CON NHÁI NỔI GIẬN

Ngày xưa, long vương đi dạo ven biển gặp một con nhái, long vương hỏi nhái : "Lúc vui vẻ hoặc lúc phẩn nộ, thì mi sẽ như thế nào ?" Con nhái trả lời : "Lúc tôi vui vẻ thì thích kêu oạp oạp ầm lên dưới trời đêm trăng thanh gió mát ; khi tôi giận dữ thì trương to cặp mắt lồi ra con ngươi, tiếp theo là kích thích ruột và bụng phình lên, và cuối cùng thì ruột và bụng đã tràn ngập hơi".

(Ngải tử tạp thuyết)

Suy tư 96 :

Cách con nhái nổi giận thì chẳng khác chi con người khi nổi giận : phùng má trợn mắt. Con người ta khi giận dữ thì trợn cặp mắt đỏ kè lên, tay run run, mặt đỏ tía và miệng há toang ra để chửi...tục, đúng là một bức chân dung không mấy đẹp đẽ oai phong.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta học nơi Ngài sự "hiền lành và khiêm tốn trong lòng", "trong lòng" chứ không phài bên ngoài, bởi vì khi nếu trong lòng có sự khiêm tốn và hiền lành thật sự, thì nó sẽ bày tỏ ra bên ngoài nơi lời nói và hành vi của chúng ta. Có một điều mà không ai chối cãi được đó là người hiền lành đi đến đâu thì cũng được người ta thương mến, và ngừơi khiêm tốn đi đến đâu thì cũng được người takính phục và yêu mến, nhưng Chúa Giêsu mời gọi chúng ta trở nên người vừa hiền lành vừa khiêm tốn trong lòng, anh có thể có đức tính hiền lành, nhưng anh không khiêm tốn, nhưng nếu anh có đức khiêm tốn thì đồng thời anh cũng có luôn sự hiền lành, bởi vì khiêm tốn là nền tảng của mọi nhân đức, và mọi đức hạnh đều từ khiếm tốn mà ra.

Ai cũng thích mình có bộ mặt hiền lành, nhưng ai cũng "sẵn sàng" nổi nóng vói người khác ; ai cũng thích mình sống khiêm tốn với mọi người, nhưng ai cũng "sẵn sàng" lên mặt dạy đời cho người khác. Đố các bạn tại sao kì vậy ? Thưa là vì chữ "muốn"và chữ "thực hành" không giống nhau. Ai cũng muốn, nhưng không phải ai cũng thực hành. Hơn nữa thánh Phaolô cũng đã nói : "Điều tôi muốn thì tôi không làm, nhưng điều tôi không muốn thì tôi lại làm".