HUYỆN QUAN ĐÁNH RẮM

Có một huyện quan ngồi trên công đường thì đánh rắm một cái, bèn hỏi tả hữu hai bên : “Ai đánh rắm đấy, thúi quá !”

Thủ hạ cung kính bẩm báo : “Không phải lão gia đánh rắm ạ, cũng không phải là tiểu nhân ạ, đó là con chó đánh rắm ạ !”

(Thời Hưng tiếu thoại)

Suy tư :

Sợ quan lớn mắc cở nên đổ thừa cho chó thì không những làm nhục quan, mà lại còn làm cho câu chuyện ra nặng nề hơn...

Thời xưa và thời nay, thời nào cũng có những ông quan thích sĩ diện, dù cho sĩ diện ấy không đúng thời đúng lúc; thời xưa và thời nay, thời nào cũng có những người nói những lời nịnh bợ, nhưng lời nói ấy vô tình làm cho quan lớn mất mặt xấu hổ.

Có một vài người Kitô hữu có “biệt tài bàu chữa” cho mình, bằng cách đổ tội lên đầu người khác mà không biết xấu hổ, họ là những người chỉ biết quý danh dự cá nhân mình, còn danh dự cá nhân của người khác thì họ lại cho đó là chuyện nhỏ, cho nên người bị đổ lỗi không mắc cở mà lại mắc cở cho giùm cho người đã đổ lỗi cho mình, đó chính là đức Ái của người Công Giáo vậy !

Đừng vì nịnh quan lớn mà đánh mất mình, nhưng hãy cho quan lớn biết sự thật thà ngay thẳng chính là danh dự của mình vậy !