HUẤN DỤ SAU BỮA TIỆC

Các con bối rối quá thôi!
Hãy tin vào Chúa, vào nơi ơn Thầy.
Nhà Cha chỗ ở dư đầy,
Bằng không đặt vấn đề nầy làm chi ?
Dù Thầy có phải ra đi,
Là đi sắp chỗ thay vì các con.
Bao giờ hoa nở trăng tròn,

6970. Sẽ quay trở lại nước non trùng phùng.
Đưa về sum họp Thiên Cung,
Hưởng chung một phúc ở chung một nhà.
Nơi Thầy cất bước xông pha,
Các con đã biết gần xa thế nào.
Tô-ma cất giọng càu nhàu :
Rằng : “Nơi Thầy đến biết đâu mà dò ?
Nếu Thầy không chỉ đường cho,
Xa gần ai biết, quanh co ai tường ?”
Chúa rằng : “Thầy chính là Đường,

6980. Chính là Chân Lý, là Trường Sinh đây.
Ai không liên lạc với Thầy,
Với Cha, dễ có cơ may tương phùng ?
Cha dù không tỏ hình dung,
Biết Thầy rõ mặt là cùng biết Cha.
Từ nay ơn phúc chan hòa,
Biết Cha và đã thấy Cha thực rồi.
Bỗng nghe Phi-líp : “Chao ôi !
Bao giờ được thấy cửa trời mở ra ?
Bao giờ được thấy Nhan Cha,

6990. Cho lòng vơi bớt bao là ước mơ.
Chúa rằng : “Biết đến bao giờ ?
Cho hay mà lại hững hờ nào hay.
Thấy Thầy là thấy Cha Thầy,
Tìm đâu trên cõi trời mây xa vời ?
Hãy tin Phi-líp con ơi !
Cho lòng thêm sáng, cho đời thêm hoa.
Tin rằng Thầy ở trong Cha,
Rằng Cha không phút lìa xa khỏi Thầy.
Những lời Thầy thốt ra đây,

7000. Phải đâu tự cõi lòng nầy nói ra ?
Trong Thầy có Đức Chúa Cha,
Chính Ngài chủ động phán qua miệng Thầy.
Hãy tin vào những lời nầy,
Bằng không hãy cứ việc Thầy mà tin.
Lòng tin sắt đá vững bền,
Việc Thầy làm cũng làm nên dễ dàng.
Làm nên những chuyện vẻ vang,
Khi Thầy đã cập thuyền sang bến trời.
Nếu cần ân phúc cho đời,

7010. Xin Thầy, Thầy sẽ nhận lời ban cho.
Mến Thầy chớ khá đắn đo,
Những lời Thầy dạy hãy lo thực hành.