Người nầy dạy như Đấng có uy quyền”, đã “đội nón ra đi” ! Phải chăng bi kịch thập giá là điểm hội tụ của tất cả những gì bi đát nhất của thân phận người gieo giống, của cuộc đời làm ngôn sứ của Chúa Giêsu.
Nhưng tiếng nói cuối cùng lại không là sự chết và đích điểm của Nước Trời lại không phải nấm mồ. Hạt giống Nước trời mà Chúa Giêsu gieo vào giữa lòng thế giới đã mục nát đi cùng với 33 năm cuộc đời nhập thể, cùng với cái chết đau thương của Ngài, đã không luống công vô ích. Tất cả đã từ từ vươn dậy. Để rồi xuyên qua bao thăng trầm dâu bể của lịch sử, hôm nay đã có một mùa lúa tốt tươi trên cánh đồng thế giới và hứa hẹn sẽ vàng đồng đầy kho nứt lẫm trong ngày thế mạt.
2. Lời Chúa : Tiếng gọi và thách đố :
Như thế chúng ta đã tìm được ít ra là một ngụ ý chính của sứ điệp Lời Chúa hôm nay : Hãy phấn chấn lên, hãy tràn đầy tin yêu và hy vọng mà ra đi gieo Lời Chúa. Tất cả mọi người đều có sứ mệnh lên đường rao giảng lời Chúa. Trong mảnh đất gia đình, xin người vợ hãy tiêp tục là người gieo hạt giống tình yêu và khoan dung diệu hiền, cho dù chưa thấy mảnh đất mỡ màu xuất hiện trong cuộc sống của người chồng. Những người cha, những người mẹ, hãy tiếp tục là những người gieo Lời Chúa cho những mảnh tâm hồn con cái, cho dù phải đối diện với bao vất vả nhọc mệt của những nhu cầu cơm áo gạo tiền. Đừng thất vọng, đừng nản lòng, đừng chào thua đầu hàng. Phải luôn là những người lính chiến tỉnh táo canh gác trên những đất tâm hồn mà mình đã cất công gieo lời chân lý. Không để cho ma quỉ tới nhặt lấy đem đi. Và còn bao nhiêu những người khác, trong mọi ngỏ ngách đời thường, nơi học đường hay bệnh viện, nơi quán chợ hay công sở, nơi lớp giáo lý hay ở giữa hội đoàn…tất cả đều hãy phấn khởi đứng lên đi gieo Lời Chúa bằng chính cuộc đời mình, bằng trái tim yêu thương và đôi tay phục vụ, bằng những cày bừa chăm bón cắt tỉa công phu và chịu khó để làm sao Lời Chúa được kết trái đơm hoa trong một thế giới, một xã hội đang có khuynh hướng ngoãnh mặt lại với chân lý, lãnh đạm với chiều kích tinh thần, và quay về tục hóa.
Tuy nhiên, nếu Lời Chúa hôm nay không cho phép chúng ta đánh mất niềm tin yêu và hy vọng trong sứ vụ loan báo Tin Mừng; thì đồng thời, Lời Chúa cũng tra vấn chúng ta, thách thức chúng ta : Chính bản thân tôi đã đón nhận Lời Chúa thế nào ? Lời Chúa đã thật sự phát sinh hiệu quả ra sao trong mảnh đất của đời tôi ? Bởi vì Lời Thiên Chúa là Lời sống động kia mà ! Lời không chỉ là ngôn từ mà còn phải trở thành ngôn ngữ của cuộc sống.
Kính thưa ông bà anh chị em,
Như vậy, lại thêm một ngụ ý nữa chúng ta cần ghi nhận trong trong sứ điệp phụng vụ hôm nay : phải thấm nhuần Lời Chúa. Phải biến cuộc sống trở nên lời chứng sống động của Lời Chúa. Phải cất đi những góc gai sỏi đá và cày xới liên tục bằng hy sinh nguyện cầu để biến cuộc đời thành mảnh đất mở màu cho Lời Chúa kết trái đơm hoa.
Để minh họa điều nầy, không gì cụ thể hơn là chúng ta cùng nghe lại chính lời cầu nguyện của cô Vêrônica, một người phung hủi Camerun, mù mắt, cụt tay, cụt chân, nhưng vẫn không nản lòng, thất vọng, vẫn biến cuộc đời mình thành một của lễ hiến dâng. Quả thật, đời của cô Vêrônica là một mảnh đất mỡ màu đã làm cho Lời Chúa sinh hoa kết trái :
Lạy Chúa,
Chúa đã đến, đã xin con tất cả,
Và con đã dâng Chúa tất cả :
Con thích đọc,
Chúa đã lấy mất của con đôi mắt.
Con thích chạy nhảy giữa rừng cây,
Chúa đã lấy mất của con cặp giò.
Con thích hái hoa mùa xuân,
Chúa đã lấy mất đôi bàn tay con.
Con là phụ nữ,
Thích ngắm mái tóc mình óng ả
Và những ngón tay mình thanh tú,
Thì giờ đây,
Đầu con trọc lóc đến nơi rồi,
Và thế chỗ cho những ngón tay thanh tú,
Con chỉ còn những mẫu cùi cứng khô.
Chúa xem nè,
Thân hình duyên dáng của con,
Đã hư hoại quá mất rồi.
Nhưng,
Con không nổi loạn,
Con tạ ơn Chúa.
Muôn đời con sẽ thưa lời tạ ơn.
Bởi, nếu đêm nay con chết,
Con sẽ nhận thức được rằng :
Đời con đã được đong đầy kỳ diệu.
Sống lấy tình yêu,
Con đã được đổ cho ắp tràn giàn giụa,
Hơn hẳn lòng mình mong ước.
Ôi, Cha của con,
Cha tốt với con gái bé nhỏ Vêrônica
Của cha dường nào !
Và chiều nay,
Hỡi tình yêu của con !
Con xin cầu nguyện cho hết mọi người cùi
Khắp thế giới,
Nhất là con xin cầu nguyện cho những người
Mà chứng bệnh cùi tinh thần,
Đang vật đổ họ xuống,
Tàn phá họ,
Chiến thắng họ.
Chính những ngừời đó, con thương hơn cả.
Và lặng thầm,
Con hiến dâng mình con vì họ,
Bởi họ là anh em chị em với con.
Ôi ! Mến thương của con,
Con trình dâng Ngài,
Căn bệnh cùi thể xác của con,
Để những anh chị em ấy
Khỏi phải nếm biết
Cái nhờm tởm,
đắng cay và lạnh lẽo,
của bệnh cùi tinh thần.
Con là con gái bé bỏng của Cha.
Ôi ! Cha hãy nắm tay dắt con đi
Như bà mẹ dẫn dắt bé thơ,
Hãy xiết chặt con vào lòng Cha
Như ông bố
Ôm xiết đứa con nhỏ trong lòng mình.
Hãy ghìm con xuống sâu thẳm trái tim Cha,
Và ước chi con được ở đó mãi
Với những nguời con mến thương
Đến muôn thuở muôn đời. Amen.