HỨA SAI CHÚA THÁNH THẦN

Thầy dù ở cõi trời xanh,
Sẽ xin Cha gởi phúc lành đến sau,
Ban cho một Đấng Chữa Bàu,
Chính Nguồn Chân Thật, Nguồn giàu hồng ân.
Chính là Đức Chúa Thánh Thần,
Thế gian nào biết nhận chân được nào.
Các con có phúc biết bao,

7020. Danh Ngài được khắc sâu vào tâm linh.
Được Ngài ở cạnh bên mình,
Được Ngài ngự cách vô hình bên trong.
Tin Thầy hãy cứ an lòng,
Thầy không bỏ mặc giữa dòng mồ côi.
Bao giờ sứ mạng xong rồi,
Hết buồn xa cách sẽ vui hợp đoàn.
Chẳng còn mấy chút thời gian,
Trò đời biến chuyển lắm màn đổi thay.
Thế gian vắng bóng hình Thầy,

7030. Các con gặp lại một ngày không xa.
Thầy nên nguồn sống bao la,
Các con sẽ được chan hòa sống vui.
Bao giờ ngày ấy đến nơi,
Biết rằng Thầy sống muôn đời trong Cha.
Các con tình nghĩa đậm đà,
Bốn mùa sinh lộc nở hoa trong Thầy.
Lòng như cung nguyệt tòa mây,
Được Thầy thân ngự kết dây ân tình.
Giữ điều Thầy dạy đinh ninh,

7040. Tỏ ra có dạ trung trinh mến Thầy.
Mến Thầy ân phúc no đầy,
Được Cha yêu dấu được Thầy mến thương.
Thương thì thương hết mọi đường,
Phơi lòng trải dạ cho tường cho hay.
Tạ-điêu thưa : Kính lạy Thầy,
Chúng con phận mỏng ơn dày bởi đâu ?
Được Thầy bày tỏ gót đầu,
Thế gian ví chẳng tham cầu được sao ?
Chúa rằng : Bất cứ kẻ nào,

7050. Lời Thầy son sắt ghi vào phế can.
Mến Thầy vâng giữ chu toàn,
Được Cha sủng ái đổ tràn hồng ân.
Chúng Ta ngự đến kết thân,
Yêu đời có chỗ dừng chân với đời.
Được Lời ví chẳng giữ Lời,
Thì con người ấy ra người đong đưa.
Lời Thầy dù đủ hay chưa,
Do Cha phán dạy không thừa một câu.
Bao nhiêu lời cạn lẽ sâu,

7060. Các con nghe được bấy lâu nơi Thầy.
Khi Thần Linh Chúa đến đây,
Mọi điều nhắc nhớ giải bày phân minh.